Chương 54: Mấy Thành Phần Thắng

Dịch: Dưa Hấu

“Lý đạo trưởng… Hắn dường như biết chúng ta đang lén nhìn.”

Chương Hùng từ một góc tối lặng lẽ bước ra, giọng vẫn còn đầy sợ hãi.

“Chắc là đã phát hiện ra chúng ta, bất quá oan có đầu, nợ có chủ… Hắn không tìm chúng ta gây phiền phức.” Lý Thương đáp.

“Phải… Chủ nhân ngôi mộ này quả thật quá hung.”

“Nếu đạo trưởng ngươi ra tay, có mấy phần thắng?”

Chương Hùng hiếu kỳ hỏi.

“Nói thừa.” Lý Thương cười. “Với tu vi của bần đạo, tự nhiên là mười thành thua.”

“Đạo trưởng quả nhiên lợi…” Chương Hùng còn chưa kịp nịnh nọt, mặt đã cứng đờ. “Cái gì?”

Lý Thương lắc đầu: “Chương bộ đầu, ngươi hiểu ngược rồi.”

“Làm cái gì… Chờ đã!” Hai mắt Chương Hùng lập tức trợn tròn.

“Vị kia…” Lý Thương nói thêm. “Cho dù sư phụ ta có tới, cũng là mười thành thua.”

“Ra là vậy…” Chương Hùng thở hắt ra, rồi chắp tay trước ngực. “May mà vị mộ chủ kia không tới tìm ta.”

“Cảm tạ trời đất.”

Bọn họ tối nay không rời đi, chính là để âm thầm ở lại Sử gia trang quan sát xem mộ chủ có tìm tới Sử Cốc hay không.

Hiện tại xem ra, mộ chủ quả thật vẫn chưa tha cho hắn.

“Qua đó xem thử.” Lý Thương khẽ nói.

Hai người bước tới nhà Sử Cốc, đầu của Sử Cốc lăn trên đất, đôi mắt vẫn còn mở trừng trừng.

Thi thể không đầu của hắn vẫn duy trì tư thế quỳ vặn vẹo, hướng về phía kim loại đại mộ.

Mùi máu tanh nồng nặc.

“Chương bộ đầu, sáng mai thiêu hắn đi.” Lý Thương khẽ nói.

“Được.” Chương Hùng gật đầu.

Lý Thương nhặt bọc đồ rơi trên đất lên, hắn chẳng hứng thú gì với tiền tài bên trong, ánh mắt chỉ dừng lại trên một quyển cổ tịch.

Khi xuống mộ trước đó, hắn từng nghe Sử Cốc nói, nhà hắn có một quyển phong thủy bí thư tổ truyền.

“Quan Sơn Kinh…” Lý Thương khẽ đọc ba chữ này.

“Quan Sơn Kinh… Cái tên này nghe cũng lạ.” Chương Hùng cười nói.

“Quyển sách này, ta lấy.” Lý Thương khẽ nói.

“Vậy túi tiền kia cũng thuộc về đạo trưởng luôn.” Chương Hùng lấy ra mấy tờ ngân phiếu trong bọc.

Lý Thương liền khoát tay: “Số bạc này là tiền kiếm từ việc trộm mộ, dùng vào chỉ tổ tổn âm đức. Ngươi cứ cầm đem phân phát cho mấy nhà khó khăn đi.”

Hiện giờ hắn cũng không thiếu tiền, không cần thiết phải động vào món bạc này.

“Cũng phải.” Chương Hùng gật đầu.

Nghe Lý Thương nói vậy, hắn cũng cảm thấy mấy tờ ngân phiếu này bỏng tay, vội nghĩ cách tống đi.

“Meo!”

Một tiếng mèo yếu ớt chợt vang lên.

Lý Thương đảo mắt nhìn sang, hắn nhận ra con mèo con gầy còm từng gặp trong kim loại mộ thất hôm nay, đang nấp trong một góc tối, lặng lẽ nhìn hắn.

Nó dường như đã đói lâu, cứ không ngừng kêu về phía hắn.

“Xem ra con mèo này bám ngươi rồi.” Chương Hùng cười nói.

“Tiểu gia hỏa chắc là đói bụng, tìm chút gì cho nó ăn đi.” Lý Thương khẽ nói.

Hắn đi vào nhà Sử Cốc, tìm được một ít thịt khô, mang ra đút cho con mèo nhỏ.

Sau khi ăn no, tiểu gia hỏa này bật mạnh một cái, lập tức lao đi, biến mất trong bóng đêm.

“Vậy mà chạy mất rồi?” Lý Thương có hơi ngẩn ra.

“Ha ha… Xem ra nó với ngươi vô duyên.” Chương Hùng cười nói.

“Có lẽ vậy.” Lý Thương cũng không để tâm.

An Hưng thành, Dược Quân Miếu, chủ điện.

Từng ngọn nến cháy sáng, soi rõ chủ điện.

Một pho tượng đầu đội cổ quan, dung mạo tựa bậc lão giả thời xa xưa, đang đứng sừng sững trong sâu nhất của điện.

Pho tượng thần sắc nhân từ, đôi mắt đầy vẻ thương xót, tựa như đang thương cảm thế gian phải chịu đủ nỗi khổ bệnh tai.

Đó chính là tượng Thanh Nang Dược Quân.

Lúc này, người coi miếu Triệu Vân Phong cùng nam tử môi mỏng đang quỳ trước pho tượng Thanh Nang Dược Quân.

Thành kính bái đủ ba lần, Triệu Vân Phong và nam tử môi mỏng mới đứng dậy.

“Người kia bệnh tình nguy kịch, sợ là không chịu nổi nữa.” Nam tử môi mỏng trầm giọng.

Hắn không ngờ bệnh tình của kẻ nọ lại chuyển biến xấu nhanh như vậy.

“Bệnh khí và ương khí hiện vẫn chưa thu thập đủ.”

“Nếu hắn chết… chúng ta sẽ phải chọn lại ứng cử viên cho đại tế.” Triệu Vân Phong cau mày.

“Không.” Nam tử môi mỏng lắc đầu. “Sẽ không có ai thích hợp hơn hắn.”

Hắn nhìn lên tượng Thanh Nang Dược Quân, khẽ nói: “Dứt khoát gom trước phần bệnh khí và ương khí tích trong tượng thần lại, giữ cho hắn không chết.”

“Chờ nửa còn lại thu thập xong, chúng ta sẽ lập tức cử hành nghi thức.”

Triệu Vân Phong gật đầu: “Cũng được… Dù sao chỉ cần treo mạng hắn lại là đủ.”

“Vậy bắt đầu hành pháp đi.” Nam tử môi mỏng trầm giọng.

Hai người lập tức bắt tay vào chuẩn bị.

Sáng hôm sau.

Lý Thương và Chương Hùng quay trở lại An Hưng thành.

Thi thể của Sử Cốc đã bị thiêu thành tro, còn tòa đại mộ kia, Chương Hùng đương nhiên không dám động tới.

Dù sao Dã Lĩnh Cương hoang vu như vậy, rất hiếm người qua lại, chỉ cần không gặp phải hạng trộm mộ như Sử Cốc, người thường căn bản khó mà phát hiện ra nó.

Trong đầu Chương Hùng lúc này chỉ toàn nghĩ tới Dược Quân Miếu.

Nhưng người của Trấn Thần Ti chưa tới, hắn cũng không dám manh động, chỉ dặn Lý Thương rằng hễ có chuyện gì thì lập tức liên hệ.

Còn Lý Thương, từ sáng đến giờ chưa ăn gì, đang tính quay về đạo quan kiếm chút gì lót dạ.

Nhưng khi vừa tới đầu Lão Nhai, hắn chợt đứng sững lại.

Đầu phố quen thuộc, quán mì quen thuộc, một lần nữa hiện ra trong mắt hắn.

Phu phụ Đổng Thành đang tất bật bận rộn bên quán mì.

Từ sau chuyện của Tiểu Hổ, họ vẫn chưa hề trở về đây.

Lý Thương vốn còn tưởng họ sẽ rời khỏi An Hưng thành, không ngờ cuối cùng vẫn quay lại.

“Lý Thương, tới ăn mì.” Một tiếng gọi vang lên.

Lý Thương nhìn sang, chỉ thấy ở một góc quán mì, lão Bạch đang ngồi ăn.

Nghe thấy tiếng gọi, phu phụ Đổng Thành mới chú ý tới hắn.

“Lý Thương, mau ngồi xuống, ta nấu cho ngươi một bát mì thịt băm.” Đổng Thành nhiệt tình gọi.

Nhìn qua cũng biết, hắn đối với Lý Thương lúc này đã tràn đầy cảm kích.

“Được, lần này nhớ thêm cho ta hai quả trứng.” Lý Thương cười đáp.

“Được thôi, không thành vấn đề.” Đổng Thành cười ha ha.

Lý Thương bước tới ngồi xuống cạnh lão Bạch, rồi nhàn nhạt nói: “Ngươi sao lại xuất hiện ở đây?”

Lúc này, lão Bạch không còn dáng vẻ bình thản đạm mạc thường ngày. Khóe miệng hắn từ đầu đến cuối đều mang theo nụ cười như có như không. Chỉ nhìn là biết, kẻ đang ngồi đây là nhân cách còn lại của hắn, Bạch Hà.

“Lâu lắm rồi không ăn mì của lão Đổng, hôm nay hắn vừa mở quán lại, ta đương nhiên phải tới nếm thử, tiện thể ủng hộ một chút.” Bạch Hà cười nói.

“Được rồi, ăn xong thì mau về đi.” Lý Thương chẳng biết nói gì hơn.

“Đương nhiên rồi, có vẻ như ngươi vừa tiếp xúc với một thứ rất đáng sợ.” Bạch Hà cười mà không cười hỏi.

“Không có, ngươi cảm giác sai thôi.” Lý Thương mặt không biểu tình đáp.

Nhưng trong lòng hắn lại hơi kinh ngạc, bởi ngày hôm qua, hắn quả thật đã chạm tới một sự tồn tại cực kỳ kinh khủng.

Dĩ nhiên, bọn họ chưa từng trực tiếp giao phong, nhưng hắn không ngờ Bạch Hà vậy mà cũng có thể cảm ứng ra được.

“Vậy sao… Có lẽ là ta sai.” Bạch Hà cười cười, không truy hỏi tiếp.

Đúng lúc này, Đổng Thành bưng lên một bát mì thịt băm đầy ụ.

Bụng Lý Thương cũng đã đói, cầm đũa lên lập tức ăn ngay.

“Vậy ngươi cứ từ từ ăn, ta về trước đây.” Bạch Hà mỉm cười, để lại năm đồng tiền rồi đứng dậy rời đi.

“Gia hỏa này… Cả ngày cứ thần thần quỷ quỷ.”

Lý Thương ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng Bạch Hà một cái, rồi tiếp tục ăn mì.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập