Dịch: Dưa Hấu
Ăn no xong, Lý Thương bắt đầu suy nghĩ về chuyện của Trọng Pháp Tự.
Chuyện tối nay, hắn cảm thấy điểm đáng ngờ trùng trùng.
“Từ việc Phổ Năng tìm Hắc Xà Bang ra tay có thể thấy, hắn hẳn không phải người tu luyện, cũng chưa từng cầu nguyện với Tà Thần, Dã Thần…”
“Vậy hắn học được thứ tà thuật ăn huyết nhục người rồi biến thành quái vật kia bằng cách nào.”
“Trong chuyện này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Tuy đã giải quyết được cái phiền phức mang tên Phổ Năng, nhưng nghi hoặc trong lòng Lý Thương vẫn chưa tiêu tan.
Đáng tiếc, tại Trọng Pháp Tự hắn không tìm được đầu mối hữu dụng, hắn chỉ có thể chờ kết quả điều tra cụ thể từ phía Chương Hùng.
Bất quá, chính Lý Thương cũng biết hy vọng không lớn, nếu chuyện đứng sau Trọng Pháp Tự thật sự có lực lượng nào đó thôi động, vậy rất có thể cũng dính dáng tới người tu luyện.
“Nói ra, Đại Càn triều đình tồn tại nhiều năm như vậy. ắt hẳn biết sự tồn tại của người tu luyện.”
“Nói như vậy, hẳn phải có cơ quan đặc thù chuyên ứng đối những lực lượng quỷ dị này mới đúng. Bằng không, triều đình cũng không thể kéo dài lâu như vậy.”
“Nhưng vì sao ta chưa từng nghe Chương Hùng nhắc tới, hay là ở An Hưng thành không có…”
Lý Thương dự định sau này có dịp sẽ hỏi thăm Chương Hùng một phen, chuyến đi Trọng Pháp Tự lần này tuy không gặp nguy hiểm, nhưng lại tiêu hao không ít phù lục.
Rửa bát xong, Lý Thương trở về phòng, bắt đầu vẽ phù.
…
Trọng Pháp Tự bị nha môn tiêu diệt?
Sang ngày hôm sau.
Tin tức này bắt đầu lan truyền trong An Hưng thành.
Bởi vì không ít người tới Trọng Pháp Tự, lại phát hiện nơi ấy đã bị quan phủ phong tỏa, căn bản không cho người ngoài đến gần.
Do nha môn chưa công bố rõ ràng, trong phố phường bèn nổi lên đủ loại lời đồn.
Biết được việc này, Chương Hùng liền sai người dán bố cáo ở phường thị.
Đại ý là Trọng Pháp Tự nhiều năm qua lừa tiền tài, nuôi dưỡng ác tăng chiếm đất, tội nghiệt nặng nề. Hiện giờ nha môn đã niêm phong, còn Phổ Năng hòa thượng thì đã sợ tội tự sát.
“Ta đã biết Trọng Pháp Tự là phường lừa đảo từ lâu, trước đây nhi tử ta ngã bệnh, ta bỏ ra năm lượng bạc cầu một chuỗi phật châu về, rốt cuộc chẳng có tác dụng gì.”
“Nhà sát vách ta cũng vì tin Trọng Pháp Tự mà bị ép đến táng gia bại sản.”
“Ta còn nghe nói mỗi năm Trọng Pháp Tự đều bảo tín đồ góp tiền, nói là để đúc kim thân cho Bồ Tát. Giờ xem ra toàn là âm mưu!”
Bố cáo vừa được dán ra, rất nhiều bách tính từng bị Trọng Pháp tự lừa gạt lập tức lên tiếng.
Tường đổ mọi người đẩy.
Chẳng bao lâu sau, Trọng Pháp Tự từng được xem là linh nghiệm nhất An Hưng thành, nay triệt để biến thành nơi người người phỉ nhổ.
Cách khu phường thị không xa, trong một tửu lâu, trên lầu hai ở vị trí sát đường.
Một nam tử môi mỏng nhìn đám người chen chúc trước chỗ dán bố cáo, khẽ mỉm cười.
“Đàn chủ, ta vẫn chưa hiểu, vì sao Phổ Năng hòa thượng lại làm theo ý ngươi, tự biến mình thành quỷ vật?”
Một kẻ thần bí đội nón rộng vành ngồi đối diện nam tử môi mỏng, hiếu kỳ hỏi.
“Thật ra ta cũng chẳng làm gì nhiều, trước kia ta từng quyên cho Trọng Pháp Tự không ít tiền, cho nên thường xuyên gặp mặt Phổ Năng.”
“Sau chuyện của Tống gia, bách tính An Hưng thành bắt đầu nghi ngờ Trọng Pháp Tự, khiến tiền hương hỏa sụt giảm mạnh. Ta liền bắt đầu cho hắn một vài ám thị tâm lý, không ngừng phóng đại tà niệm, tham niệm và ác niệm trong lòng hắn.”
“Cuối cùng hắn bị ác niệm nuốt mất lý trí, bắt đầu đi tìm Hắc Xà Bang đối phó tiểu đạo sĩ kia.”
“Chờ đến khi Hắc Xà Bang bị diệt, Phổ Năng mới hoảng loạn.”
“Thế là ta lại xuất hiện, khi đó hắn đã hoàn toàn mất lý trí. Ta dạy hắn cách luyện Thi Quỷ chi thuật, hắn liền bất chấp tất cả mà tu luyện.”
“Thật ra cũng đáng tiếc, tham niệm của Phổ Năng hòa thượng mạnh như vậy, dùng để luyện thành quỷ vật cũng không tệ.”
Nam tử môi mỏng cười nói.
Nghe xong, nam tử đội nón rộng vành không khỏi kinh thán.
Thứ lực lượng thao túng lòng người của đàn chủ này, quả thật đáng sợ.
Âm thầm ảnh hưởng tất cả mà không để lại bất cứ dấu vết gì.
Nam tử môi mỏng mang theo vài phần tiếc nuối nói: “Vốn ta chỉ muốn Phổ Năng hòa thượng giết tên tiểu đạo sĩ kia, không ngờ tên này lại thật sự có chút bản sự, đốt luôn Phổ Năng thành tro.”
Nam tử đội nón rộng vành cười nói: “Đàn chủ cứ yên tâm, chẳng qua chỉ là một tên tán tu, để ta đi giải quyết hắn là được.”
Nam tử môi mỏng dường như có chút động tâm.
Nhưng nghĩ ngợi một hồi, hắn vẫn lắc đầu: “Bỏ đi, hiện giờ tên kia qua lại mật thiết với quan phủ. Nếu đột nhiên chết, có thể sẽ khiến Trấn Thần Ti chú ý.”
“Huống chi, tiểu đạo sĩ kia cả ngày chỉ khổ tu trong đạo quan, uy hiếp với chúng ta cũng không lớn đến vậy.”
“Bây giờ Trọng Pháp Tự đã sụp đổ, chính là cơ hội tốt để chúng ta phát triển. Cứ để hắn sống thêm vài ngày.”
Lần trước Lý Thương phá hỏng chuyện tốt của hắn, nam tử môi mỏng tự nhiên đã nổi sát tâm với hắn.
Trước đó chuyện Tống Hồ gặp quỷ vốn là do hắn bày ra, định khiến Tống Hồ phát điên, sau đó lại chữa khỏi cho hắn, đổi lấy chút danh tiếng. Không ngờ Lý Thương nửa đường chen tay vào, khiến hắn chỉ có thể đổi kế hoạch.
Nhưng sau khi cân nhắc lợi hại, hắn vẫn chọn trước tiên nhẫn nhịn.
Nam tử đội nón rộng vành nghe vậy, khẽ gật đầu.
“Rất nhanh thôi, An Hưng thành này sẽ trở thành của chúng ta.”
Nam tử môi mỏng nhìn cảnh phồn hoa náo nhiệt ngoài phường thị, mỉm cười.
Năm ngày sau.
Chương Hùng tự mình tới Huyền Minh Quan bái phỏng.
Lý Thương dẫn hắn vào thiên điện ngồi xuống.
Vẫn như thường lệ, trước tiên pha một ấm trà.
“Lý đạo trưởng, lần này niêm phong Trọng Pháp Tự, tổng cộng thu được hơn một vạn lượng bạc.”
“Đây là ba ngàn năm trăm lượng, xin ngươi nhận lấy.” Chương Hùng lấy ra bốn tờ ngân phiếu.
Ba tờ một ngàn lượng, một tờ năm trăm lượng.
“Nhiều đến vậy, xem ra những năm này Phổ Năng quả thật đã vơ vét không ít.” Lý Thương kinh ngạc nói.
“Ngoài ra còn có một số ruộng đất chưa kịp thanh toán, cần thêm chút thời gian.”
“Chỉ vậy thôi cũng đủ thấy tên Phổ Năng kia tham lam đến mức nào.”
Chương Hùng lắc đầu, hắn làm bộ đầu, ngày ngày liều mạng, một tháng cũng chỉ có mười hai lượng bạc.
Lý Thương nhận lấy ngân phiếu.
Trên con đường tu luyện, tiền tài chống đỡ là thứ không thể thiếu, hắn tự nhiên sẽ không chê nhiều.
“Đúng rồi, Chương bộ đầu.”
“Chuyện trước đó ta nhờ ngươi, có tin tức gì chưa?” Lý Thương hỏi.
“Phải… Trước kia ngươi nhờ ta điều tra xem Phổ Năng qua lại thân thiết với những ai.”
“Ta đã thẩm vấn không ít tăng nhân của Trọng Pháp tự. Đây là danh sách.”
“Thật ra cũng không có gì đặc biệt, đều là những kẻ có tiền trong thành, ngày thường vốn có thói quen tới Trọng Pháp Tự thắp hương bái Phật.”
Chương Hùng lấy ra một tờ giấy.
Lý Thương cầm xem, nhưng cũng không nhìn ra vấn đề gì, liền trả lại cho Chương Hùng.
“Ta vẫn thấy việc Phổ Năng biến thành quái vật có gì đó rất cổ quái…”
“Đáng tiếc không có đầu mối nào.”
Lý Thương nhấp một ngụm trà.
“Đạo trưởng cứ yên tâm, việc này ta sẽ tra cho ra.” Chương Hùng nghiêm mặt nói.
Lý Thương gật đầu, lại hỏi: “Chương bộ đầu, nói ra thì quan phủ các ngươi chẳng lẽ không có tổ chức đặc thù nào chuyên đối phó với những sự kiện quỷ dị đó sao?”
Trước đó hắn đã có nghi hoặc này, nay Chương Hùng vừa hay tới cửa, nên tiện thể hỏi luôn.
“Tự nhiên là có.” Chương Hùng khẽ cười: “Từ rất lâu trước, triều đình đã thiết lập Trấn Thần Ti, chuyên môn ứng phó với những sự kiện quỷ dị.”
“Trấn Thần Ti này đặt trụ sở tại các quận thành.”
“Thí dụ như An Hưng thành chúng ta, nếu xuất hiện sự kiện quỷ dị mà tự mình xử lý không nổi, sẽ lập tức bẩm báo.”
“Trấn Thần Ti ở quận thành sẽ phái người tới giải quyết.”
“Bất quá, sự kiện quỷ dị bình thường rất ít phát sinh, ta làm bộ đầu nhiều năm như vậy, cũng chỉ từng gặp một hai lần.”
“Lần của Sầm Tuấn Triết là chuyện quỷ dị đầu tiên ta gặp trong mấy năm gần đây, lúc đó nếu Huyền Phong Tử đạo trưởng cũng không giải quyết nổi, ta đã tính chuyện báo lên Trấn Thần Ti rồi.”
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập