Màn đêm buông xuống.
Chúng khách khứa cơm nước no nê dần dần tán đi, Lục Trường Sinh cũng hướng phía tân phòng đi đến, chuẩn bị động phòng.
"Cô gia."
Ngoài tân phòng có một thiếu nữ mặc váy lụa màu xanh, búi hai cái đầu củ tỏi, khuôn mặt thanh lệ thanh tú, con mắt to mà trong veo đang đứng.
Đây là nha hoàn thiếp thân của Lục Diệu Vân, gọi là Tiểu Thanh.
Cũng có được linh căn, là một tên tu tiên giả.
Giống loại gia tộc tu tiên như Lục gia, vì để cho trong tộc có liên tục không ngừng máu mới, cũng sẽ ở trong thế tục tìm kiếm hài tử có được linh căn.
Một khi tìm kiếm được liền sẽ đưa đến Thanh Trúc Sơn bồi dưỡng.
Bất quá trừ phi cá biệt hài tử mười phần có thiên phú, phần lớn là dạy bảo các kỹ nghệ như linh thực, linh đồ, thiện thực, cất rượu, lấy quặng trong tu tiên bách nghệ.
So sánh với trận pháp, đan dược, luyện khí, phù lục các loại, những kỹ nghệ này không có cánh cửa gì, hết sức dễ vào tay, chỉ là tương đối gian khổ.
Linh điền, linh trúc, linh khoáng của Lục gia, những việc nặng việc vặt cần tu tiên giả mới có thể làm này, cơ bản cũng là do những tử đệ được thu dưỡng này tới quản lý.
Chờ những người này đến tuổi tác, cơ bản cũng là nam cưới nữ tử thế tục của Lục gia, nữ cho thiếu gia Lục gia làm thị thiếp, nội bộ tiêu hóa.
Tiểu Thanh liền là thuộc về hài tử bị Lục gia từ nhỏ thu dưỡng, cho Lục Diệu Vân làm nha hoàn.
Tương lai không có gì bất ngờ xảy ra sẽ bị gả cho một đệ tử Lục gia nào đó làm thiếp.
Nhưng lúc này Lục Diệu Vân gả cho Lục Trường Sinh, cho nên Tiểu Thanh cũng coi như nha đầu thông phòng, cùng nhau bồi gả tới.
Đối với Lục Trường Sinh mà nói, cưới Lục Diệu Vân còn của hồi môn cái tiểu nha hoàn có được linh căn, cũng tính là niềm vui ngoài ý muốn.
"Tiểu Thanh, vất vả cho ngươi rồi."
Lục Trường Sinh nhìn tiểu nha hoàn xinh đẹp trước mắt, mỉm cười nhẹ gật đầu, đẩy cửa phòng ra đi vào.
Trong phòng đèn đỏ đốt cháy, dán chữ Hỷ, bố trí cẩm tú rực rỡ.
Lục Diệu Vân một bộ áo cưới thêu phượng hoàng màu lửa đỏ, mũ phượng khăn quàng vai, đầu đội khăn đỏ cô dâu, ngồi ngay ngắn trên giường.
"Vân Nhi."
Lục Trường Sinh đi vào trước giường, nhìn mỹ nhân trước mắt gọi.
Lục Diệu Vân chưa có tiếng đáp lại, nhưng nhìn tư thế ngồi ngay ngắn cũng nhìn ra được có mấy phần khẩn trương.
Lúc này, nha hoàn Tiểu Thanh bưng một cái khay đi tới, phía trên để đó một cái cân bích ngọc cùng dụng cụ pha rượu.
Tuy nói Lục gia là gia tộc tu tiên, nhưng còn không đến mức hoàn toàn thoát khỏi một chút phong tục hành vi thế tục.
Lục Trường Sinh cũng biết quy củ, cầm lấy cân bích ngọc, nhẹ nhàng vén khăn cô dâu màu đỏ của Lục Diệu Vân lên.
Lộ ra một khuôn mặt dịu dàng ôn nhu, xinh đẹp chiếu người.
Chân mày to cong cong, đôi mắt trong veo, mũi ngọc thanh tú, cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận phơn phớt, mặc dù không đẹp đẽ kinh diễm bằng Lục Diệu Hoan, nhưng cũng rất đẹp.
Thuộc về tướng mạo ngọt ngào dễ nhìn, thoạt nhìn có một loại cảm giác hồn nhiên tiểu muội nhà bên.
"Phu quân ~"
Khăn cô dâu bị vén lên, lông mi thon dài của Lục Diệu Vân run nhè nhẹ, khuôn mặt đáng yêu ửng đỏ, có mấy phần ý xấu hổ, thanh âm mềm nhu ngọt ngào bên trong có mấy phần hồn nhiên gọi.
Nàng tính cách mặc dù không đến mức rụt rụt rè rè, nhu nhu nhược nhược như Khúc Chân Chân, nhưng cũng không phải loại nữ tử thong dong hào phóng.
Huống chi, nàng một nữ tử cùng Lục Trường Sinh chỉ gặp qua một lần liền định ra hôn sự, lúc này động phòng chi dạ làm sao có thể biểu hiện lạc lạc hào phóng.
Lục Trường Sinh cười cười, từ trong khay cầm bầu rượu lên, rót một chén linh tửu cho Lục Diệu Vân, sau đó rót cho mình một ly.
Lên tiếng nói: "Vân Nhi, hôm nay ngươi ta kết làm phu thê, từ nay về sau sẽ dắt tay đi hết quãng đời còn lại. Nào, cạn chén này."
"Quãng đời còn lại thỉnh phu quân chỉ giáo nhiều hơn ~"
Trên mặt Lục Diệu Vân lộ ra mấy phần đỏ bừng, nhìn thanh niên khuôn mặt tuấn tú trước mắt, sau đó giao bôi uống rượu.
"Chúc cô gia, tiểu thư trăm năm hảo hợp, sớm sinh quý tử."
Nha hoàn Tiểu Thanh ở một bên thu hồi chén rượu, thúy thanh hô.
Sau đó hành lễ thi lễ, liền lui ra khỏi phòng, khép cửa phòng, lưu lại một đôi người mới.
Uống xong rượu hợp cẩn, Lục Trường Sinh lập tức cảm giác bụng dưới có chút khô nóng, ý thức được loại rượu này có vấn đề.
Mà khuôn mặt Lục Diệu Vân cũng là kiều diễm ửng hồng, mặt như hoa đào.
Trong phòng, tiếng hít thở của hai người tại thời khắc này lộ ra dị thường rõ ràng.
Lục Trường Sinh không cần nghĩ cũng biết, rượu hợp cẩn vừa rồi đoán chừng là Lục gia cố ý chuẩn bị, dùng để trợ hứng đêm tân hôn.
Hắn trực tiếp đem tiểu kiều thê trước mắt ôm vào lòng, nói: "Vân Nhi, nghỉ ngơi thôi."
"Ừm ~ phu quân, đèn còn chưa tắt đâu…"
Lục Diệu Vân ưm một tiếng, mềm giọng nói.
"Không có việc gì, như vậy nhìn rõ ràng."
Một năm này, Lục Trường Sinh hai mươi hai tuổi.
Có được năm vợ sáu thiếp hai sủng cơ, cùng với một nha đầu thông phòng.
Ngày thứ hai, trời sáng choang.
Ánh nắng nhu hòa xuyên thấu qua cửa sổ, chiếu xuống gian phòng, chiếu xạ lên hỉ bào đại hồng cùng áo cưới hỏa hồng xốc xếch trên mặt đất.
Lục Trường Sinh sau khi tỉnh lại, nhìn xem người ngọc trong ngực tóc mây tán loạn, khóe mắt còn vương nước mắt, cảm giác toàn thân dễ chịu, tinh thần vô cùng phấn chấn, không có chút nào ủ rũ.
Lục Trường Sinh nhìn xem bộ dáng còn thấy đáng thương này của Lục Diệu Vân, nghĩ đến chuyện tối ngày hôm qua, thầm nghĩ cô vợ nhỏ này vẫn là đủ nhu thuận nghe lời, không có một chút tính tiểu thư nào.
Không khỏi hôn lên gương mặt trắng noãn xinh đẹp của nàng.
Cái tiểu động tác này lập tức khiến Lục Diệu Vân đang trong giấc ngủ tỉnh lại, mở mắt, hướng phía Lục Trường Sinh nhẹ kêu một tiếng.
Thanh âm rã rời hồn nhiên, khiến trong lòng Lục Trường Sinh sinh ra mấy phần kiều diễm.
Hắn nhẹ nhéo nhẹ khuôn mặt trong trắng lộ hồng của nàng, ôn nhu nói: "Hiện tại còn sớm, nàng nghỉ ngơi thật tốt đi."
"Đợi chút nữa còn muốn đi gặp nãi nãi đây."
Lục Diệu Vân vuốt vuốt mắt ngái ngủ, không tiếp tục ngủ, muốn đứng dậy.
Lục Trường Sinh thấy thế, lập tức đỡ lấy mỹ nhân.
Bất quá Lục Diệu Vân dù sao có tu vi Luyện Khí tầng bốn, thân thể mạnh hơn người bình thường.
Hôm qua Lục Trường Sinh vẫn là có mấy phần lý trí, cũng không đến mức lần thứ nhất liền để cho nàng không cách nào đứng dậy hành động.
Huống chi linh tửu kia đối với nàng cũng có mấy phần có ích.
Chợt hai người rời giường mặc quần áo.
Lục Diệu Vân nhanh chóng thu hồi khăn tay, bỏ vào trong hộp gấm uyên ương một bên.
Khiến Lục Trường Sinh ở một bên cười một tiếng.
Sau đó hai người chỉnh lý tốt ăn mặc, đẩy cửa phòng ra, chuẩn bị đi bái kiến Tứ Trưởng Lão.
"Cô gia, tiểu thư."
Nha hoàn Tiểu Thanh đang đứng ở ngoài cửa trông coi, rõ ràng tối hôm qua một đêm không ngủ.
"Tiểu Thanh, ta không phải nói rồi sao, ngươi không cần trông coi, ngươi nhanh đi nghỉ ngơi đi."
Lục Diệu Vân nói với Tiểu Thanh.
Giống nha hoàn có được linh căn như Tiểu Thanh, đi theo bên người các thiếu gia tiểu thư ngược lại không đến nỗi hoàn toàn là hầu hạ người.
Thuộc về vừa làm việc lặt vặt vừa học tập chút đồ vật.
Nếu là dùng để đơn thuần hầu hạ người liền lộ ra quá lãng phí.
"Tiểu thư ta không mệt."
Tiểu Thanh nhu hòa cười nói, thanh âm mười phần thanh thúy, giống như hoàng oanh.
Nàng có được cửu phẩm linh căn, bây giờ cũng có tu vi Luyện Khí tầng hai, tinh lực dồi dào so với thường nhân.
Lục Diệu Vân cũng không nói thêm gì, cùng Lục Trường Sinh dắt tay đi ra trang viên, đi vào chỗ ở của Tứ Trưởng Lão…
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập