Dịch: Dưa Hấu
"Đạo trưởng, nếu không có ngươi, Tiểu Phỉ đã bị bọn buôn người kia bắt đi rồi! Đại ân đại đức của ngươi, một nhà chúng ta suốt đời khó quên!" Hán tử kiên quyết muốn quỳ xuống trước mặt Lý Thương.
"Không cần, ta cũng chỉ vừa vặn đi ngang qua."
"Các ngươi vào trong trước đi." Lý Thương đỡ hán tử kia dậy, lấy chìa khóa mở cửa đạo quán, dẫn bọn họ vào Thiên Điện ngồi xuống.
"Các ngươi làm sao tìm được tới đây?" Lý Thương rót cho mỗi người một chén trà, hiếu kỳ hỏi.
Huyền Minh Quan tại An Hưng Thành vốn không có danh tiếng gì, cũng chỉ có láng giềng quanh Lão Nhai mới biết.
"Ta đến nha môn nghe ngóng, mới biết được đạo trưởng thì ra tu hành ở đây. Cho nên mới mang theo người nhà tới cảm tạ ngươi." Hán tử giải thích.
"Thì ra là thế." Lý Thương bừng tỉnh đại ngộ.
"Đạo trưởng, đây là một chút tâm ý của chúng ta!" Hán tử lấy ra một khối bạc vụn đưa cho Lý Thương.
Lần này Lý Thương lại đưa tay cự tuyệt, hắn quan sát một nhà ba người đều mặc y phục cũ nát, liền biết gia cảnh bọn họ không tốt.
Trong ký ức của nguyên chủ, trước đây rất nhiều lần làm pháp sự, Huyền Phong Tử cũng không thu một đồng nào. Bởi vì những người kia đều nghèo rớt mồng tơi, không trả nổi tiền.
Nhưng Huyền Phong Tử cũng chẳng nói gì, thậm chí còn tự bỏ tiền túi bù vào tiền nhang đèn. Huống hồ hắn vừa nhận được ba mươi lượng bạc, cũng không thiếu chút tiền này.
"Số bạc này các ngươi cất đi, thời tiết sắp vào thu rồi, mua cho hài tử chút y phục." Thái độ Lý Thương vô cùng kiên quyết.
Hán tử thấy thế, đành phải cất đi. Sau đó trò chuyện thêm một lát, hán tử cùng thê tử và tiểu nữ nhi kia liên tục bái tạ Lý Thương rồi mới rời khỏi đạo quán.
Lý Thương nhìn theo bóng lưng một nhà ba người bọn họ, khẽ mỉm cười.
…
Buổi chiều.
Lý Thương ở trong phòng vẽ Xích Hỏa Phù.
Trận chiến với kẻ bịt mặt tối qua đã tiêu hao sạch sành sanh hàng tồn kho của hắn, bây giờ nghĩ đến trên người không còn lấy một tấm linh phù nào, hắn chẳng có chút cảm giác an toàn nào cả.
Cấp tốc điều chỉnh tâm thần, hắn vung bút lông vẽ lên lá bùa, một tấm Xích Hỏa Phù rất nhanh liền hoàn thành.
"Quả nhiên có hệ thống phụ trợ, chỉ cần trạng thái tinh thần của ta không quá kém, cơ bản đều có thể thành công." Lý Thương mỉm cười.
‘Ngươi hoàn thành một lần vẽ phù, kinh nghiệm Cơ Sở Vẽ Phù +10.’
‘Chúc mừng túc chủ, kỹ năng Cơ Sở Vẽ Phù của ngươi đã thăng cấp lên LV4.’
Âm thanh hệ thống nhắc nhở vang lên, Lý Thương lập tức cảm thấy hai tay truyền đến một trận nhói đau, ngón tay bị một cỗ lực lượng vô hình kéo dãn, trở nên thon dài hơn. Vô số tri thức cùng kỹ xảo vẽ phù hiện lên trong đầu.
Ước chừng một nén nhang sau, Lý Thương mới triệt để tiêu hóa hết lượng tri thức này. Hắn lần nữa cầm bút lông lên, chấm chu sa, bắt đầu vẽ lên tấm hoàng phù trống.
Bởi vì vừa mới vẽ Xích Hỏa Phù, tâm thần tiêu hao rất lớn, theo lý mà nói, tâm thần còn lại không đủ để chống đỡ hắn vẽ tiếp một tấm linh phù nữa. Nhưng Lý Thương cảm thấy Cơ Sở Vẽ Phù đã đột phá đến LV4, nói không chừng có thể làm được.
Lần này, hắn vẽ Mộc Giáp Phù.
So với trước đây, tốc độ vẽ phù của Lý Thương đã nhanh hơn một chút. Đó là nhờ ngón tay trở nên linh hoạt hơn, kỹ xảo vẽ phù được nâng cao, lực chú ý cũng tập trung hơn, gạt bỏ được mọi tạp niệm.
Bất quá vẽ linh phù vẫn tiêu hao tâm thần rất lớn, khi nét bút cuối cùng hạ xuống, Lý Thương chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, trời đất quay cuồng. Hắn vội vàng ngồi xuống ghế, nghỉ ngơi hồi lâu, cảm giác choáng váng mới dần biến mất.
Lý Thương nhìn về phía đạo Mộc Giáp Phù trên mặt bàn.
"Thành công rồi!"
"Xem ra một ngày có thể vẽ được hai đạo linh phù."
"Bất quá ở giữa cần có thời gian nghỉ ngơi, bằng không mỗi lần đều hao hết tâm thần như vậy, đối với thân thể cũng không tốt." Lý Thương lẩm bẩm.
Tổng kết lại, kỹ năng vẽ phù thăng lên LV4 mang đến sự tăng phúc không nhỏ. Một canh giờ tiếp theo, Lý Thương đều ở trong phòng nghỉ ngơi. Ngay khi trời sập tối, lúc hắn định đi nấu chút đồ ăn…
"Lý Thương, mau ra đây. Xem ta mang thứ tốt gì về cho ngươi này." Thanh âm của Huyền Phong Tử truyền đến.
"Lão nhân này lại say khướt rồi, hay là thật sự mang thứ gì về cho ta?" Lý Thương thầm nghĩ.
Huyền Phong Tử quả đúng như đạo hiệu của hắn, hệt như một cơn gió không thể nắm bắt.
Hắn bước ra khỏi phòng, đi tới tiền viện.
"Đỡ lấy!" Huyền Phong Tử đứng trước cửa đạo quán, tay phải xách hồ lô rượu, tay trái vung lên.
Trong mắt Lý Thương chỉ thấy một điểm hàn quang bắn tới nhanh như chớp giật, hắn chưa kịp làm ra động tác gì, chùm hàn quang kia đã sượt qua gò má hắn lướt đi.
Phập một tiếng!
Chùm hàn quang trực tiếp cắm phập vào một cây cột gỗ, Lý Thương quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy một thanh trường kiếm màu bạc đang cắm trên cọc gỗ. Thanh trường kiếm này dài chừng hai thước rưỡi, thân kiếm thon dài, lưỡi kiếm đã khai phong, lóe lên hàn quang lạnh lẽo.
"Lão đầu, ngươi nổi điên cái gì vậy." Lý Thương tức giận quát.
Nếu thanh trường kiếm vừa rồi chếch đi nửa tấc, đoán chừng hắn đã đi gặp Diêm Vương gia rồi.
"Hắc hắc, đây chính là lễ vật cho ngươi." Huyền Phong Tử cười nói.
"Thanh kiếm này?" Lý Thương đưa tay nắm chặt chuôi kiếm, chuôi kiếm được quấn chéo bằng vải trắng, cầm trên tay cho xúc cảm rất tốt.
Phốc!
Lý Thương phát lực, rút thanh trường kiếm màu bạc ra khỏi cột gỗ.
"Đúng vậy, vì thanh kiếm này của ngươi, ta đã lấy hết cả tiền quan tài ra rồi đấy. Trọn vẹn hai mươi lượng bạc lận, lão Triệu ở tiệm rèn phường thị phía đông đã đánh suốt mười ngày, hôm nay mới xong. Thế nào, thích không?" Huyền Phong Tử cười tủm tỉm hỏi.
"Không tệ, nhưng ta đâu biết dùng." Lý Thương tùy tiện vung vẩy vài cái, chỉ thấy ngân quang lấp lóe, hàn khí tỏa ra.
"Trước đây ta đã nói với ngươi, Huyền Minh Quan chúng ta cái gì cũng am hiểu. Tiểu tử ngươi quả thật có chút thiên phú vẽ phù, nhưng kiếm đạo cũng không thể bỏ bê. Bằng không nhược điểm của ngươi quá lớn." Huyền Phong Tử ngửa đầu uống một ngụm rượu.
"Vậy trước kia sao ngươi không dạy ta." Lý Thương nghi hoặc hỏi.
"Vẽ phù chính là luyện kiếm, luyện kiếm chính là vẽ phù, kỳ thực chẳng có gì khác nhau." Huyền Phong Tử cười cười.
"Vẽ phù chính là luyện kiếm…" Lý Thương nghe vậy, trong lòng khẽ động.
Hắn suy nghĩ một chút, một tay nâng thanh trường kiếm màu bạc lên, trong đầu hắn tưởng tượng thanh trường kiếm này chính là bút lông.
Đương nhiên thanh kiếm này nặng hơn bút lông rất nhiều, nhưng sau khi Lý Thương tấn thăng Tụ Khí Cảnh, tố chất thân thể đã được đề thăng, vẫn có thể thích ứng được.
Hắn lập tức dựa theo cách vẽ Trừ Tà Phù mà vung động trường kiếm.
Vút vút vút!
Nương theo nhịp vũ động của trường kiếm, Lý Thương cảm thấy Linh Quang Khí trong cơ thể đều bị dẫn động. Giữa hư không vậy mà lăng không xuất hiện một đạo phù văn bát quái màu bạc.
Ong một tiếng!
Phù văn chợt hóa thành ngân quang tiêu tán, chiếu rọi sáng rực cả tiền viện.
"Hình như đúng là như vậy thật, bất quá tiêu hao tinh thần cũng quá lớn." Lý Thương cảm thấy cơn choáng váng lại ập đến.
Dù sao hôm nay hắn đã vẽ hai đạo linh phù, mặc dù có nghỉ ngơi, nhưng tinh thần vẫn rất mệt mỏi. Dùng trường kiếm vẽ ra đạo Trừ Tà Phù này đã là cực hạn của hắn.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập