Chương 29: Đánh Gãy Tài Lộ Của Người

Dịch: Dưa Hấu

Giết người xong, nội tâm Lý Thương vẫn bình tĩnh như nước.

Đám người của Hắc Xà Bang làm đủ chuyện ác, giết bọn chúng cũng coi như vì dân trừ hại.

Huống chi, chính đối phương đã có lòng muốn hại hắn.

Tuy hiện giờ Lý Thương là tu sĩ Tụ Khí cảnh, dưới tình huống có chuẩn bị, đối phó đám người Nhiếp Xương Hồng quả thực không khó.

Nhưng nếu vô ý trúng phải ám toán, vẫn sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.

Cho nên, hắn đương nhiên phải trảm thảo trừ căn.

“Uông lão thử… Xem ra phải tìm được tên này, mới biết được kẻ đứng sau màn rốt cuộc là ai.”

Lý Thương đi trên quan đạo, trong lòng âm thầm suy nghĩ, hắn cảm thấy chuyện này có chút khác thường.

Nếu là kẻ âm thầm sai quỷ linh kia muốn báo thù hắn, hẳn sẽ không tìm người của Hắc Xà Bang.

Bởi vì đối phương cũng là người tu luyện, biết rõ chênh lệch giữa người thường và tu sĩ.

Nhưng ngoài kẻ đó ra, còn ai muốn hại hắn?

Lý Thương thật sự không nghĩ ra.

Trở lại An Hưng thành, việc đầu tiên hắn làm là tới nha môn tìm Chương Hùng.

Đối phương đang ở một gian công đường xử lý công vụ.

“Lý đạo trưởng, ngươi tới là vì chuyện tối qua?”

“Ta đã sai người tới tổng đà Hắc Xà Bang một chuyến, lại phát hiện nơi đó đã người đi nhà trống. Lão hồ ly Nhiếp Xương Hồng kia hẳn là đã phát giác ra điều gì, trực tiếp bỏ trốn.”

“Ta đang phái người đi nghe ngóng tin tức.” Chương Hùng nói qua một lượt về tình hình trước mắt.

“Không cần nữa. Sáng nay ta cũng tới Hắc Xà Bang một chuyến, vừa lúc thấy Nhiếp Xương Hồng ngồi xe ngựa rời đi, liền bám theo phía sau bọn chúng, đưa cả đám lên đường ngoài thành rồi.” Lý Thương cười nói.

Trước mặt vị đại bộ đầu như Chương Hùng, hắn cũng nói thật.

Nghe xong, Chương Hùng giật mình, hỏi: “Vậy Lý đạo trưởng có tra ra được gì không?”

Đối với cái chết của đám Nhiếp Xương Hồng, hắn không hề để trong lòng.

Trong mắt hắn, những kẻ này vốn đã đáng chết từ lâu.

“Trước khi chết, Nhiếp Xương Hồng từng nói với ta, hắn tới tìm ta gây phiền phức hoàn toàn là vì một kẻ trung gian tên Uông lão thử giới thiệu cho hắn một mối làm ăn…” Lý Thương thuật lại đại khái lời Nhiếp Xương Hồng một lần.

Nghe xong, Chương Hùng khẽ nói: “Uông lão thử, ta biết người này. Bất quá tên này giảo hoạt như chuột, hễ có chút gió thổi cỏ lay là lập tức trốn biệt.”

“Muốn tìm được hắn lúc này, e rằng không dễ.”

Lý Thương cười nói: “Cho nên ta mới tới nhờ Chương bộ đầu.”

Tự mình đi tìm người, quá tốn thời gian và tinh lực, một mình hắn cũng chưa chắc tìm được.

Chi bằng nể chút giao tình, để Chương Hùng giúp mình tìm.

Xét về giao thiệp và nhân mạch tại An Hưng thành, đối phương tất nhiên mạnh hơn hắn nhiều.

“Không thành vấn đề.”

“Hễ có tin tức, ta sẽ phái người tới Huyền Minh Quan báo cho ngươi.”

Chương Hùng lập tức đáp ứng.

Chuyện của Sầm Tuấn Triết trước đó cũng là nhờ Huyền Minh Quan mới giải quyết được.

Về sau chưa biết chừng lại còn gặp những việc tương tự, cho nên đương nhiên phải giữ quan hệ tốt với Lý Thương.

“Vậy làm phiền Chương bộ đầu.” Lý Thương mỉm cười.

Chớp mắt lại qua bảy tám ngày.

Trong khoảng thời gian này, sau khi biết từ miệng Lý Thương rằng đám Nhiếp Xương Hồng đã chết, Chương Hùng trực tiếp dẫn người quét sạch Hắc Xà Bang, khiến bách tính An Hưng thành vỗ tay khen hay.

Bởi vì Huyền Minh Quan ngày ngày đóng cửa từ chối khách, không còn ai tới quấy nhiễu, nơi này cũng dần khôi phục sự thanh tĩnh như trước, rốt cuộc để Lý Thương có thể yên tâm tu luyện trở lại.

Túc chủ: Lý Thương

Cơ sở vẽ phù: LV6 (106/2500)

Linh Quang Pháp: LV6 (510/2500)

Đạo niệm: LV5 (218/1800)

Cơ sở khoa nghi: LV2 (9/500)

Trọng Minh Kiếm Pháp: LV4 (1037/1200)

Mấy ngày nay khổ tu, cơ sở vẽ phù cuối cùng cũng đột phá lên LV6.

Hiện giờ Lý Thương chỉ chờ Đạo niệm đột phá tới LV6, rồi thử xem có thể vẽ được phù lục nhị giai hay không.

Hắn đã chọn từ Huyền Thiên Phù Lục ra một loại nhị giai đơn giản nhất, đồng thời cũng khá thực dụng.

Hàn Phong phù.

Loại linh phù này có thể hóa thành một trận hàn phong cực lạnh, khiến cơ bắp đối phương đông cứng, hạn chế hành động, thậm chí còn có xác suất nhất định trực tiếp băng phong đối thủ.

Bất quá, vì Thương văn của linh phù nhị giai quá mức phức tạp, dù là loại đơn giản nhất, Lý Thương cũng vẫn chưa học được cách vẽ ra.

Tối thiểu cũng phải tu luyện Đạo niệm tới LV6 mới được.

Cho nên mấy ngày này, hắn dồn thêm nhiều thời gian lên việc nghiên cứu Thương văn, mong sớm đột phá tới LV6.

Qua những ngày này, hắn dần phát hiện, Đạo niệm nhìn thì không trực tiếp tăng chiến lực, nhưng lại cực kỳ quan trọng.

Đẳng cấp Đạo niệm tăng lên có thể củng cố tâm thần, khiến lực chú ý ngưng tụ hơn, đồng thời cũng tăng cường phần nào ngộ tính.

Như vậy, hiệu suất tu luyện vẽ phù, kiếm pháp cùng Linh Quang khí đều có thể được đề thăng.

Giữa trưa hôm đó, Lý Thương đang ngồi trong phòng đọc sách, ngoài cửa lại vang lên một tiếng gọi.

“Lý đạo trưởng có ở đó không?”

Thanh âm này vô cùng hùng hậu. Vừa nghe, Lý Thương đã biết là Chương Hùng tới cửa.

“Xem ra đã có tin tức của Uông lão thử.”

Trong lòng hắn khẽ động, lập tức đứng dậy ra khỏi phòng, đi tới tiền viện mở cửa.

Quả nhiên, người đứng ngoài cửa chính là Chương Hùng, hôm nay hắn không mặc bộ đầu phục, mà thay một thân thường phục, bên hông đeo một thanh trường đao.

Thân là bộ đầu, hắn có không ít cừu gia, cho nên lúc nào cũng mang theo binh khí để phòng thân.

“Chương bộ đầu, mời vào.” Lý Thương mời Chương Hùng vào thiên điện ngồi, rồi pha một ấm trà.

“Lý đạo trưởng, ta đã tìm được Uông lão thử.”

“Tên này trốn về cố hương mấy ngày, bị người của ta bắt về.” Chương Hùng nâng chén trà lên, khẽ nói.

“Vậy Uông lão thử có khai ra kẻ nào đã nhờ hắn đi tìm Hắc Xà Bang hay không?”

Ánh mắt Lý Thương khẽ chớp.

Hắn quả thực rất hiếu kỳ, rốt cuộc là ai muốn hại mình.

“Đã khai… Người này nếu nói ra, chỉ sợ ngươi cũng sẽ rất kinh ngạc.”

“Kẻ nhờ Uông lão thử, chính là trụ trì Trọng Pháp Tự, Phổ Năng hòa thượng.” Chương Hùng trầm giọng nói.

“Trọng Pháp Tự… Phổ Năng hòa thượng?”

Đúng như lời Chương Hùng, Lý Thương thực sự kinh ngạc, bởi vì người này và hắn vốn chẳng có chút dây mơ rễ má nào.

Không hề có bất cứ liên hệ gì, thậm chí còn chưa từng gặp mặt.

“Chương bộ đầu, ta với Phổ Năng hòa thượng kia không oán không cừu, vì sao hắn lại tìm Hắc Xà bang ra tay với ta?”

Lý Thương tin vào sự cẩn trọng của Chương Hùng, nếu đối phương đã nói ra, vậy quá nửa là thật.

“Lúc đầu nghe được, ta cũng cho rằng Uông lão thử đang lừa ta.”

“Nhưng nghĩ kỹ một phen, ta mới hiểu được mấu chốt trong đó.”

“Mọi chuyện này đều là vì ngươi đã cắt đứt tài lộ của Trọng Pháp Tự.”

“Đánh gãy tài lộ của ngươi, cũng như giết phụ mẫu ngươi.”

“Phổ Năng tự nhiên hận ngươi thấu xương.”

Chương Hùng mỉm cười nói.

“Ta làm sao lại cắt đứt tài lộ của hắn, chẳng lẽ là vì chuyện của Tống gia?” Lý Thương như có điều suy nghĩ.

“Xem ra đạo trưởng đã hiểu rồi.”

“Không sai, chính là vì chuyện Tống gia.”

“Khi đó, Trọng Pháp Tự phái mấy vị cái gọi là cao tăng tới niệm kinh cho Tống Hồ suốt ba ngày ba đêm, kết quả không có lấy một chút tác dụng.”

“Cuối cùng vẫn là nhờ đạo trưởng ngươi ra tay mới giải quyết được.”

“Chuyện này khiến rất nhiều người bắt đầu nghi ngờ sự linh nghiệm của Trọng Pháp Tự.”

“Đặc biệt là đám phú hộ trong thành, từ đó về sau càng không tới Trọng Pháp Tự nữa, tiền hương hỏa tự nhiên tụt dốc không phanh.”

“Ngươi nói xem, Phổ Năng có thể không hận ngươi sao?”

Chương Hùng giải thích nguyên do.

“Lão hòa thượng Phổ Năng kia quả thật đủ ác độc.” Sắc mặt Lý Thương trở nên lạnh lẽo.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập