Dịch: Dưa Hấu
"Ngay cả ánh trăng cũng không có sao…" Hà Hưng lẩm bẩm.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy bầu trời đêm âm u, mây đen dày đặc che khuất cả ánh trăng. Thấy vậy, Hà Hưng đành bất đắc dĩ hạ cửa sổ xuống, tiếp tục cầm sách lên đọc.
Nhưng đêm nay quá mức tĩnh lặng khiến hắn sinh ra một loại cảm giác hoảng hốt khó tả.
Trước đây, khi Hà Hưng chong đèn đọc sách đêm, thỉnh thoảng vẫn nghe thấy tiếng chó mèo hoang tru lên, hay tiếng hài tử khóc nỉ non giữa đêm khuya. Thế nhưng đêm nay, tất cả những âm thanh ấy đều biến mất tăm, một mình ở trong phòng, hắn chỉ cảm thấy sự tĩnh mịch này quá đỗi ngột ngạt.
Có lẽ vì quá yên tĩnh, bên tai Hà Hưng bỗng vang lên những tiếng ù ù. Trong cơn hoảng hốt, hắn lại nghe thấy những lời nỉ non u ám, cổ quái.
"Chúng sinh ngu muội, lấy máu làm mực, lấy da làm giấy, lấy mạng làm bút, mới đắc chân lý."
Thanh âm này mang theo một cỗ lực lượng quỷ dị, khiến nỗi sợ hãi trong lòng Hà Hưng điên cuồng lan tràn.
"Không… Không…" Hai mắt Hà Hưng lộ rõ vẻ kinh hoàng.
Hắn nhớ rõ những lời nỉ non này, chính là câu chú ngữ cần phải đọc khi cử hành nghi thức hướng về Văn Hài Tiên trước kia. Hôm nay ở nha môn, Hà Hưng đã nghe người ta kể về tử trạng vô cùng khủng bố của Phạm Phương, hắn không muốn phải chết thảm như Phạm Phương.
Lúc này Hà Hưng chỉ muốn bỏ chạy, nhưng hắn lại cảm giác thân thể mình đang bị một linh hồn khác thao túng. Rõ ràng hai mắt tràn ngập sợ hãi, nhưng khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười quỷ dị.
Hà Hưng tìm ra một con dao nhỏ trong phòng, sau đó mỉm cười rạch một đường lên lòng bàn tay.
Phập!
Máu thịt lật ra.
Tí tách…
Dòng máu tươi từ vết cắt nhỏ giọt xuống nghiên mực trên án thư, đợi đến khi máu tích tụ kha khá, Hà Hưng lại nở nụ cười quỷ dị, cầm dao nhỏ định lột da mặt mình.
Lấy máu làm mực, lấy da làm giấy!
"Cấp tốc như luật lệnh! Mau mau tỉnh lại!"
Một tiếng quát khẽ tựa như sấm sét nổ vang trong lòng Hà Hưng, phảng phất xua tan đi cỗ lực lượng quỷ dị kia. Lập tức, Hà Hưng giành lại được quyền khống chế cơ thể, sắc mặt hắn trắng bệch, luống cuống ném con dao nhỏ trên tay đi.
Chỉ thiếu chút nữa thôi, hắn đã tự lột da mặt mình rồi!
Hắn đang định chạy ra ngoài thì một thanh âm lại truyền vào tai.
"Đừng ra ngoài!"
Hà Hưng khựng bước, bởi vì hắn nhận ra thanh âm này chính là của vị lão đạo trưởng kia. Hắn cắn răng, quyết định ở lại trong phòng.
Lúc này trên con phố bên ngoài, Huyền Phong Tử nhìn về phía gã thư sinh trẻ tuổi đang ẩn nấp trong bóng tối cách đó không xa. Tay phải Huyền Phong Tử cầm Đồng Tiền Kiếm, tay trái xách hồ lô rượu, nhếch miệng cười nói: "Bần đạo cuối cùng cũng đợi được ngươi xuất hiện."
Không sai.
Đêm nay Huyền Phong Tử chính là dùng Hà Hưng làm mồi nhử để câu Sầm Tuấn Triết ra, hiện tại Phạm Phương đã chết, chỉ còn lại mỗi Hà Hưng. Một khi đối phương cảm nhận được khí tức của hắn, tuyệt đối sẽ không nhịn được mà mò tới. Còn bách tính trong con hẻm này đã sớm được Chương Hùng sơ tán đi nơi khác.
Sầm Tuấn Triết lúc này đã bị ý thức của cái gọi là Văn Hài Tiên ô nhiễm, sớm đã mất đi ý thức bình thường. Hắn mặc bộ nho phục dính đầy vết máu, da mặt đã bị lột sạch, máu thịt be bét. Tay trái hắn cầm một quyển kinh văn, tay phải nắm một cây bút lông.
"Phàm nhân ngu muội." Sầm Tuấn Triết vung cây bút lông trong tay lên.
Vút!
Lông bút điên cuồng vươn dài, tựa như những sợi tóc đen trơn tuột bắn vọt ra.
Phập phập!
Tốc độ của những sợi lông này quá nhanh, ma sát với không khí tạo ra những tiếng rít chói tai.
Huyền Phong Tử cười nhạo một tiếng, nâng hồ lô rượu lên ngửa cổ tu một ngụm, sau đó trực tiếp phun ra!
Oành!
Một ngọn lửa lớn lập tức từ miệng Huyền Phong Tử phun ra, thiêu rụi toàn bộ đám lông đen kia thành tro bụi. Thân hình Huyền Phong Tử lao vút lên phía trước, xuyên qua ngọn lửa. Đồng Tiền Kiếm trong tay hóa thành một vệt hoàng quang, đâm thẳng về phía Sầm Tuấn Triết!
Sầm Tuấn Triết lại quỷ dị biến mất tại chỗ.
Huyền Phong Tử đâm hụt một kiếm nhưng không hề hoảng hốt, tay trái hắn nhanh chóng thò vào ngực áo, trực tiếp vung ra một xấp Xích Hỏa Phù!
Những tấm bùa này thực chất là do Lý Thương đưa cho hắn, bùa do đồ đệ vẽ, Huyền Phong Tử dùng chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào.
Từng đạo Xích Hỏa Phù bay lượn khắp bốn phương tám hướng. Rất nhanh, Xích Hỏa Phù ở phía sau bên trái Huyền Phong Tử điên cuồng phát nổ, từng đoàn lửa nóng rực chiếu sáng cả con hẻm tối tăm.
Một thân ảnh bị nổ văng đi, đập mạnh vào bức tường.
Rầm!
Cả bức tường lõm sâu vào trong, suýt chút nữa thì sụp đổ, trong không khí thoang thoảng mùi thịt khét lẹt.
"Trọng Minh Thuấn Quang!"
Lý Thương đột nhiên từ trong bóng tối lao ra, Phá Tà Kiếm trong tay hắn vạch ra một mảng kiếm quang, tựa như thần điểu giương cánh, quang minh rực rỡ!
Phá Tà Kiếm lập tức rạch một vết thương cháy đen trên ngực Sầm Tuấn Triết.
"A a a!" Sầm Tuấn Triết điên cuồng gào thét, hắn mở quyển kinh thư trong tay ra, một cỗ khí tức hỗn loạn, sa đọa chợt bùng phát.
"Lý Thương, lui lại!" Huyền Phong Tử lớn tiếng hô.
Lý Thương không chút do dự, mũi chân điểm nhẹ, lướt về phía sau, nhanh chóng hội hợp với Huyền Phong Tử.
"Cẩn thận, tên này sắp nổi điên rồi." Hai mắt Huyền Phong Tử ngưng trọng, thấp giọng nói.
Lý Thương không nói hai lời, lấy ra hai tấm Mộc Giáp Phù, phân biệt kích hoạt cho mình và Huyền Phong Tử!
Những dây leo màu xanh biếc hư ảo bao phủ toàn thân, tạo thành Mộc Giáp. Lớp giáp này có thể ngăn cản một phần sát thương vật lý, cái giá phải trả là ảnh hưởng đôi chút đến độ linh hoạt.
Ngay sau đó, Lý Thương thôi động Linh Quang Khí, ném một tấm Phá Tà Phù về phía Sầm Tuấn Triết.
Sầm Tuấn Triết giương quyển kinh văn trong tay lên, một ký tự màu đen quỷ dị bay ra, va chạm với Phá Tà Phù giữa không trung, hóa thành một đoàn bạch quang.
"Ngu muội!" Hai hốc mắt trống rỗng của Sầm Tuấn Triết gắt gao nhìn chằm chằm Lý Thương và Huyền Phong Tử. Trên da hắn nhanh chóng nổi lên những minh văn quỷ dị lít nha lít nhít, trong miệng lẩm nhẩm những câu chú ngữ quái gở.
Một cỗ lực lượng vô hình mà quái dị lan tỏa, suy nghĩ của Lý Thương bỗng chốc đình trệ. Hắn cảm giác năng lực tư duy của mình trở nên cứng ngắc, kiếm pháp, phù chú, thậm chí cả Linh Quang Pháp… mọi kỹ năng đang nhanh chóng bị lãng quên, hắn không biết phải sử dụng chúng như thế nào nữa.
Đây chính là năng lực đặc thù của Văn Hài Tiên, có thể khiến con người trở nên ngu muội, quên sạch mọi thứ đã học.
Huyền Phong Tử một tay kết ấn, trong miệng niệm chú.
"Tâm linh thanh minh, vạn tà bất xâm!"
Câu chú này được Huyền Phong Tử niệm bằng Thương văn.
Vù vù…
Lý Thương cảm nhận được một cơn gió màu xanh lục thổi qua tâm trí, tinh thần lập tức khôi phục lại trạng thái bình thường.
Lúc này, Sầm Tuấn Triết đã hóa thành một đạo huyết ảnh lao tới!
"Long Hổ dũng mãnh, trấn tà diệt quỷ!" Huyền Phong Tử lần nữa biến ảo ấn pháp trong tay, miệng niệm chú ngữ.
Đây là Long Hổ Ấn!
Không chỉ giúp tăng cường khí huyết, nâng cao sức mạnh thể phách, mà tinh khí thần cũng trở nên dũng mãnh như long hổ, không dễ dàng bị ảnh hưởng.
Trong cơn hoảng hốt, Lý Thương tựa hồ nghe thấy tiếng long ngâm hổ gầm. Hắn chỉ cảm thấy khí huyết toàn thân sôi trào, sức mạnh tràn trề.
"Giết!" Huyền Phong Tử giận dữ râu tóc dựng ngược, xách kiếm đồng tiền lao về phía đạo huyết ảnh kia.
Lý Thương cũng điểm mũi chân, vung Phá Tà Kiếm, nhanh như chớp đâm ra!
Keng keng keng!
Trên đường phố, hai sư đồ nhanh chóng lao vào triền đấu với Sầm Tuấn Triết. Sầm Tuấn Triết chẳng có chút kỹ xảo chiến đấu nào, chỉ biết vung vẩy cây bút lông trong tay một cách hỗn loạn, ngay cả vạt áo của Lý Thương và Huyền Phong Tử cũng không chạm tới được.
Thân pháp của hai người quá mức linh hoạt, tựa như thần điểu nhảy múa, liên tục né tránh các đòn tấn công, đồng thời xuất kiếm phản kích.
Hai sư đồ tuy mới hợp tác đối địch lần đầu nhưng lại vô cùng ăn ý, từng đạo kiếm quang ẩn chứa Linh Quang Khí chém lên người Sầm Tuấn Triết, xé rách da thịt hắn. Dòng máu hôi thối, sền sệt như mực đen không ngừng tuôn ra.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập