0
Đánh giá của bạn
Xếp hạng
Hạng thứ ???, truyện có 87 lượt xem
Tác giả
Thể loại
Trạng thái
Đang ra
0 nhận xét
Thêm vào Tủ truyện
Tên Hán Việt: Nhật lạc truỵ nhập ô tháp bang
Editor: Nơ
Dịch: BYY

Văn án

Năm Mạnh Ly 26 tuổi, có lẽ từ trước đến giờ chưa một lần nổi loạn, mọi điều đều theo khuôn phép, thế nên hiện tại, bao nhiêu phản nghịch trong người cô đều kêu gào muốn thoát ra.

Cô từ chức, dùng tất cả tiền kiến kiệm của mình để đi tới Los Angeles, sau đó còn gặp một người dàn ông, làm chuyện không tưởng với anh ta.

Hôm ấy là hoàng hôn, trên một bãi biển nào đó của Los Angeles.

Cô đang nằm trên cát, những con sóng không mấy dịu dàng liên tục đánh vào người cô sau đó tiến thẳng vào mũi và miệng.

“Thuỷ triều lên rồi.” Giọng người đàn ông đột nhiên vang lên.

Cô mở mắt.

Người đàn ông đang nằm bên cạnh có gương mặt cực đỉnh, áo quần của anh bị nước biển thấm ướt khiến những đường cong cơ bắp loáng thoáng hiện ra, quyến rũ đến mức khiến người ta không thể dời mắt.

Cô chưa kịp nói gì thì anh đã giữ chặt lấy cằm dưới của cô, cúi người lại gần, “Nhắm mắt.”

Trước khi nước biển trườn tới anh đã hôn xuống môi cô, cuối cùng hoá thành dưỡng khí của cô.

– –

Sau khi về nước, Mạnh Ly bị gia đình ép đi xem mắt.

Ngồi trong tiệm cà phê đã hẹn, cô nhớ lại những điều kiện của đối phương mà mẹ đã nói —— Cận Thời Dược, 27 tuổi, sinh ra trong một gia đình danh giá, hoàn cảnh ưu tú, còn rất trẻ nhưng đã là cơ trưởng.

Điều kiện như này mà còn cần đi xem mắt hả? Cũng không biết là ai giới thiệu mà lại nổ dữ vậy?

Ngay lúc cô tính uống hết ly cà phê này rồi chuồn đi thì chiếc ghế đối diện có một người ngồi xuống.

Anh mặc tây trang phẳng phiu, ngay cả cà vạt cũng không có lấy một nếp gấp. Khí chất điềm tĩnh cao quý.

Nhưng nụ cười của anh lại thâm thuý lưu manh, khi nhìn vào mắt cô, giọng nói của anh đượm mấy phần mập mờ trong bầu không khí này: “Một mình?”

Mạnh Ly chưa từng nghĩ sẽ gặp lại nhau.

Cô chống cằm, môi mọng hơi hé: “Hai mình.”

Cô chỉ chỉ vào bụng dưới của mình: “Vẫn còn một cái mình nữa ở đây.”

“Của tôi?” Anh nhướng mày.

“Thật ngại quá vị tiên sinh này, chồng tương lai của tôi sắp đến rồi.” Mạnh Ly hỏi một đằng, trả lời một nẻo.

Người đàn ông thôi ngả ngớn mà ngồi nghiêm chỉnh lại, đưa tay về phía cô: “Xin tự giới thiệu một chút, chồng tương lai của em, Cận Thời Dược.”

Vốn cho rằng giữa cô và anh chỉ là một mối duyên ngắn ngủi tựa sương mai, một trò chơi có hạn định thời gian sẽ kết thúc khi hừng đông kéo đến.

Nào ngờ, hướng đi sau đó của cốt truyện không phải mỗi người một ngả, mà là cùng chung một nhà.

Một tối nào đó sau khi kết hôn, Cận Thời Dược bỗng hỏi cô có còn nhớ lần gặp đầu tiên của họ không?

Má cô hây hây, hơi thở không vững, lơ đễnh trả lời: “Tại Los Angeles…”

“Không đúng.” Anh ngậm lấy môi cô, “Tại lúc em mười bảy tuổi.”

—— 18 giờ 30 phút hoàng hôn trên bờ biển phía Tây, em xuất hiện trong ánh nắng vàng đỏ, mang theo lãng mạn sa vào Utopia của tôi. Nhưng em lại nói với tôi, tôi chính là Utopia của em từ rất lâu rất lâu ——

(*) Utopia: Điều không tưởng. Là một cái gì đó rất lý tưởng và hoàn hảo về mọi mặt.

Tips:

Sói lớn đẹp trai lưu manh X Ma nữ nhỏ có chút nhạy cảm và nổi loạn.

SC, nữ chính không mang thai mà chỉ ba hoa chích choè.

Góc nhìn nữ chính là cưới trước yêu sau, góc nhìn nam chính là yêu thầm thành thật.

Nhân vật chính: Mạnh Ly, Cận Thời Dược | Nhân vật khác:

Một câu giới thiệu: Môt lần cùng nhau, liền cùng một đời.

Lập ý: Tin tưởng tình yêu.