Dịch: Dưa Hấu
Sự kiện quỷ dị rất ít?
Lý Thương đang uống trà, nghe vậy suýt nữa sặc một ngụm.
Cái gì gọi là rất ít?
Từ lúc hắn xuyên qua tới nay, đã không nhớ nổi mình gặp bao nhiêu lần rồi.
Nhưng Chương Hùng cũng không thể lấy chuyện này ra lừa hắn, chẳng lẽ bản thân hắn trời sinh là Thánh Thể gặp quỷ?
Hẳn là không phải, bằng không Huyền Phong Tử đã sớm nhìn ra.
Lý Thương rất nhanh ý thức được, vấn đề nằm ở nghề nghiệp của mình.
Dù sao hắn là đạo sĩ, xác suất tiếp xúc với sự kiện quỷ dị đương nhiên cao hơn rất nhiều, có lẽ cũng có vài phần nguyên nhân do vận khí.
“Đúng rồi, Lý đạo trưởng.”
“Huyền Phong Tử đạo trưởng rời nhà lâu như vậy, vẫn chưa trở về sao?”
Chương Hùng vừa nhắc tới Huyền Phong Tử, chợt nhớ người này đã đi xa nhà rất lâu, không khỏi lên tiếng hỏi.
“Sư phụ ta chưa thể trở về nhanh như vậy, e rằng còn phải đợi thêm một thời gian.”
Nhắc tới Huyền Phong Tử, trong lòng Lý Thương cũng có chút lo lắng.
Gần một tháng trôi qua, Huyền Phong Tử vẫn bặt vô âm tín, khó tránh khiến người ta bất an.
Nhưng Huyền Phong Tử rời đi vốn lặng yên không một tiếng động, hắn muốn tìm cũng không biết phải tìm ở đâu.
“Ra là vậy.” Chương Hùng không biết thực tình, chỉ gật đầu.
Hai người lại trò chuyện thêm vài câu, rồi Chương Hùng cáo từ rời đi.
Lý Thương ngồi lại trong thiên điện một lúc rồi mới trở về phòng, bắt đầu nghiên cứu Thương Văn tự điển.
…
Phú Xương Lộ, Cam trạch.
Cam gia cũng là một phú hộ trong thành, kinh doanh không ít hàng lương, nhưng gần đây, tâm tình gia chủ Cam gia là Cam Phong không được tốt.
Bởi vì tiểu nhi tử mà hắn yêu quý nhất không rõ mắc phải quái bệnh gì, ngày nào cũng phát sốt, lại còn nói mê sảng.
Dù hắn đã mời không ít danh y trong thành tới xem, cũng chỉ có thể tạm thời làm dịu bệnh tình, qua hai ngày lại tái phát.
Đúng lúc hắn đang tính đưa nhi tử lên quận thành khám bệnh, thì một vị bằng hữu giới thiệu cho hắn một người.
“Cam gia chủ, vị này chính là Triệu y sư mà ta đã nhắc với ngươi, bọn họ thờ phụng Thanh Nang Dược Quân, có thể chữa khỏi mọi thứ bệnh dữ trên đời.” Một trung niên viên ngoại mỉm cười nói.
Người này họ Tô, tên Thụy, là một phú thương trong thành.
Bên cạnh hắn là một nam tử trung niên mặc trường bào xanh, gương mặt gầy gò, để râu xám trắng.
“Gặp qua Triệu y sư!” Cam Phong không dám chậm trễ, cung kính hành lễ.
“Cam gia chủ không cần đa lễ.”
“Tại hạ chỉ là một giang hồ lang trung mà thôi.”
“Chưa chắc đã chữa khỏi được bệnh của lệnh lang.”
Triệu y sư vội vàng xua tay.
“Triệu y sư không cần áp lực, bất luận thành hay bại, ta đều sẽ trả tiền chẩn bệnh cho y sư.” Cam Phong nghiêm mặt nói.
Triệu y sư lại lắc đầu: “Mạch chúng ta hành y tế thế, từ trước tới nay không nhận tiền tài.”
Cam Phong sững người.
Phú thương Tô Thụy cười cười, lên tiếng giải thích: “Triệu y sư vốn là tác phong như vậy, Cam gia chủ không cần kinh ngạc.”
Cam Phong kinh thán: “Triệu y sư quả nhiên là y giả nhân tâm, là tại hạ đường đột.”
Triệu y sư cũng không để bụng, điều hắn quan tâm hơn là bệnh nhân, bèn nói: “Trước tiên để ta đi xem lệnh lang thế nào đã.”
Cam Phong vốn đang vô cùng lo lắng cho tiểu nhi tử, vội vàng dẫn Triệu y sư tới một gian phòng ngủ.
Trong phòng ngủ, một hài tử chừng bảy tám tuổi đang nằm trên giường, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, toàn thân nóng rực.
Triệu y sư thấy vậy, nhẹ nắm cổ tay hài tử, bắt mạch cho hài tử.
Không bao lâu sau, hắn lấy ra một cây ngân châm, nhưng hắn không châm vào huyệt vị nào, mà lại đặt vào trong tai tiểu nam hài, rồi nhẹ nhàng búng một cái.
Cam Phong cau mày.
Châm cứu thì hắn biết, nhưng châm vào tai như vậy, hắn vẫn là lần đầu trông thấy, khó tránh khỏi có chút lo lắng.
Tô Thụy ra hiệu bảo hắn cứ yên tâm, Cam Phong chỉ đành nhẫn nại đứng nhìn.
Chưa đầy một lát, mắt hắn đã trợn tròn, chỉ thấy một con côn trùng đỏ nhỏ xíu theo cây ngân châm kia, từ trong tai tiểu nhi tử hắn bò ra.
“Cái này…”
“Triệu y sư, đây là thứ gì?”
Cam Phong thấp giọng hỏi.
Triệu y sư không trả lời, tay trái cẩn thận nắm lấy con trùng đỏ kia, hơi dùng sức, trực tiếp bóp chết nó.
Hắn nghi hoặc nói: “Đây hẳn là Hồng Sí Trùng… Loại trùng này độc tính yếu ớt, nhưng lại thích chui vào não người ký sinh, dễ dẫn phát viêm chứng, khiến người bệnh không ngừng sốt cao, thậm chí xuất hiện đủ loại ảo giác.”
“Bất quá loại trùng này không phổ biến quanh An Hưng thành, cho nên các y sư ở đây không nhận ra cũng là chuyện thường.”
Cam Phong ghé đầu tới gần: “Chính thứ côn trùng này đã khiến tiểu nhi của ta nóng sốt?”
“Đúng, bây giờ thì không sao nữa rồi.”
“Ta kê thêm chút thuốc an thần dưỡng khí, nghỉ ngơi vài ngày là được.”
Triệu y sư tiện tay ném xác Hồng Sí Trùng xuống đất.
“Đa tạ y sư!”
“Đây là chút tâm ý.”
Cam Phong lấy ra ngân phiếu đã chuẩn bị sẵn.
Triệu y sư khoát tay từ chối: “Cam gia chủ quên lời ta vừa nói rồi sao?”
“Nhưng y sư chữa bệnh cho nhi tử ta, ta tự nhiên phải có chút bày tỏ.”
“Ngần này bạc thật sự không nhiều, xin Triệu y sư nhất định nhận lấy.”
Tô Thụy cũng khuyên ở bên: “Triệu y sư, chẳng phải gần đây ngươi đang muốn lập một tòa Dược Quân Miếu trong An Hưng thành sao?”
“Chút bạc này ngươi cứ nhận trước, không tính là tiền khám bệnh, cứ xem như Cam gia chủ dâng cúng cho Dược Quân.”
Cam Phong là kẻ từng trải thành tinh, lập tức phụ họa: “Đúng đúng, ý ta chính là như vậy. Triệu dược sư nhất định phải nhận lấy, đây là chút lòng thành ta dâng cho Dược Quân.”
Triệu dược sư có chút do dự, lại bị Tô Thụy cùng Cam Phong khuyên thêm vài câu, lúc này mới nửa miễn cưỡng nửa ngượng ngùng nhận lấy.
“Triệu y sư, nơi lập miếu ngươi đã chọn được chưa?” Cam Phong lại hỏi.
“Trước mắt còn chưa có manh mối, muốn lập miếu, hình như còn phải lên quan phủ nha môn trình báo mới được.” Triệu y sư thở dài.
“Việc này dễ thôi, ta quen biết Huyện lệnh.”
“Gần đây phương diện phòng the của hắn có chút phiền toái, không biết Triệu y sư có biện pháp gì không?” Cam Phong bày mưu tính kế cho Triệu y sư.
“Việc này thì dễ, ta cho ngươi một phương thuốc, bảo đảm long tinh hổ mãnh.” Triệu y sư mỉm cười.
Cam Phong lập tức sai người mang bút mực tới.
Triệu y sư trước tiên viết một phương thuốc an thần, rồi lại viết thêm một bí phương bổ dương.
Cam Phong như nhặt được chí bảo, vội vàng nhận lấy: “Triệu y sư, trong vòng ba ngày, ta nhất định sẽ mang tới cho ngươi tin tốt.”
Nghe vậy, Triệu y sư vô cùng cảm kích, hắn lấy ra một tấm mộc bài màu đen.
Tấm bài gỗ này vô cùng tinh xảo, trên đó khắc một gương mặt người mơ hồ, khuôn mặt không rõ, đầu đội cổ quan.
“Đây là Dược Quân Bài, mang theo bên người có thể hóa giải bệnh tai, thanh trừ trọc khí trong cơ thể, cải thiện thể trạng.”
“Đeo lên người lệnh lang là thích hợp nhất.”
Triệu y sư giới thiệu.
Cam Phong lập tức mừng rỡ, cảm kích nói: “Vậy ta thay tiểu nhi đa tạ Triệu y sư!”
Hắn cẩn thận nhận lấy Dược Quân Bài.
Không biết Dược Quân bài này được chế từ vật liệu gì, ôn nhuận như ngọc, lại còn tỏa ra mùi thuốc nhàn nhạt.
Cam Phong chỉ mới ngửi nhẹ một hơi, đã cảm thấy khí huyết toàn thân thông thuận hơn không ít.
Hắn không nói hai lời, vội đặt Dược Quân Bài vào lòng bàn tay tiểu nhi tử.
“Cam gia chủ, cứ để lệnh lang nghỉ ngơi một lát, chúng ta ra ngoài trước đi.” Triệu y sư khẽ nói.
“Được!”
“Ta sẽ cho người đi chuẩn bị yến tiệc.”
“Triệu y sư, vô luận thế nào ngươi cũng phải nể mặt ở lại dùng một bữa rồi hãy đi.” Cam Phong cười nói.
Thấy vậy, Triệu y sư cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập