Nhi tử Lục Thanh Sơn đang cầm một thanh kiếm gỗ nhỏ đuổi theo một con ngỗng trắng, tinh lực dồi dào.
Nữ nhi Lục Thanh Trúc thì được Lục Nguyên Đỉnh ôm vào trong ngực, an tĩnh nhìn Lục Thanh Sơn đuổi ngỗng.
"Trường Sinh, con đến rồi."
Lục Nguyên Đỉnh ôm tiểu tôn nữ, nhìn Lục Trường Sinh cười ha hả nói.
Ông vốn đang rất bận, nhưng sau khi từ bỏ vị trí Gia Chủ, cũng có thời gian nhàn hạ.
Còn về sự vụ Trưởng Lão, cái này chủ yếu tùy thuộc vào bản thân.
Chỉ cần nguyện ý ủy quyền, cũng không đến mức quá bận rộn, cho nên cũng có thời gian rảnh rỗi để chăm sóc hài tử.
"Cha, xem kiếm!"
Lục Thanh Sơn đang đuổi ngỗng thấy cha tới, liền nện bước chân ngắn nhỏ chém một kiếm tới.
Lục Trường Sinh thấy thế, đưa tay tóm lấy gáy nhi tử, xách tên nhóc nghịch ngợm này lên.
"Ông ngoại, ông ngoại cứu con!"
Lục Thanh Sơn lập tức hướng ông ngoại cầu cứu.
"Cha."
Lục Thanh Trúc trong ngực Lục Nguyên Đỉnh, nhìn Lục Trường Sinh, tựa như ngẩn ngơ một lúc mới nhận ra người cha này, khiến Lục Trường Sinh một hồi hổ thẹn.
Dù sao hài tử ở độ tuổi này, trí nhớ còn kém, chính mình lại ít làm bạn với con.
"Nhạc phụ, con chuẩn bị đi phường thị Hồng Diệp Cốc, cho nên muốn đưa Thanh Trúc theo để gặp Diệu Ca."
Lục Trường Sinh đặt nhi tử xuống, nói rõ ý định.
"Ừm tốt, Trường Sinh, ta biết con bây giờ bận rộn, nhưng nếu có thời gian, bình thường cũng nên bồi tiếp Diệu Ca cùng Hoan nhi nhiều hơn."
Lục Nguyên Đỉnh nghe vậy, gật đầu nói.
"Trường Sinh biết rõ."
Lục Trường Sinh hàn huyên cùng Lục Nguyên Đỉnh một hồi, liền ôm lấy nữ nhi.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vừa trắng vừa mềm, thịt đô đô của nữ nhi, hắn không khỏi hôn hai cái nói: "Thanh Trúc, đi, đi gặp mẫu thân thôi."
Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô con gái này, hắn liền không nhịn được mà hôn mấy cái.
"Cha, con cũng muốn đi gặp di di!"
Nhi tử Lục Thanh Sơn nghe vậy, cũng la lớn.
Nó vô cùng thích vị di nương Lục Diệu Ca này.
Bởi vì mỗi lần gặp, di nương đều mua đồ ăn ngon, đồ chơi hay cho nó.
Lục Trường Sinh liếc mắt nhìn đứa con trai này.
Nói thật, hắn không quá muốn mang đứa con trai này ra cửa.
Chủ yếu là nhi tử này quá hoạt bát, lúc nào cũng phải có người trông chừng.
Không giống nữ nhi Lục Thanh Trúc, bình thường im lặng, không ồn ào không nháo, vô cùng nhu thuận.
"Được thôi, đã con muốn đi, vậy thì cùng đi."
Nghĩ đến mình bình thường cũng ít làm bạn với đứa nhỏ này, Lục Trường Sinh vẫn gật đầu đồng ý.
Lục Nguyên Đỉnh thấy Lục Trường Sinh muốn mang cả hai đứa bé đi, cũng nói mình vừa vặn muốn đi phường thị Hồng Diệp Cốc xem thử, liền đi cùng Lục Trường Sinh.
Mặc dù phường thị Hồng Diệp Cốc tương đối gần, nhưng ông vẫn có chút không yên tâm khi để Lục Trường Sinh một mình mang hai đứa trẻ chưa đến bốn tuổi ra cửa.
Nghe vậy, Lục Trường Sinh tự nhiên không thể nói gì thêm.
Có Lục Nguyên Đỉnh đi cùng, ít nhất cũng có người hỗ trợ trông hài tử, giúp hắn đỡ đau đầu.
Chợt, hai người mỗi người ôm một đứa bé, cưỡi Thiết Vũ Ưng đi tới phường thị Hồng Diệp Cốc.
Nửa ngày sau, hai người tới phường thị Hồng Diệp Cốc.
Bây giờ lưu lượng khách ở phường thị Hồng Diệp Cốc đã tăng lên không ít.
Lục Nguyên Đỉnh cho Lục Trường Sinh biết, tứ đại gia tộc chuẩn bị từ năm sau, mỗi năm sẽ tổ chức một buổi đấu giá, nhằm thu hút thêm nhiều tán tu tới.
Cũng hy vọng đến lúc đó Lục Trường Sinh có thể xuất ra một chút cực phẩm phù lục thượng đẳng để đấu giá.
"Đấu giá hội sao, tốt."
Lục Trường Sinh nghe được tin tức này, gật đầu.
Bây giờ Hồng Diệp Cốc đã khai trương được ba năm, tự nhiên lưu lượng khách cũng gần đạt đến một cái bình cảnh nhỏ.
Sau này muốn thu hút tu sĩ đến, tự nhiên phải tung ra một thứ gì đó hấp dẫn.
Bằng không, chỉ dựa vào sự bảo đảm an toàn của phường thị Hồng Diệp Cốc, lại thiếu vắng những cửa hàng lớn như Thanh Vân Thương Hội, Vạn Bảo Các tiến vào, sức hấp dẫn quả thực có hạn.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, đi đến cửa hàng Linh Phù của Lục thị ở Thanh Trúc Sơn.
"Cha, Trường Sinh."
Lục Diệu Ca thấy Lục Trường Sinh cùng Lục Nguyên Đỉnh tới, lại còn ôm theo hai đứa bé, trên mặt lộ ra nụ cười.
Chợt, mấy người mang theo hài tử đi dạo, vui chơi trong phường thị một chút.
Sau khi đi dạo rất lâu và dùng xong bữa cơm, Lục Nguyên Đỉnh cũng để lại không gian riêng cho hai vợ chồng, tự mình dẫn hai đứa bé về Lục gia đại viện.
Hồng Diệp Cốc lúc trước bị tứ đại gia tộc chia cắt, Lục gia chiếm phần lớn, khoảng bốn thành.
Cho nên người Lục gia ở phường thị Hồng Diệp Cốc này, hoàn toàn không thiếu chỗ ở.
"Trường Sinh, vị Tiêu cô nương kia lại đến đây, ta liền an bài cho nàng ở tại động phủ trước đó của chàng."
Sau khi trở lại cửa hàng Linh Phù, Lục Diệu Ca nói với Lục Trường Sinh.
"Diệu Ca tỷ, làm phiền nàng rồi."
Lục Trường Sinh nghe vậy, nhẹ nhàng nói.
Trước đó Tiêu Hi Nguyệt đã ở phường thị Hồng Diệp Cốc này nửa năm, Lục Diệu Ca đương nhiên biết sự tồn tại của đối phương.
Hơn nữa với sự thông minh của Lục Diệu Ca, chắc chắn cũng nhìn ra quan hệ giữa hai người không chỉ đơn thuần là tu hành.
"Trường Sinh, vị Tiêu cô nương này, đã Trúc Cơ thành công rồi sao?"
Lục Diệu Ca hỏi.
Thông qua một chút tin tức Lục Trường Sinh từng nói trước đó, nàng cũng biết chuyện Tiêu Hi Nguyệt Trúc Cơ.
Nhưng Tiêu Hi Nguyệt tính tình thanh lãnh, không phải là người nói nhiều, cho nên dù có tiếp xúc, hai người cũng ít khi trò chuyện.
"Ừm, Trúc Cơ thành công rồi, nhưng việc tu hành tiếp theo vẫn cần ta trợ giúp một chút, cho nên lần này nàng lại đến đây."
Lục Trường Sinh đáp.
"Trúc Cơ."
Lục Diệu Ca nghe được Tiêu Hi Nguyệt Trúc Cơ thành công, trên mặt lộ ra vài phần hâm mộ cùng hướng tới.
Làm tử đệ của tu tiên gia tộc, dưới sự bồi dưỡng dạy bảo từ nhỏ, trở thành Trúc Cơ đại tu có thể nói là mộng tưởng của tất cả bọn họ.
Chẳng qua là phần lớn mọi người sẽ dần dần ý thức được, Trúc Cơ cách mình quá xa xôi.
Lục Diệu Ca biết mình mặc dù có vài phần khả năng Trúc Cơ, nhưng cũng vô cùng xa vời.
"Diệu Ca tỷ, ta có lễ vật cho nàng."
Lục Trường Sinh nhìn ra thần sắc trong mắt Lục Diệu Ca.
Hắn tự nhiên biết Lục Diệu Ca luôn hướng về con đường tu hành, luôn mong mỏi một ngày nào đó có thể đột phá Trúc Cơ.
Nói xong, hắn lấy từ trong túi trữ vật ra một cái bình sứ.
"Lễ vật?"
Lục Diệu Ca nghe vậy, nở nụ cười xinh đẹp, tiếp nhận bình sứ xem xét.
"Đây là… Tam Dương Đan?"
Nhìn đan dược bên trong bình sứ, Lục Diệu Ca không khỏi lộ ra vẻ kinh nghi.
"Không sai, chính là Tam Dương Đan có danh xưng là Tiểu Trúc Cơ Đan."
"Diệu Ca tỷ, nàng dùng viên Tam Dương Đan này, hẳn là có thể trực tiếp từ Luyện Khí tám tầng đột phá lên Luyện Khí chín tầng."
Lục Trường Sinh mỉm cười nói.
Hắn còn chuẩn bị cả Trúc Cơ Đan cho Lục Diệu Ca, cho nên viên đan dược này không cần thiết phải đợi đến Luyện Khí viên mãn mới dùng.
Hiện tại phục dụng hiệu quả cũng giống vậy.
"Viên Tam Dương Đan này chàng vẫn nên giữ lại cho chính mình dùng đi."
Lục Diệu Ca nhàn nhạt cười một tiếng, khuôn mặt thanh lệ dịu dàng, vô cùng xúc động lòng người.
Mặc dù không biết viên Tam Dương Đan này Lục Trường Sinh lấy từ đâu ra, nhưng nàng cũng biết sự trân quý của nó.
Đặt trên thị trường, một viên ít nhất cũng có giá trị ba bốn ngàn khối linh thạch.
Mặc dù nàng hiện tại là nhất giai đỉnh cấp Phù Sư, cũng khó lòng tiêu phí nổi đan dược trân quý như vậy.
Dù sao, không phải tất cả Phù Sư đều giống như Lục Trường Sinh, có tỷ lệ thành phù một trăm phần trăm.
Đồng thời, không cần tốn linh thạch mua sắm tài liệu để luyện tập chế phù.
"Ta đã phục dụng một viên rồi, viên này là cố ý dành cho Diệu Ca tỷ."
Lục Trường Sinh cười nói.
Hắn đã sớm đoán được Lục Diệu Ca sẽ cự tuyệt, cho nên đã chuẩn bị kỹ càng lý do thoái thác.
"Này… Trường Sinh, cám ơn chàng."
Lục Diệu Ca nhìn vào hai mắt Lục Trường Sinh, ánh lên hào quang nhu tình, cũng không cự tuyệt nữa.
"Giữa phu thê chúng ta, sớm đã không phân biệt lẫn nhau, nói chữ tạ làm gì."
Lục Trường Sinh cười cười, tiếp tục nói: "Diệu Ca tỷ, nếu nàng muốn dùng đan dược bế quan, cửa hàng bên này ta có thể tới trông coi."
"Cha cùng Thanh Trúc, Thanh Sơn đều đến đây rồi, qua một thời gian nữa rồi tính sau."
Lục Diệu Ca ôn nhu nói.
Nói xong, phảng phất như nhớ ra điều gì, nàng nói tiếp: "Đúng rồi, hảo hữu Lệ Phi Vũ của chàng trước đó có tới một chuyến, nhưng không đợi được chàng trở về, cho nên có để lại vài thứ nhờ ta giao cho chàng."
"Đồ vật?"
Lục Trường Sinh nghe vậy, hơi kinh ngạc.
Chỉ chốc lát sau, Lục Diệu Ca từ trong phòng lấy ra một cái túi trữ vật, đưa cho Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh mở túi trữ vật ra, thấy bên trong có một đống linh thạch.
Không sai biệt lắm hai trăm khối linh thạch.
Còn có một phong thư.
Hắn mở thư ra xem.
"Hô."
Xem xong thư, Lục Trường Sinh nhẹ phun ra một ngụm khí.
Nội dung bức thư là lời từ biệt.
Lệ Phi Vũ cho biết mình đã hẹn cùng người khác đi tới Thanh Loan Tiên Thành, cho nên không đợi Lục Trường Sinh nữa, chờ sau này có dịp sẽ ôn chuyện trò chuyện.
Hai trăm khối linh thạch này, là số linh thạch dư dả hiện tại của hắn, cho nên trả trước một ít.
Còn số linh thạch còn lại, chờ lần sau hắn từ Thanh Loan Tiên Thành trở về sẽ trả nốt.
Cũng dặn Lục Trường Sinh không cần lo lắng, chờ khi nào có thời gian hắn sẽ trở về.
Sau đó là kể một chút việc vặt, cùng với những cảm ngộ của hắn về tu tiên giới.
"Ai, Phi Vũ vẫn là Phi Vũ a, không muốn nợ nần ai một chút nào."
Lục Trường Sinh thở dài, lắc đầu nói.
Hắn bây giờ căn bản không thiếu hai trăm khối linh thạch này.
Nhưng hai trăm khối linh thạch này, đoán chừng là tất cả những gì Lệ Phi Vũ có thể gom góp được lúc này.
"Trường Sinh."
Lục Diệu Ca cũng biết Lệ Phi Vũ là một trong số ít hảo hữu của Lục Trường Sinh.
Hai người lúc trước cùng nhau đi vào Lục gia, quan hệ rất tốt.
"Ta không sao, chỉ là có chút cảm khái thôi."
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, cũng không giấu diếm chuyện của Lệ Phi Vũ.
Có đôi khi, bên cạnh có người để trò chuyện, thổ lộ, sẽ khiến trong lòng cảm thấy tốt hơn rất nhiều.
Bản thân hắn đã cất giấu rất nhiều bí mật, cho nên một chút chuyện bình thường, hắn sẽ không giấu diếm thê tử.
"Diệu Ca tỷ, thời gian không còn sớm nữa."
Hai người hàn huyên một hồi, Lục Trường Sinh nhìn ngọc dung thanh lệ tuyệt mỹ, mềm mại đáng yêu của thê tử, đột nhiên nói.
Chợt hắn đỡ lấy bờ vai gầy của mỹ nhân, ngậm lấy đôi môi hoa đào mềm mại tinh tế, no đủ trơn bóng, cướp lấy vị ngọt ngào.
"Ừm ~ vào phòng đi."
Lục Diệu Ca không nghĩ tới đang trò chuyện vui vẻ, phu quân của mình lại đột nhiên như thế, lông mi khẽ run lên, sau đó hai tay vòng qua cổ phu quân, thở dốc nói…
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập