Chương 336: Lục Thanh Sơn, Lục Thanh Trúc Về Nhà! (2)... Lại Còn Nói Đến Chuyện Kết Đan, Lại Còn Là Thượng Phẩm Kim Đan

Bất quá Lục Trường Sinh đương nhiên sẽ không nghi vấn. Nghe nói như thế, trong lòng hắn không khỏi đối với vị đại cữu ca chưa từng gặp mặt này thêm mấy phần tò mò.

Cấp độ gì mà thế mà phải trăm tuổi ngưng kết thượng phẩm Kim Đan mới có tư cách biết được, tiếp xúc?

"Xem ra vị tiện nghi đại cữu ca này của ta so với tưởng tượng còn không đơn giản hơn. Hoặc là nói, cái ước định này của hắn chẳng qua là tùy tiện cho Toàn Chân một mục tiêu phấn đấu."

Lục Trường Sinh thầm nghĩ trong lòng, không có quá nhiều để ý, tiếp tục nói: "Đúng rồi, việc này đừng để mẹ con biết, nếu không việc này không thành thì cũng đừng trách ta."

Nếu như bị Khúc Chân Chân biết được nhi tử muốn đi bí cảnh nguy hiểm như vậy, mà chính mình làm cha còn gật đầu đồng ý, sợ là nàng có thể khóc sướt mướt nhắc đi nhắc lại suốt ba năm.

"Hài nhi tự nhiên hiểu rõ." Lục Toàn Chân lập tức gật đầu. Việc này hắn cũng chỉ dám nói với Lục Trường Sinh, nào dám nói với mẫu thân.

"Thanh Trúc Sơn cùng Bách Điểu Hồ đến lúc đó cũng sẽ có người đi tới, con nếu nguyện ý có thể đi cùng, như vậy cũng có người chăm sóc." Lục Trường Sinh lên tiếng nói.

Hắn cho dù đối với Tử U bí cảnh không có ý định đi, nhưng bí cảnh này vừa mở, đối với phần lớn tán tu và thế lực gia tộc mà nói chính là kỳ ngộ. Sẽ có thật nhiều người có mộng tưởng, hùng tâm tráng chí, dám đánh dám liều đi tới làm một phen. Cho nên Thanh Trúc Sơn cùng Bách Điểu Hồ đều sẽ có con cháu gia tộc đi tới.

"Loại chuyện này con vẫn quen một mình, để xem lại đã." Lục Toàn Chân nói. Hắn thấy đi cùng Bạch, Lục hai nhà đối với mình không có trợ giúp gì, nói không chừng còn kéo chân sau.

"Được, con cần chuẩn bị chút gì không? Ta bảo trong nhà chuẩn bị cho con." Lục Trường Sinh tiếp tục quan tâm. Dù sao nhi tử lần đầu tiên "vào phó bản", làm lão phụ thân, hắn vẫn tương đối lo lắng.

"Cái này cũng không cần, con trước đó đã xin Tiên Chi mấy cỗ hạ phẩm khôi lỗi, đã chuẩn bị đầy đủ hết." Lục Toàn Chân nói. Hạ phẩm khôi lỗi chiến lực thấp, tác dụng duy nhất là dùng tại di tích bí cảnh làm bia đỡ đạn.

"Ừm." Lục Trường Sinh nhẹ gật đầu, lại quan tâm nhi tử về phương diện tu luyện. Mặc dù hắn không có nghiên cứu công pháp của đối phương, nhưng có câu "loại suy", hắn thân là Lục Sơn Chủ thiên phú dị bẩm, tinh thông nhiều bản đỉnh cấp công pháp, chỉ bảo một tiểu tu sĩ Luyện Khí nho nhỏ còn không phải dễ như trở bàn tay?

Cùng Lục Toàn Chân trò chuyện xong, Lục Trường Sinh nhớ tới Tử U bí cảnh sắp mở ra, chính mình có khả năng thừa cơ kiếm một bút. Phù lục và đan dược rất khó sản xuất hàng loạt, nhưng cũng có thể tích trữ một ít hàng, đến lúc đó tăng giá bán ra. Khôi lỗi công xưởng những ngày qua có thể tăng giờ làm việc, đề cao sản lượng.

"Tiên Chi, hai cái Kim Giáp Linh Đậu này con cầm lấy đi. Còn nửa năm nữa là Tử U bí cảnh mở ra, đến lúc đó nhu cầu khôi lỗi sẽ tăng cao không ít. Cho nên thời gian tới, con có thể cho công xưởng tăng cường sản xuất mấy loại khôi lỗi."

Lục Trường Sinh tìm tới nhi tử Lục Tiên Chi, đưa hai hạt Kim Giáp Linh Đậu trong tay cho đối phương. Hai hạt Linh Đậu này hắn bình thường đều dùng để tự mình rèn đúc nhị giai khôi lỗi. Nhưng nhị giai khôi lỗi của hắn thuộc loại linh kiện, bộ kiện rèn đúc tốt nhưng mình lười động tay, cho nên tiến độ rất chậm.

"Phụ thân yên tâm, con đã ra lệnh công xưởng tăng lớn sản lượng." Lục Tiên Chi lập tức nói. Làm người phụ trách khôi lỗi công xưởng, hắn đối với thị trường quan tâm hơn Lục Trường Sinh nhiều. Giống như tình huống Tử U bí cảnh này, hoặc là xung quanh chỗ nào xuất hiện di tích bí cảnh, gia tộc tranh đấu, đều sẽ lập tức tăng lớn sản lượng. Nhất là năm ngoái, Bích Hồ Sơn đoạt lấy Bạch Hổ Sơn, khiến cho chi phí nguyên vật liệu Linh khoáng giảm xuống rất nhiều.

"Phụ thân, hôm qua Toàn Chân lấy từ chỗ con… Toàn Chân hắn sẽ không phải chuẩn bị đi tới Tử U bí cảnh chứ?" Lúc này, Lục Tiên Chi hướng Lục Trường Sinh hỏi.

Trong ngày thường con cháu Lục gia mặc dù sẽ chuẩn bị vài cỗ khôi lỗi, nhưng cũng không nhiều. Lần này Lục Toàn Chân một thoáng cầm sáu cỗ khôi lỗi, mà lại đều thuộc loại dùng để thăm dò di tích bí cảnh. Kết hợp với biểu hiện của đệ đệ này tại Bạch Hổ Sơn, trong lòng hắn lập tức có suy đoán.

"Ừm, chuyện của Toàn Chân ta đã biết, nó dự định đi xông pha một lần." Nếu nhi tử đã đoán ra, Lục Trường Sinh cũng không giấu diếm. Hắn đại khái nói qua tình huống của Lục Toàn Chân, dặn dò hắn đừng nói cho người khác biết.

Sau đó hắn quan tâm hỏi thăm tình hình của Lục Tiên Chi. Đứa con trai này những năm nay chưởng quản khôi lỗi nhà máy có thể nói là cần cù chăm chỉ, đã để khôi lỗi trở thành một trong những trụ cột sản nghiệp của Bích Hồ Sơn. Mặc dù sinh ý vẫn chưa thể vươn xa, nhưng danh tiếng khôi lỗi Bích Hồ Sơn hàng đẹp giá rẻ đã chiếm lĩnh thị trường xung quanh. Chờ sau này nhân thủ gia tộc tăng lên, sản lượng tăng, vận chuyển hậu cần đả thông, liền có thể đem sinh ý làm lớn ra.

Hàn huyên một hồi, Lục Trường Sinh nghĩ đến cửu phẩm linh căn của nhi tử, thở dài. Sau đó lại đi tới xưởng rượu, xưởng chế phù, Bảo Đan Các thị sát.

Bảo Đan Các là xưởng luyện đan trong nhà. Bởi vì do Lê Tinh Nhược phụ trách chưởng quản, nghĩ đến đối phương vượt ngàn dặm đi vào Bích Hồ Sơn, Lục Trường Sinh liền dùng cái tên này. Trước mắt Bảo Đan Các vẫn còn ở giai đoạn khởi đầu, bồi dưỡng Luyện Đan Sư. Dù sao muốn bồi dưỡng Luyện Đan Sư, sản xuất hàng loạt đan dược cũng không dễ dàng. Cho nên Lục Trường Sinh thời gian ngắn cũng không muốn dựa vào lợi nhuận từ luyện đan, chủ yếu là bồi dưỡng Luyện Đan Sư để cung ứng đan dược cho chính mình. Chờ sau này quy mô lớn mới tính đến lợi nhuận.

Bất quá có chuyện đáng nhắc tới. Lúc đó khi Lục Trường Sinh đưa ra cái tên Bảo Đan Các cho xưởng luyện đan, khiến cho Lê Tinh Nhược xúc cảnh sinh tình, tinh thần chán nản. Cũng có thể là do uống chút rượu, nàng liền làm ra một ít hành vi gan lớn. Lục Trường Sinh luôn luôn mềm lòng, không thể thấy loại tình huống này, cuối cùng vẫn sắm vai một nhân vật "như phu như cha", an ủi nàng thật tốt. Hai người phá vỡ màng mỏng ngăn cách, quan hệ cũng tự nhiên tiến thêm một bước.

Một tháng sau.

Một đạo thần hồng từ trong Cửu Thiên Cương Phong bắn ra, hóa thành một cái hồ lô lớn, chậm rãi hạ xuống.

Chỉ thấy trên hồ lô lớn, có một nữ tử dung nhan tuyệt mỹ nằm đó, men say mông lung, vẻ mặt lười biếng, tựa như mỹ nhân say rượu chưa tỉnh ngủ. Bên cạnh nàng, hai sợi dây hồ lô bện thành hai cái giỏ. Bên trong phân biệt ngồi xếp bằng một thanh niên hai mươi tuổi, mày kiếm mắt sáng, khuôn mặt tuấn lãng và một thiếu nữ mười tám mười chín tuổi, khuôn mặt thanh lệ, mắt ngọc mày ngài.

"Thanh Sơn, Thanh Trúc, đây chính là Thanh Trúc Sơn mà các ngươi nói sao?"

Mỹ nhân say rượu nhìn xuống Thanh Trúc Sơn khắp núi bích ngọc trong tầm mắt, hỏi hai đồ nhi.

Nữ tử này chính là Thiên Diên Chân Nhân. Lần này nàng tự mình đến Khương Quốc, đưa đồ đệ Lục Thanh Sơn tham gia Tử U bí cảnh, thuận tiện cho bọn hắn về nhà một chuyến.

"A, sư tôn, ta cùng Tiểu Trúc Nhi mới Luyện Khí kỳ, cao như vậy hoàn toàn nhìn không rõ." Lục Thanh Sơn nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy một mảnh trắng xóa, mơ hồ thấy dãy núi liên miên.

"Cũng đúng, vi sư quên mất." Thiên Diên Chân Nhân đôi mắt mông lung, tay ngọc nhẹ vỗ trán, sau đó phất tay một cái, lập tức hình ảnh Thanh Trúc Sơn hiện lên rõ ràng trước mặt hai người.

"Sư tôn, nơi này chính là Thanh Trúc Sơn nhà ta!" Lục Thanh Sơn vội vàng nói, cùng muội muội Lục Thanh Trúc vẻ mặt đều có chút xúc động.

Tuy nói bốn năm trước, cha mẹ có đến Kim Dương Tông thăm bọn họ, nhưng hai huynh muội lúc theo Thiên Diên Chân Nhân đi tới Kim Dương Tông mới chỉ mười tuổi. Bây giờ rời nhà đã mười lăm năm. Trong nhà ngoại trừ phụ mẫu, còn có các trưởng bối gia tộc khác, đệ đệ, bạn chơi thuở nhỏ. Cho nên đối với người và cảnh vật nơi đây vẫn là hết sức tưởng niệm.

"Được."

Thiên Diên Chân Nhân xác nhận xong, hồ lô liền hóa thành một đạo thần hồng bắn mạnh về phía Thanh Trúc Sơn.

"Cỗ linh áp khí thế này!? Kết Đan Chân Nhân!?"

Bên trong Thanh Trúc Sơn, Lục gia lão tổ Lục Mộ Bình đột nhiên cảm ứng được một cỗ sóng pháp lực, lập tức dọa đến toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra, vội vàng vận chuyển đại trận gia tộc.

"Các ngươi đi thôi, qua chút thời gian ta lại đến đón các ngươi." Hồ lô dừng lại trên bầu trời Thanh Trúc Sơn, Thiên Diên Chân Nhân nói với hai đồ đệ.

"Sư tôn, người không vào uống chén trà, nghỉ ngơi một lát sao?" Lục Thanh Trúc nhỏ giọng nói.

"Vi sư còn có chuyện khác." Thiên Diên Chân Nhân thuận miệng nói. Nàng mặc dù đưa hai người tới, nhưng đối với gia tộc của hai người không có nửa điểm hứng thú, không nguyện ý dính dáng quá nhiều nhân quả. Huống hồ, nàng đi vào thì cả gia tộc người ta đều sẽ câu thúc vô cùng, không được tự nhiên.

"Vất vả sư tôn." Lục Thanh Sơn biết tính tình sư tôn không thích phiền toái, liền chắp tay thi lễ, vỗ túi trữ vật, phi kiếm xuất hiện. Sau đó hắn lôi kéo muội muội Lục Thanh Trúc bay xuống Thanh Trúc Sơn.

"Hắc hắc, không biết cha mẹ, ông ngoại, còn có Thanh Tùng bọn hắn thấy chúng ta trở về sẽ có bộ dáng gì." Lục Thanh Sơn nhếch miệng cười, mười phần mong đợi cảnh tượng gặp mặt. Nhất là ông ngoại cùng đệ đệ khi nhìn thấy mình.

Nhưng sau một khắc, hắn nghĩ tới chính mình bây giờ cũng được coi là "Tiểu Kiếm Tiên", lần đầu tiên về quê tự nhiên phải giữ hình tượng. Lúc này hắn nhẹ nhàng hắng giọng, thẳng lưng, thu lại nụ cười tùy ý trên mặt, bày ra một bộ dáng lạnh lùng.

"Các hạ là người phương nào, tới Thanh Trúc Sơn ta có chuyện gì?"

Lục Mộ Bình đi ra bên ngoài Thanh Trúc Sơn, nhìn Lục Thanh Sơn cùng Lục Thanh Trúc, cung kính khách khí hỏi.

Không thể không nói, Lục Thanh Sơn trước mắt khí chất bề ngoài mười điểm hơn người. Mày kiếm mắt sáng, môi hồng răng trắng, khuôn mặt lạnh lùng, góc cạnh rõ ràng. Người mặc pháp bào bạch kim lộng lẫy, chân đạp phi kiếm, toàn thân phát ra một cỗ phong mang tất lộ, nhuệ khí bồng bột ngang nhiên. Bên cạnh Lục Thanh Trúc mặc dù so với Lục Thanh Sơn không quá nổi bật, nhưng cũng nhìn ra được là con cháu thế gia. Nhất là vừa rồi tiết lộ mấy phần khí tức pháp lực Kết Đan, khiến cho hắn mồ hôi lạnh toát ra, không biết nhân vật bực này đến Lục gia có chuyện gì.

"Lục Thanh Sơn." Lục Thanh Sơn nói.

Lục Thanh Trúc nhìn Lục Mộ Bình trước mắt, cảm thấy có chút quen mắt, thận trọng nói: "Ngươi là Mộ Bình ca?"

"Các ngươi là Thanh Sơn cùng Thanh Trúc!?"

Lục Mộ Bình nghe vậy, cả người giật mình, lập tức nhận ra hai người là ai. Hắn vừa rồi liền cảm giác hai người có chút quen mắt nhưng hoàn toàn không dám nhận. Lúc này nghe tên Lục Thanh Sơn, Lục Thanh Trúc, hắn lập tức nhớ tới một bí mật gia tộc đã từng nghe qua: Nhi nữ của Lục Trường Sinh cùng Lục Diệu Ca, Lục Diệu Hoan được một vị Kết Đan Chân Nhân thu làm đệ tử. Không nghĩ tới hai huynh muội này hôm nay trở về, mà lại phi phàm như thế.

"Thanh Sơn, Thanh Trúc, các ngươi đã về rồi!"

Bên trong Thanh Trúc Sơn, một lão giả tóc trắng xoá, thân mặc nho bào màu xanh nhìn thấy Lục Thanh Sơn cùng Lục Thanh Trúc, đôi mắt lập tức đỏ bừng, giọng run run hô lên.

Lục Nguyên Đỉnh không nghĩ tới, trước đó không lâu chính mình còn nhớ thương lẩm bẩm hai đứa bé, hiện tại hai huynh muội liền trở về. Hắn lao nhanh ra sơn môn, xúc động run rẩy nhìn hai người, nhưng lại có chút không dám tới gần. Hai huynh muội biến hóa quá lớn, ký ức của hắn còn dừng lại ở thời điểm hai người còn nhỏ.

"Ông ngoại!"

"Ông ngoại!"

Hai người nhìn thấy Lục Nguyên Đỉnh già đi rất nhiều, xúc động hô lên. Năm đó Lục Trường Sinh cùng Lục Diệu Ca đều bận rộn, Lục Nguyên Đỉnh vừa vặn về hưu, đem hết tâm tư đặt lên ba huynh muội bọn họ, tình cảm mười điểm thân thiết.

"Tốt tốt tốt, thật tốt quá." Lục Nguyên Đỉnh ôm hai huynh muội, vui đến phát khóc, hai mắt đỏ bừng tràn đầy nụ cười vui vẻ. Lúc trước hai huynh muội bị Kết Đan Chân Nhân thu làm đệ tử đi tới Kim Dương Tông, hắn làm ông ngoại mặc dù rất vui vẻ, nhưng sau lưng vẫn là buồn bã lo lắng rất lâu. Bây giờ thấy hai người thành tài, so với tưởng tượng còn tốt hơn, tự nhiên vui vẻ vô cùng.

"Ông ngoại, người già đi nhiều quá." Lục Thanh Trúc nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông ngoại, đau lòng nói, đưa tay lau nước mắt cho ông. Năm đó Lục Nguyên Đỉnh mặc dù tuổi tác không nhỏ nhưng vẫn chú trọng hình tượng. Mười lăm năm qua đi, tuổi tác càng lớn, cả người không còn để ý hình tượng nữa, già nua đi trông thấy.

"Ha ha ha, ông ngoại ở cái tuổi này tự nhiên sẽ già. Thanh Sơn nhà ta cùng Tiểu Trúc Nhi không phải cũng đã trưởng thành rồi sao." Lục Nguyên Đỉnh thoải mái cười to.

"Ông ngoại, con lần này trở về có chuẩn bị cho người Duyên Thọ Đan." Lục Thanh Sơn nói. Hắn lần này trở về có chuẩn bị quà cho người nhà.

"Ha ha, Thanh Sơn con có lòng, bất quá ông ngoại đã dùng qua Duyên Thọ Đan rồi. Đi, chúng ta về nhà trước. Ta hiện tại truyền tin cho Bích Hồ Sơn, cha mẹ các con biết các con trở về khẳng định rất vui vẻ." Lục Nguyên Đỉnh nói.

Hắn vốn còn muốn hỏi thăm tình hình vị Kết Đan Chân Nhân kia, nhưng ngẩng đầu lên thì phát hiện Thiên Diên Chân Nhân đã chẳng biết lúc nào rời đi…

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập