Dịch: Dưa Hấu
Ở Đổng gia trong An Hưng thành, Lý Thương từng dùng Linh nhãn dò xét qua một lần.
Khi đó ngoài việc nhìn thấy tử khí, hắn còn thấy trong góc phòng có một thân ảnh đang ngồi xổm.
Đó là hồn phách của Tiểu Hổ.
Bởi vì sau khi người chết, hồn phách thoát ly khỏi nhục thân, ý thức dần dần trở nên mơ hồ mê man, chỉ có thể lưu lại ở nơi quen thuộc nhất với mình.
Mà hiển nhiên Đổng Thành không hiểu đạo lý này, để nghi thức chiêu hồn không bị người phát hiện, hắn chọn mang thi thể Tiểu Hổ về quê.
Kết quả tới lúc cử hành nghi thức, thứ hắn gọi tới không phải hồn phách của Tiểu Hổ, mà là một cô hồn dã quỷ không rõ từ đâu đến.
Lúc đó Lý Thương đã dùng linh phù thu hồn phách Tiểu Hổ vào trong, cố ý mang theo bên mình.
“Lý Thương ca ca… Ta thấy phụ mẫu rồi. Ta muốn chào họ một tiếng nữa.” Tiểu Hổ đã khôi phục được chút thần trí.
“Đi đi.” Lý Thương khẽ gật đầu.
Phu phụ Đổng gia đang khóc đến thất thanh, chợt hoa mắt, trong mắt họ dường như xuất hiện bóng dáng Tiểu Hổ.
“Cha… Nương… Ta đi đây.” Tiểu Hổ vẫy tay với hai người.
“Tiểu Hổ…”
Phu phụ Đổng Thành khóc càng dữ dội hơn.
Bọn họ vươn tay như thể muốn giữ lấy bóng hình kia.
Lúc này, sắc mặt Lý Thương vẫn lạnh nhạt, hắn lấy ra tấm linh phù ghi rõ ngày tháng năm sinh của Tiểu Hổ, tiện tay ném ra, rồi một kiếm đâm tới, khẽ quát.
“Phá!”
Bành!
Khoảnh khắc Phá Tà Kiếm đâm trúng lá linh phù, linh phù lập tức hóa thành một đoàn lửa tản ra.
“Cha… Nương… Tạm biệt.”
Tiểu Hổ mỉm cười với phu phụ Đổng Thành, thân ảnh dần dần tan biến.
Theo nghi thức Phá Địa Ngục hoàn tất, Tiểu Hổ cũng được Lý Thương đưa vào luân hồi.
“Bớt đau buồn thôi…” Lý Thương thở dài một hơi, xoay người đi ra ngoài.
Ngoài phòng, Trí Không hòa thượng vẫn chưa rời đi, hắn nhìn Lý Thương bước ra, nhưng không nói gì.
Hai người chỉ ngẩng đầu nhìn bầu trời sao, lặng yên đứng đó.
…
Sáng hôm sau.
Sau khi lo xong hậu sự cho Tiểu Hổ, Lý Thương quay trở về An Hưng thành.
Từ biệt Trí Không hòa thượng trước cổng thành xong, hắn lập tức đi thẳng tới Lão Nhai.
Nhưng Lý Thương không trở về Huyền Minh đạo quan, mà ghé vào tiệm nhang đèn trước.
Trong tiệm lão Bạch đang cầm bàn tính gẩy lách cách.
Nghe tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu lên, thấy Lý Thương đi vào, bèn khẽ hỏi: “Lão Đổng… không sao chứ?”
“Không có việc gì, chuyện của Tiểu Hổ, ta đã xử lý xong.”
Lý Thương bước tới trước mặt lão Bạch, ánh mắt chăm chú nhìn đối phương: “Lão Bạch, vì sao ngươi lại đưa cho Đổng thúc Thái Âm Dẫn Hồn Thuật?”
“Cho dù Chiêu Hồn Thuật ghi trong quyển sách đó không có vấn đề, nhưng một người thường như hắn, cơ hồ không thể nào thành công.”
“Cho dù thành công, miễn cưỡng nhét hồn phách Tiểu Hổ trở lại nhục thân đi nữa, thì Tiểu Hổ cũng sẽ không còn là người. Hắn đã thành quỷ vật, tính tình sẽ ngày càng âm lệ băng hàn, cuối cùng gây ra huyết án.”
Lý Thương lấy ra một quyển cổ tịch cũ kỹ.
Quyển cổ tịch này rất mỏng, ước chừng chỉ hơn hai mươi trang, ngoài bìa viết mấy chữ lớn: Thái Âm Dẫn Hồn Thuật.
Khi biết từ miệng Đổng Thành rằng quyển sách này là do lão Bạch đưa cho, trong lòng Lý Thương thực sự chấn động.
Không sai.
Đêm đó, Tiểu Hổ bất hạnh chết yểu. Đổng Thành vốn định tới Huyền Minh Quan mời Lý Thương làm pháp sự siêu độ cho hài tử.
Nhưng đúng đêm đó, Lý Thương lại đi làm mồi nhử dụ Hoàng Mạn Xà hiện thân, không có mặt trong đạo quan.
Đổng Thành đành tới tiệm nhang đèn hỏi lão Bạch, mà lão Bạch đã cho hắn một tia hy vọng, một tia hy vọng có thể khiến Tiểu Hổ sống lại.
Chính là Thái Âm Dẫn Hồn Thuật này.
“Rất xin lỗi… Ta cũng không muốn mọi chuyện thành ra như vậy.” Trong mắt lão Bạch hiện lên vẻ áy náy cùng bất an.
“Lão Bạch, ta thật sự nghĩ mãi không ra, nếu ngươi đã đưa quyển sách này cho Đổng thúc… vì sao lại còn cố ý nhắc ta?”
“Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
Lý Thương trầm giọng hỏi.
Hành động của lão Bạch thật sự quá mức khác thường, khiến hắn không sao hiểu nổi.
“Đêm đó, người đưa Thái Âm Dẫn Hồn Thuật cho Đổng Thành vốn không phải ta.” Lão Bạch lắc đầu.
“Không phải ngươi, vậy là ai?” Thần sắc Lý Thương khẽ biến.
Nói đến đây, hắn thật không ngờ lão Bạch lại cho mình một đáp án như vậy.
“Đúng, không phải ta.”
“Hoặc nên nói là một ta khác.”
Biểu tình lão Bạch lộ ra vẻ giằng xé và mờ mịt.
“Một ta khác? Chẳng lẽ ngươi bị nhân cách phân liệt?” Lý Thương vô thức buột miệng ra cái từ của kiếp trước.
“Nhân cách phân liệt, cách gọi này nghe thật lạ nhưng dường như lại rất chuẩn.”
“Đúng, nếu nói theo cách của ngươi, thì chính là nhân cách phân liệt.”
“Phần lớn thời điểm, ta vẫn là ta, nhưng đêm đó, là một nhân cách khác của ta hành động.”
“Khi nhân cách kia xuất hiện, ta hầu như không biết hắn đã làm gì, chỉ còn lại một chút ký ức mơ hồ.”
“Hôm qua ngươi tới tìm, ta phát hiện Thái Âm Dẫn Hồn Thuật không thấy đâu nữa, khi đó mới nhớ lại được xem đêm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
“Bất đắc dĩ lắm, ta mới chỉ có thể nhắc ngươi rằng lão Đổng có thể đã xảy ra chuyện.”
Lão Bạch đem mọi chuyện nói ra rõ ràng.
“Lão Bạch, từ khi nào ngươi mắc phải chứng này?”
“Còn quyển Thái Âm Dẫn Hồn Thuật kia, ngươi lấy từ đâu ra?”
Lý Thương thật không ngờ lão Bạch lại là một kẻ mắc bệnh tâm thần.
“Không biết, ta là người không có ký ức.”
“Chính sư phụ ngươi đã dẫn ta tới đây, có lẽ hắn biết đôi điều. Nhưng từ đầu đến cuối, hắn chưa từng nói, mà ta cũng không hỏi.”
“Có lẽ cứ sống đơn giản như vậy cũng tốt.”
Lão Bạch cười cười.
“Lão đầu?” Lý Thương trợn to mắt.
Hắn không ngờ chuyện này lại còn dính dáng tới Huyền Phong Tử.
“Đúng, còn quyển Thái Âm Dẫn Hồn Thuật kia, nó vốn vẫn ở chỗ ta. Về phần nó từ đâu mà có, ta cũng không biết.”
Lão Bạch lắc đầu.
Đầu óc Lý Thương rối bời, đứng sững một lúc.
Khi hắn nhìn lại lão Bạch lần nữa, lại phát hiện ánh mắt đối phương không còn vẻ bình thản đạm mạc lúc trước nữa, mà mang theo vài phần tà dị, khóe miệng cũng hơi cong lên.
Lập tức, ánh mắt hắn trở nên cảnh giác: “Ngươi là nhân cách khác của lão Bạch?”
“Đương nhiên, ngươi có thể gọi ta là Bạch Hà.” Lão Bạch mỉm cười.
Lý Thương không ngờ nhân cách khác của lão Bạch lại đột ngột xuất hiện như vậy.
Hắn nheo mắt hỏi: “Bạch Hà, vì sao ngươi lại đưa Thái Âm Dẫn Hồn Thuật cho Đổng thúc?”
Ánh mắt Bạch Hà lộ vẻ kỳ quái: “Vì sao ư? Ta là đang giúp hắn mà.”
“Ngươi chắc chắn không phải đang hại hắn?” Lý Thương lạnh giọng.
“Ta không hại hắn… Ta chỉ cho hắn một lựa chọn. Nếu không tin, ngươi có thể đi hỏi Đổng Thành, ta đã nói rõ mọi kết quả cho hắn. Ta không hề giấu giếm lấy nửa câu.” Bạch Hà dang tay.
“Nhưng ngươi biết rõ, hắn gần như không thể nào thành công.” Lý Thương cảm thấy nhân cách này của lão Bạch đúng là có chút thần kinh.
“Vậy thì đâu liên quan tới ta, ta chỉ cho hắn một lựa chọn, chọn thế nào là chuyện của hắn.”
“Ta không quyết định được, ngươi cũng không quyết định được. Nếu cho hắn làm lại lần nữa, ta thấy Đổng Thành vẫn sẽ chọn y như cũ.”
Bạch Hà cười cười.
Lý Thương trầm mặc.
“Vì sao ngươi không phản bác ta? Nếu là người bình thường, nhất định sẽ cho rằng ta đang yêu ngôn hoặc chúng.” Bạch Hà ngược lại có vẻ hơi kỳ quái.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập