Dịch: Dưa Hấu
Lý Thương cùng Huyền Phong Tử liên tục ném ra từng đạo linh phù nện lên người Sầm Tuấn Triết.
Cho dù thân thể đối phương quỷ dị cứng cỏi đến đâu, cũng chẳng thể chống đỡ nổi những đợt công kích luân phiên dồn dập.
Vút!
Một dải hắc quang quỷ dị xẹt tới.
Dưới chân Lý Thương khẽ điểm, mượn thế lướt nhanh về phía sau né tránh, đồng thời ném thẳng ra một đạo Phá Tà Phù.
Ầm!
Một luồng bạch quang nổ tung.
Sầm Tuấn Triết kêu rên, lảo đảo lui lại mấy bước.
Huyền Phong Tử thừa cơ niệm động khẩu quyết: "Huyền Hỏa huy hoàng, phần thiêu tà nghiệt!"
Hắn nâng hồ lô, nốc một ngụm rượu lớn rồi dứt khoát phun mạnh ra ngoài!
Phụt!
Ngọn lửa đỏ rực cực độ lập tức tuôn ra từ miệng Huyền Phong Tử, hóa thành một con hỏa long quấn chặt lấy đối phương.
"A a a!"
Sầm Tuấn Triết điên cuồng gào thét, nhưng hỏa long đã siết chặt, thân thể gã bị thiêu đốt không ngừng tan chảy, nhỏ xuống lượng lớn thứ nước sền sệt đen kịt như mực.
Hơn mười hơi thở sau, Sầm Tuấn Triết bị thiêu rụi hoàn toàn.
"Phù… phù… Suýt chút nữa thì không hạ nổi kẻ này." Huyền Phong Tử há mồm thở dốc, nâng hồ lô rượu uống thêm một ngụm.
"Gừng càng già càng cay." Lý Thương thu hồi Phá Tà Kiếm, mỉm cười.
Hôm nay nếu không có Huyền Phong Tử ở đây, hắn căn bản không dám tưởng tượng mình sẽ đối mặt với Sầm Tuấn Triết thế nào. Đặc biệt là năng lực quỷ dị của đối phương, trong nháy mắt khiến đầu óc hắn mụ mị, quên đi tất cả.
Nếu không nhờ Huyền Phong Tử, hắn đã sớm trúng chiêu.
"Cho nên thứ ngươi cần phải học còn nhiều lắm." Huyền Phong Tử đắc ý cười nói.
"Sư phụ, chuyện này coi như kết thúc rồi sao?" Lý Thương trầm giọng hỏi.
Hắn nhìn thấy giữa vũng nước mực do huyết nhục Sầm Tuấn Triết tan chảy tạo thành, còn có một cuốn kinh văn cổ xưa.
"Vẫn chưa…"
"Loại sách, kinh văn ghi chép nghi thức câu thông với Tà Thần, Dã Thần này, sau này nếu ngươi gặp phải, nhất định phải dùng lửa thiêu rụi ngay lập tức." Huyền Phong Tử lên tiếng giải thích.
Hắn lấy ra một tấm Xích Hỏa Phù, ngón tay khẽ búng.
Xích Hỏa Phù lập tức hóa thành một luồng hồng quang, rơi thẳng vào cuốn sách kia.
Xèo xèo…
Cuốn sách bốc lên khói đen quỷ dị, sau đó thoắt cái đã biến thành tro bụi.
"Ta nhớ kỹ." Lý Thương gật đầu.
Lúc này, Chương Hùng ở ngoài nhận thấy trong ngõ nhỏ không còn động tĩnh, liền cầm đuốc dẫn theo một đám nha dịch xông vào.
"Hai vị đạo trưởng không sao chứ?"
Chương Hùng rảo bước tới, nhìn thấy ngõ nhỏ cháy đen một mảnh, vương vãi những cái hố lớn nhỏ, trong lòng không khỏi kinh hãi. Ban nãy đứng bên ngoài, hắn cũng nghe thấy vô số tiếng động. Chẳng qua Huyền Phong Tử đã dặn dò kỹ tuyệt đối không được vào, hắn mới cố nhẫn nhịn.
Giờ phút này, Chương Hùng thật sự muốn biết trong ngõ nhỏ vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra trận chiến kinh thiên động địa cỡ nào.
"Không sao…"
"Tên Sầm Tuấn Triết kia đã hóa thành một vũng máu, lát nữa ngươi tìm người tưới hỏa dầu, thiêu rụi triệt để vũng máu đó đi là được."
Huyền Phong Tử chỉ tay về phía vũng huyết thủy sền sệt như mực nước.
"Được." Chương Hùng lập tức phân phó.
Đúng lúc này, từ trong nhà đột nhiên vọng ra một tiếng hét thảm.
"Không ổn!"
Huyền Phong Tử biến sắc, lao thẳng vào nhà của Hà Hưng, Lý Thương và Chương Hùng bám sát phía sau.
Tuy nhiên Chương Hùng vẫn kịp ngoái lại dặn dò: "Các ngươi cứ canh giữ ngoài cửa, đừng tiến vào."
Đám bộ khoái nha dịch nghe vậy, thần sắc lập tức buông lỏng. Nếu được chọn, bọn họ vạn lần không muốn đối mặt với những sự tình tà dị cổ quái kia.
Trong gian phòng, Hà Hưng đang cuộn tròn thân thể, điên cuồng gào thét. Làn da toàn thân hắn không ngừng ngọ nguậy, từng đạo minh văn quỷ dị hiện lên chi chít.
"Đạo trưởng, ta bị làm sao thế này?!" Hà Hưng thấy Huyền Phong Tử tiến vào, liền lớn tiếng kêu cứu.
Huyền Phong Tử bất lực buông tiếng thở dài: "Hà Hưng… Ngươi còn tâm nguyện gì không?"
Sắc mặt Hà Hưng tràn đầy tuyệt vọng, thống thiết van xin: "Đạo trưởng… Ta… Ta muốn sống!"
"Hà Hưng!"
"Mau nói!"
"Văn Hài Tiên đang dần ô nhiễm ý thức của ngươi, nếu không nói, ngươi sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội!" Huyền Phong Tử gầm nhẹ.
"Ta…" Hà Hưng cũng cảm nhận được ý thức bản thân đang bắt đầu mơ hồ.
"Thật xin lỗi!"
"Ta muốn nói một tiếng xin lỗi với phụ mẫu!"
"Ta đã khiến hai người thất vọng!"
Hà Hưng dồn chút ý thức tỉnh táo cuối cùng, rống to thành tiếng!
"Bần đạo hiểu rồi!"
Huyền Phong Tử gật đầu, không chút do dự vung thanh Đồng Tiền Kiếm đâm xuyên tim Hà Hưng.
Hà Hưng kêu rên một tiếng.
"Huyền Hỏa huy hoàng, phần thiêu tà nghiệt!"
Thần sắc Huyền Phong Tử không một gợn sóng, hắn niệm chú, nốc rượu rồi phun ra một ngụm Xích Viêm.
Hà Hưng cũng giống hệt Sầm Tuấn Triết, huyết nhục bị ngọn lửa thiêu rụi, hóa thành chất lỏng sền sệt tựa như nước mực.
"Chuyện này…" Lý Thương khẽ nhíu mày.
Hắn vốn tưởng hạ sát Sầm Tuấn Triết xong, Hà Hưng sẽ bình an vô sự, nhưng rõ ràng hắn đã lầm.
"Chương bộ đầu… Chuyện còn lại đành làm phiền ngươi vậy." Huyền Phong Tử thu hồi Đồng Tiền Kiếm, khẽ than nhẹ.
"Đạo trưởng vất vả rồi." Chương Hùng vội vàng ôm quyền, tới lúc này hắn mới hiểu Sầm Tuấn Triết làm cách nào lại hóa thành một vũng hắc thủy sền sệt.
Cảm xúc của Huyền Phong Tử trầm xuống, hắn không nói thêm lời nào, dẫn Lý Thương rời khỏi gian phòng, quay trở về đạo quán.
Trên đường.
Áng mây đen che khuất vầng trăng dần tản ra, ánh nguyệt quang chiếu rọi kéo bóng lưng hai sư đồ trải dài trên mặt đất.
"Sư phụ… Rõ ràng chúng ta đã giải quyết Sầm Tuấn Triết, tại sao vẫn xảy ra chuyện này?" Lý Thương đột nhiên cất lời.
"Khoảnh khắc kẻ đó dùng chính máu huyết của mình viết xuống kinh văn hiến tế cho Văn Hài Tiên, kết cục đã sớm định sẵn, ai cũng không thể vãn hồi."
"Sầm Tuấn Triết, Hà Văn, Hà Hưng, ba người này đều mang một tia ý thức cực kỳ yếu ớt của Văn Hài Tiên.".
"Chỉ là Sầm Tuấn Triết phù hợp với tia ý thức kia hơn, nên mới phát sinh dị biến từ sớm."
"Sở dĩ hắn ra tay với Hà Văn và Hà Hưng, cũng chỉ vì muốn thu hoạch thêm nhiều ý thức của Văn Hài Tiên. Đây là một loại hành vi bản năng, giống như chúng ta đói bụng thì phải tìm cái ăn vậy."
"Chúng ta diệt trừ Sầm Tuấn Triết, tia ý thức trên người hắn theo bản năng hội tụ về phía Hà Hưng, dẫn đến dị biến."
"Chỉ có thiêu rụi nhục thân của Hà Hưng, khiến ý thức hỗn loạn của Văn Hài Tiên không còn vật dẫn, sự tình lần này mới tính là giải quyết triệt để."
Huyền Phong Tử nâng hồ lô rượu, vốn muốn uống thêm một ngụm thì phát hiện rượu bên trong đã cạn. Hắn lắc đầu, bỏ hồ lô xuống rồi khẽ nói: "Lý Thương, ngươi phải nhớ kỹ, một khi bị ý thức của đám Tà Thần, Dã Thần kia ô nhiễm… Bất kể là ai, ngươi đều phải hạ sát kẻ đó."
"Nếu như sau này, vi sư cũng bị ô nhiễm, ngươi tuyệt đối không được nương tay."
Chẳng rõ nguyên do gì, lúc Huyền Phong Tử buông lời này, Lý Thương lại cảm nhận được một tia bi thương len lỏi.
"Sư phụ, thật sự hết cách sao?" Lý Thương trầm giọng hỏi.
"Không có, trước mắt là không có." Huyền Phong Tử đành bất lực lắc đầu.
"Vậy tìm đến các vị Chính Thần thì sao?" Lý Thương lại hỏi.
Cái gọi là Chính Thần, chính là Thần Linh được triều đình Đại Càn công nhận, được phép xây dựng miếu mạo từ đường, thụ hưởng hương hỏa cung phụng của bách tính, tín đồ của họ cũng có thể tự do truyền bá tín ngưỡng trong phạm vi vương triều Đại Càn.
"Cũng vậy cả thôi, thủ đoạn của bọn chúng thậm chí còn tàn nhẫn hơn chúng ta nhiều." Huyền Phong Tử lắc đầu.
Hắn nghiêm mặt căn dặn: "Lý Thương, ngươi nhớ cho kỹ, đã bước lên con đường tu luyện, tuyệt đối không có chuyện quay đầu."
"Ngươi chỉ có thể kiên định đạo tâm, bước thẳng về phía trước."
Lý Thương trịnh trọng đáp: "Đệ tử đã hiểu, sư phụ."
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập