Chương 991: Trời Cũng Giúp Ta! (2)

Ngữ khí Lục Diệu Vân nhu hòa, nàng biết Lục Trường Sinh cùng Nam Cung Mê Ly có một đứa con gái tên là Nam Cung Yêu Yêu.

"Yêu Yêu?" Lục Trường Sinh nghe vậy liền khựng lại.

Nữ nhi này trước kia được Bạch Liên chân quân của Tiên Liên Tông nhìn trúng, sau đó mang đi Trung Vực tu hành.

Nhiều năm như vậy, một mực không có tin tức gì.

Hắn chỉ có thể thông qua bảng hệ thống để biết được nữ nhi này tu vi tiến triển thần tốc, vượt xa người thường, hẳn là sống không tồi.

Giờ phút này đột nhiên gửi thư, lại còn đưa đến Dương Minh Sơn, quả thực vượt quá dự liệu của hắn.

"Hẳn là có liên quan đến việc thanh danh của ta truyền ra ngoài…"

Lục Trường Sinh lập tức ý thức được, Tiên Liên Tông gửi thư chắc chắn có liên quan đến thân phận Dương Minh chân quân của mình.

Khả năng lớn là danh tiếng của hắn truyền đến Trung Vực, bị Tiên Liên Tông hoặc Bạch Liên chân quân biết được, sau đó phát hiện Nam Cung Yêu Yêu chính là nữ nhi của hắn.

Bằng không không thể nào trùng hợp như vậy.

Trước đó không lâu, người của Kiếm Tông vừa tới bái phỏng, hiện tại lại đến Tiên Liên Tông gửi thư.

"Tốt, ta sẽ qua đó một chuyến."

Thấy trong nhà không có chuyện gì khác, Lục Trường Sinh lập tức mang theo Lục Thanh Huyên cùng đi tới Dương Minh Sơn.

Dương Minh Sơn, bên trong chủ điện.

Hồng Liên đưa hai bức ngọc tiên có khắc hoa văn hoa sen cho Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh nhìn bức ngọc tiên đầu tiên, là thư của nữ nhi Nam Cung Yêu Yêu gửi.

"Phụ thân đại nhân kính khải: Từ lúc chia tay ở Tấn quốc, chớp mắt đã hơn bảy mươi năm. Nữ nhi được Bạch Liên sư tôn xem trọng, thu vào môn hạ, dốc sức dạy dỗ, bây giờ đã Kết Đan sáu tầng… Nhưng tông môn tuy tốt, chung quy không phải cố hương. Nữ nhi thường ngồi một mình bên ao sen trong đêm trăng, ngóng nhìn về Bắc Vực, nhớ đến cha mẹ…"

"Gần đây ngẫu nhiên nghe nói Bắc Vực có một vị đại tu sĩ hoành không xuất thế, đạo hiệu 'Dương Minh', Thần Thông cái thế, tọa hạ có một con Kim Sí Thiên Bằng, nữ nhi nghe xong lòng dạ thình thịch. Hỏi thăm kỹ càng, mới thấy hình dáng tướng mạo cùng tình huống của chân quân có nhiều điểm ăn khớp với phụ thân. Nữ nhi vừa mừng vừa sợ… Nay phụng mệnh sư tôn, viết một lá thư để báo bình an…"

Cuối thư còn lưu lại một luồng khí thế của 【 Thiên Hương cổ 】. Điều này chứng tỏ cổ trùng này chính là vật phụ thân tặng năm xưa, mang theo bên người nhiều năm, thấy cổ như thấy giọng nói và dáng điệu của phụ thân.

"Kính chúc phụ thân tiên đồ bằng phẳng, sớm chứng trường sinh. Nữ nhi Nam Cung Yêu Yêu bái thượng!"

Lục Trường Sinh xem xong nội dung thư tiên, sắc mặt bình tĩnh, cũng không lộ ra bao nhiêu ôn nhu.

Không phải hắn không hài lòng với nữ nhi Nam Cung Yêu Yêu.

Mà là hắn nhìn ra bức thư này không phải do nữ nhi chân tình bộc lộ, tưởng niệm cố hương.

Phần lớn là phụng mệnh sư tôn của nàng, nhằm thăm dò thân phận của hắn và thái độ đối với đứa con gái này.

Chợt, Lục Trường Sinh nhìn sang bức giấy viết thư có hoa văn hoa sen thứ hai.

Đây là thư của Bạch Liên chân quân.

"Dương Minh đạo hữu tôn giám: Nghe danh chân quân cư ngụ tại Bắc Vực, Thần Thông có một không hai, uy trấn La Phù, bần đạo mặc dù ở Trung Vực nhưng trong lòng cũng vô cùng kính nể."

"Nay mạo muội gửi thư, chính là vì ngẫu nhiên biết được thân truyền đệ tử tọa hạ của ta, Nam Cung Yêu Yêu, lại là huyết mạch của đạo hữu."

"Yêu Yêu thiên tư linh tú, căn cốt thanh tuyệt, vào cửa của ta, bần đạo dốc túi dạy dỗ, coi như con ruột… Đợi một thời gian, tất thành Nguyên Anh, tương lai vô lượng. Đủ thấy huyết mạch của đạo hữu bất phàm, có người kế tục, quả thật đáng mừng."

"Nhưng Đại Đạo gập ghềnh, kiếp ba sắp đến, thế cục Ma phồng đạo tiêu bao phủ Nam Hoang, dù Khương Quốc an phận ở một góc cũng khó mà chỉ lo thân mình. Nay viết thư này mang theo ba ý."

"Một là vẹn toàn tình nghĩa thầy trò, cha con. Yêu Yêu thân ở Trung Vực, lòng luôn hướng về cố thổ và cha mẹ, bần đạo đã làm sư phụ, tự nhiên phải thay nàng truyền tin tức, báo cho đạo hữu tình hình gần đây của lệnh ái, để giải tỏa nỗi bận tâm trong lòng đạo hữu."

"Hai là kết tình nghĩa đồng đạo. Nam Hoang đại kiếp sắp đến, Khương Quốc tuy có chân quân tọa trấn, nhưng một bàn tay không vỗ nên tiếng, bần đạo nguyện cùng đạo hữu ký kết minh ước, hô ứng lẫn nhau, chung tay vượt qua kiếp nạn."

"Ba là mưu cầu kết quả cùng có lợi. Đạo hữu hùng cứ Bắc Vực, căn cơ vừa lập, bây giờ chính là thời khắc khuếch trương và củng cố. Tiên Liên Tông nguyện cùng chân quân chung chưởng phong vân Bắc Vực. Nếu đạo hữu có ý, bần đạo có thể phái Trưởng Lão trong môn phái tới Khương Quốc, trợ giúp chân quân củng cố sơn hà, tụ lại khí vận, cùng chia sẻ cơ duyên Bắc Vực…"

"Nếu chân quân nguyện ý bàn bạc, cũng có thể tới Tiên Liên Tông của ta, bần đạo sẽ quét dọn giường chiếu pha trà, lặng chờ đạo hữu giá lâm."

Lục Trường Sinh xem xong giấy viết thư của Bạch Liên chân quân, cười nhạo một tiếng.

Vị Bạch Liên chân quân này nhìn như tràn đầy thành ý, lời lẽ đường hoàng, nói về việc hợp tác.

Nhưng thực chất phần lớn vẫn là thăm dò độ nông sâu trong quan hệ giữa hắn và Nam Cung Yêu Yêu, thái độ thực lực, cũng như xem hắn có ý đồ khuếch trương hay không.

Hoặc nói cách khác, là để xác nhận xem hắn có đúng là cha đẻ của Nam Cung Yêu Yêu hay không.

Dù sao, trước đây từng có tin đồn xưng rằng Dương Minh chân quân hiện tại không phải là Dương Minh chân nhân ngày xưa.

"Hồng Liên, hai phong thư tiên này là ai đưa tới?" Lục Trường Sinh hỏi.

Khương Quốc cách Trung Vực xa xôi, thư tín bực này qua lại không dễ, dù hắn muốn hồi âm cũng không có cách nào.

"Lúc đưa giấy viết thư tới, có kèm theo một viên Truyền Tin ngọc phù của Tiên Liên Tông, có thể dùng để hồi âm." Hồng Liên lên tiếng đáp.

Nghe vậy, Lục Trường Sinh trầm ngâm một lát, trong tay xuất hiện một viên ngọc phù trống không, thần niệm chìm vào trong đó.

"Bạch Liên đạo hữu nhã giám: Yêu Yêu đã vào Quý Tông, được đạo hữu trông nom, bản tọa ở đây xin tạ ơn."

"Chuyện hợp tác không phải là không thể bàn. Nhưng nói miệng không bằng chứng, thành ý cần phải thể hiện qua hành động. Nếu đạo hữu thật sự có lòng kết minh cùng có lợi, có thể tới Bắc Vực gặp nhau. Đến lúc đó bàn lại chi tiết cũng không muộn."

Những năm này, thế lực muốn hợp tác kết minh với hắn không ít.

Vị Bạch Liên chân quân này không đưa ra lợi ích thực tế nào, chỉ dựa vào tầng quan hệ với Nam Cung Yêu Yêu mà muốn gọi hắn chạy tới Tiên Liên Tông bàn chuyện hợp tác, đơn giản là mơ mộng hão huyền.

Huống hồ, Lục Trường Sinh đối với Tiên Liên Tông không có chút hảo cảm nào, thậm chí còn ôm lòng kiêng kị.

Theo lời Bạch Chiêu Chiêu, thủ đoạn của Tiên Liên Tông là quỷ dị nhất trong Ma Đạo Thất Tông.

Bọn chúng không giỏi về tấn công phạt đấu pháp, mà am hiểu nhất là vô thanh vô tức làm tan rã tâm phòng của người khác, từ đó dẫn dắt thần tâm, độ hóa để sử dụng cho bản thân.

Tiên Liên Tông có thể vươn lên thành đỉnh cấp Ma Môn ở Nam Hoang, chính là mượn nhờ đại kiếp ngày xưa, độ hóa đại tu sĩ của các thế lực khác vào phe mình, chiếm lấy công pháp truyền thừa của họ.

Nếu không phải Tiên Liên Tông biết tiến thoái, không dám làm việc tuyệt tình, luôn cố gắng giao hảo với các đại thế lực, sợ là đã bị chính ma hai đạo liên thủ vây quét từ lâu.

"Hồng Liên, đến lúc đó nàng đem bức thư này truyền về đi."

Lục Trường Sinh đưa ngọc phù cho Hồng Liên, định bụng trước tiên cứ ổn định Bạch Liên chân quân đã.

"Phu quân, căn cứ theo bức thư này, hẳn đây không phải là ý của Tiên Liên Tông, mà là ý riêng của Bạch Liên chân quân." Hồng Liên nhìn lướt qua thư của Tiên Liên Tông, lên tiếng nhận định.

Nàng cho rằng đây là Bạch Liên chân quân muốn mượn cơ hội này để mưu tính cơ duyên và công lao.

"Ừm, Bạch Liên nhất mạch của Bạch Liên chân quân tại Tiên Liên Tông vốn chiếm vị trí trung hạ, bằng không năm đó cũng sẽ không đích thân đến Bắc Vực bố cục mưu tính."

"Bây giờ gửi thư, đơn giản là muốn mượn tình cảm của Yêu Yêu để bớt đi chút đại giới thôi."

Có "bách khoa toàn thư" Bạch Chiêu Chiêu, Lục Trường Sinh đối với tình hình các thế lực ở Trung Vực đã không còn hoàn toàn mù tịt như trước.

Giống như Tiên Liên Tông, có bát đại chủ mạch là Bạch Liên, Hắc Liên, Thanh Liên, Hồng Liên, Tử Liên, Kim Liên, Thải Liên cùng Tiên Liên.

Bạch Liên nhất mạch từng có vị trí trung bình khá, nhưng bây giờ trong bát đại chủ mạch lại chỉ đứng ở mức trung hạ, thực lực rất bình thường.

"Phu quân chuẩn bị ứng phó ra sao?"

Hồng Liên biết rõ phu quân mình cực kỳ coi trọng nhi nữ, không thể nào mặc kệ Nam Cung Yêu Yêu không hỏi han.

"Cứ xem vị Bạch Liên chân quân này có bao nhiêu thành ý đã."

Lục Trường Sinh biết, chỉ cần mình không triệt để vạch mặt với Bạch Liên chân quân, đối phương sẽ không dám động đến Nam Cung Yêu Yêu.

Thậm chí còn phải chiếu cố thật tốt nữ nhi của hắn, dụng tâm vun trồng.

"Bất quá người này đã truyền tin đến Dương Minh Sơn, nghĩ đến cũng sẽ có thư gửi tới Ngũ Độc Giáo…"

Tâm niệm Lục Trường Sinh thay đổi thật nhanh, cảm thấy nữ nhi cùng Bạch Liên chân quân chắc chắn sẽ đưa tin cho Nam Cung Mê Ly để tiến một bước xác định tình huống thân phận của hắn.

Lúc này, hắn vận chuyển 《 Thôn Thần Quyết 》, cảm ứng Thôn Thần Tử đang ký sinh tại 【 U Hồn quỷ thụ 】.

Mượn nhờ U Hồn quỷ thụ, hắn liên hệ với Nam Cung Mê Ly đang ở Âm Minh Quỷ Tông.

Một lát sau, Nam Cung Mê Ly đáp lại.

Nàng một mực ở Âm Minh Quỷ Tông, cũng không nhận được thư của Tiên Liên Tông.

Lục Trường Sinh hơi suy nghĩ, cho rằng thư tín vẫn chưa đưa đến nơi.

Dù sao, Dương Minh Sơn cũng mới nhận được thư cách đây không lâu.

Từ Dương Minh Sơn chạy tới Ngũ Độc Giáo cũng cần không ít thời gian. Huống hồ A Ấu Đóa không có mặt, Ngũ Độc Giáo luôn ở trạng thái Bán Phong Sơn, mặc dù thư tín đưa đến cũng chưa chắc đã truyền đến tay Nam Cung Mê Ly ngay lập tức.

"Là chuyện của Yêu Yêu, Tiên Liên Tông có gửi thư, cho nên ta muốn hỏi xem nàng đã nhận được thư chưa…"

Lục Trường Sinh đem sự tình nói tóm tắt cho Nam Cung Mê Ly.

Nghe tin tức của nữ nhi, Nam Cung Mê Ly lập tức lo lắng.

"Yên tâm, Bạch Liên chân quân đã biết Yêu Yêu là huyết mạch của ta, sẽ chỉ càng coi trọng hơn, tuyệt đối không dám vọng động." Lục Trường Sinh ấm giọng trấn an.

"Ừm." Nam Cung Mê Ly nhẹ giọng đáp ứng.

Kênh tin tức của nàng có hạn, không biết chuyện giáo chủ của mình cùng Thanh Loan chân quân công phá La Phù Sơn kinh thiên động địa cỡ nào.

Nhưng tin đồn Dương Minh chân quân đánh lui La Phù Tử cùng ngũ đại Nguyên Anh thì nàng vẫn biết.

Nàng hiểu rõ nam nhân của mình bây giờ đã là một trong những đỉnh cấp cự đầu của Bắc Vực!

Lục Trường Sinh quan tâm hỏi thăm tình hình gần đây của Nam Cung Mê Ly, hứa hẹn qua một thời gian nữa sẽ đến thăm các nàng.

Đồng thời dặn dò các nàng phải chú ý kỹ động tĩnh của Vạn Thú Sơn Mạch.

Vạn Thú Sơn Mạch bao la vô ngần, Tấn quốc cùng Khương Quốc chỉ cách nhau một đầu chi mạch.

Nếu đúng như lời Minh Di Kiếm Quân nói, khi đại kiếp nổi lên đại khái suất sẽ bùng nổ thú triều, đến lúc đó Tấn quốc cũng khó mà may mắn thoát khỏi.

"Tốt, ta sẽ lưu ý thêm." Nam Cung Mê Ly mặc dù muốn nói nhiều hơn với Lục Trường Sinh, thổ lộ hết nỗi nhớ nhung trong lòng cùng với chuyện Kết Anh của mình.

Nhưng nàng biết đối phương bây giờ sự vụ bận rộn.

Chỉ có thể chờ đợi hắn tới Tấn quốc rồi mới thổ lộ hết tưởng niệm, đàm luận những chuyện này.

Thấy Lục Trường Sinh ngắt liên hệ với U Hồn quỷ thụ, Nam Cung Mê Ly lập tức truyền tin cho Y Na.

Hỏi thăm xem có thư gửi đến không, nếu có, phải lập tức thông báo cho nàng ngay…

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập