Chương 742: Tung Tích Trứng Côn Bằng, Đi Tới Hắc Tiều Đảo (2)

"Ừm, ngươi yên tâm, chỉ cần chuyến này ngươi lập công, sẽ không thiếu chỗ tốt cho ngươi!"

Thẩm Bạch Sương thấy Lục Trường Sinh thức thời đáp ứng, không tiếp tục cự tuyệt, vẻ mặt hòa hoãn hơn vài phần.

Nói xong, nàng phảng phất nghĩ đến điều gì, cười như không cười nói: "Nghe nói ngươi và Y Nhân quan hệ không tệ, nếu chuyến này ngươi lập công, đến lúc đó ta có thể nói tốt vài câu cho ngươi."

"?"

Lục Trường Sinh không ngờ chuyện giữa mình và Thẩm Y Nhân đều truyền đến tai vị Nhị Cung Chủ này. Chẳng phải nói Đại Cung Chủ cũng biết rồi sao?

Bất quá hắn vốn dĩ có mục đích với Thẩm Y Nhân, bây giờ Thẩm Bạch Sương biểu hiện như thế, hắn trực tiếp thản nhiên nói: "Đa tạ Nhị Cung Chủ."

"Xin hỏi Nhị Cung Chủ, không biết trứng Côn Bằng ở nơi nào, lúc nào xuất phát? Tại hạ cần chuẩn bị một chút."

Lục Trường Sinh lại hỏi.

"Mười ngày sau."

Thẩm Bạch Sương môi đỏ khẽ mở, phun ra một cái thời gian.

"Gấp như vậy?"

Lục Trường Sinh trong lòng khẽ động, sau đó gật đầu đáp ứng.

Thẩm Bạch Sương hẹn mười ngày sau gặp, liền không nói nhiều nữa, hóa thành một đạo hào quang màu đỏ sáng chói lộng lẫy, nhẹ nhàng lướt đi. Về việc thăm dò tình huống của Lục Trường Sinh, cũng không cần vội vàng nhất thời. Tối nay đi tới Hắc Tiều đảo, có nhiều thời gian và cơ hội…

Thấy vị Nhị Cung Chủ này nói xong liền vội vã rời đi, không chút khách sáo, Lục Trường Sinh nhẹ nhàng lắc đầu. Hắn tốt xấu gì cũng là Khách Khanh Trưởng Lão của Thần Nữ Cung, đại tu sĩ Kết Đan đỉnh cấp. Nhưng người này hoàn toàn không biểu hiện ra khí độ của một cung chi chủ để thu phục lòng người.

Bất quá nghĩ đến những sự tích nghe đồn về vị Nhị Cung Chủ này, Lục Trường Sinh cũng không để ý, gọi quản gia Tống Vũ Điệp tới. Hắn báo cho nàng biết mình phải ra ngoài một chuyến, việc ở Dung Nguyệt đảo giao cho nàng xử lý, đồng thời đưa cho nàng một danh sách tài liệu nhờ thu thập giúp.

"Vâng, Trưởng Lão."

Tống Vũ Điệp đoán được sự việc rất có thể liên quan đến việc Tam Cung Chủ và Nhị Cung Chủ đến bái phỏng hôm nay, nên không hỏi nhiều.

"Việc tu hành của ngươi có gặp vấn đề gì không?"

Lục Trường Sinh dung mạo nho nhã tuấn lãng, khóe môi nhếch lên nụ cười ôn nhuận, hỏi thăm Tống Vũ Điệp. Tuy nói hiện tại hắn không đặt quá nhiều tâm tư lên người Tống Vũ Điệp, nhưng thỉnh thoảng có thời gian cũng sẽ quan tâm một chút.

Tống Vũ Điệp lập tức thụ sủng nhược kinh, sau đó vui vẻ trình bày những vấn đề gặp phải trong tu hành. Thân là đại tu sĩ Kết Đan đỉnh cấp, việc Lục Trường Sinh chỉ bảo một tu sĩ Trúc Cơ tự nhiên dễ như trở bàn tay.

Quan tâm xong Tống Vũ Điệp, Lục Trường Sinh trở lại động phủ, tế ra ba đồng tiền bói toán, chuẩn bị bói toán cho chuyến đi này.

Tuy nhiên, chuyến đi này liên quan đến trứng Côn Bằng và tung tích nhi tử Lục Toàn Chân, quẻ tượng thiên cơ mơ hồ không rõ, không có định số. Bói toán một đạo cũng không phải vạn năng, cần có thông tin môi giới. Đồng thời xác suất thành công còn liên quan đến nhân quả. Lần này ra ngoài không chỉ đi cùng Nguyên Anh chân quân, còn dính đến rất nhiều thế lực đỉnh cấp ở Tinh Túc Hải, cho nên thiên cơ tối tăm, hỗn độn mơ hồ, khó mà suy tính.

Suy tư một lát, Lục Trường Sinh tốn hao một chút đại giới, thiêu đốt tinh huyết, đơn thuần bói toán hung cát cho bản thân xem có thuận lợi hay không.

Mặc dù quẻ tượng vẫn rất phiêu hốt, mệnh số không định, nhưng từ nơi sâu xa, Lục Trường Sinh thu được kết luận đại khái: Hung cát chập trùng, lơ lửng không cố định, làm gì chắc đó, không tham không làm, thì cát lớn hơn hung.

"Quả nhiên vẫn có nguy hiểm nhất định."

Lục Trường Sinh sắc mặt tái nhợt, chậm rãi phun ra một ngụm trọc khí, biết được việc tìm kiếm nhi tử Lục Toàn Chân và cướp đoạt trứng Côn Bằng ngay dưới mắt rất nhiều thế lực, thậm chí cả Nguyên Anh chân quân, vẫn có độ khó nhất định.

Làm gì chắc đó, không tham không làm.

Trong miệng hắn lẩm bẩm tám chữ này, biết được chuyến này không thể lỗ mãng, nhất định phải cẩn thận hơn nữa.

Ngày thứ hai, Thẩm Y Nhân lại đến bái phỏng. Nàng biết Lục Trường Sinh đồng ý lời mời của nhị tỷ Thẩm Bạch Sương đi tìm trứng Côn Bằng nên có chút lo lắng. Cho nên nàng đại diện Thần Nữ Cung đưa tới một bình thánh dược chữa thương tam giai đỉnh cấp cùng một đạo phù lục thần thông tứ giai, đồng thời giới thiệu chi tiết tình hình các thế lực đỉnh cấp ở Tinh Túc Hải, những đại tu sĩ Kết Đan nào cần phải cẩn thận.

"Đa tạ Tam Cung Chủ."

Lục Trường Sinh đôi mắt ôn nhuận, chân thành cảm tạ. So với Nhị Cung Chủ tính cách bá đạo trực tiếp, hắn vẫn thích vị Tam Cung Chủ người đẹp thiện tâm này hơn…

Mười ngày sau, sơn môn Thần Nữ Cung.

Thẩm Bạch Sương nhẹ nhàng nâng tay ngọc, một đoàn hào quang pháp bảo màu đỏ thẫm lớn lên theo gió, hóa thành một đám mây đỏ rộng mấy trượng, chở Lục Trường Sinh cùng mấy tên tu sĩ Kết Đan của Thần Nữ Cung bay vào tầng Cửu Thiên Cương Phong.

Tuy nói tu sĩ Nguyên Anh có thể vượt qua hư không, ngao du Thái Hư, nhưng làm như vậy đối với Nguyên Anh chân quân cũng có gánh nặng nhất định, tiêu hao khá lớn, cho nên trong tình huống bình thường, để bảo trì trạng thái, họ sẽ không di chuyển theo cách đó.

Thẩm Bạch Sương đứng ở phía trước nhất đám mây, bộ váy đỏ tinh mỹ lộng lẫy bồng bềnh, cùng ánh sáng đỏ thẫm dưới chân tương ứng, mỹ lệ làm rung động lòng người.

Mấy tên tu sĩ Kết Đan của Thần Nữ Cung phía sau đối với vị Nhị Cung Chủ này mười phần kính sợ, nàng không lên tiếng, bọn hắn cũng không dám quấy rầy, liền truyền âm nói chuyện phiếm với nhau, chủ động chào hỏi Lục Trường Sinh – nhân vật phong vân gần đây của Bồng Lai đảo.

Những người này đều có thực lực không tầm thường, có sở trường riêng. Lục Trường Sinh không tỏ ra quá mức lãnh ngạo, rất khách khí nhiệt tình đáp lại, từ trong miệng bọn hắn tìm hiểu được một số thông tin.

Cứ như vậy, sau vài ngày vừa đi đường vừa trò chuyện, đám mây đỏ bay nhanh rời khỏi phạm vi Bồng Lai đảo, hướng về phía Hắc Tiều đảo, tốc độ nhanh hơn xa tu sĩ Kết Đan.

Chín ngày sau, khi đám mây tới gần vùng Hắc Tiều đảo.

Đúng lúc này, một đạo gió lốc màu xanh lam giống như bão tố bao phủ, lao tới với tốc độ cực nhanh.

"Hóa Hình Yêu Vương!"

Kẻ tới là một nam tử trung niên thân hình cao lớn, ngũ quan khắc sâu lập thể, đôi mắt hiện ra ánh sáng xanh biếc, da thịt tựa như giăng đầy hoa văn lân phiến tinh mịn. Bất quá nhìn vào đôi mắt xanh biếc, lân phiến trên da, mái tóc màu xanh lam nhạt, đôi tai nhọn dài nhỏ cùng yêu khí nhàn nhạt, có thể nhận ra đây là một tôn Yêu Vương!

Tứ giai Hóa Hình Yêu Vương!

"Nguyên lai là Thẩm Cung Chủ."

Tôn Hóa Hình Yêu Vương này híp đôi mắt hẹp dài sắc bén, có chút tham lam dò xét Thẩm Bạch Sương và nhóm Lục Trường Sinh trước mắt, nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng noãn bén nhọn.

Trong lúc nhất thời, mấy người Thần Nữ Cung như bị hung thú nhìn chằm chằm, rùng mình một cái.

"Nguyên lai là Thương Lân Đại Vương, không biết đạo hữu cản đường ta có chuyện gì?"

Thẩm Bạch Sương nhận ra Hóa Hình Yêu Vương trước mắt, giọng nói lãnh đạm hờ hững, pháp lực Nguyên Anh trên người bắt đầu vận chuyển, tràn ngập linh áp khủng bố như có như không, phảng phất tùy thời muốn động thủ.

Tinh Túc Hải có không ít tứ giai Hóa Hình Yêu Vương. Trong đó có một số Yêu Vương lựa chọn chủ động học tập tri thức, kỹ nghệ của tu sĩ nhân tộc, thậm chí tiến hành thương mại với nhân tộc. Bất quá dù có liên hệ cũng không có nghĩa là chúng có thiện ý với tu sĩ.

"Bổn vương cảm ứng được khí tức của Thẩm Cung Chủ nên tới chào hỏi."

Thương Lân Đại Vương nhếch miệng cười, tầm mắt không ngừng quét qua nhóm Lục Trường Sinh.

Nó lần này tới chủ yếu là do cảm ứng được khí tức tu sĩ, muốn qua đánh cướp làm tiền. Nhưng khi tới gần, lại cảm thấy một luồng khí tức khó hiểu như có như không, có sức hấp dẫn đối với nó. Bất quá nó nhận biết Thẩm Bạch Sương là Nhị Cung Chủ Thần Nữ Cung, không muốn đắc tội, nên ghi nhớ khí tức của nhóm Lục Trường Sinh rồi cười lớn một tiếng, hóa thành một đạo gió lốc xanh lam rời đi.

"Vùng Hắc Tiều đảo này hội tụ không ít Hóa Hình Yêu Vương, tối nay các ngươi hành động đơn độc, gặp chúng nó tất nhiên phải cẩn thận gấp bội, trước tiên cho thấy thân phận, truyền tin cho bản cung."

Thẩm Bạch Sương mặc dù tính cách mạnh mẽ bá đạo, nhưng cũng giống tỷ tỷ Thẩm Kiêm Gia, mười phần bao che khuyết điểm, nhắc nhở nhóm Lục Trường Sinh.

"Chúng ta đã rõ."

Mấy người lập tức chắp tay đáp.

Sau đó Thẩm Bạch Sương dặn dò thêm vài câu về tình hình đại khái, điều khiển đám mây dẫn bọn hắn tiến vào vùng Hắc Tiều đảo, ra hiệu bắt đầu tìm kiếm tung tích trứng Côn Bằng…

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập