Nguyệt lão bản làm ăn ở quỷ thị, tự nhiên có phương thức liên lạc với bên kinh doanh quỷ thị là chiến đội Sơn Quỷ.
Nhưng nàng không muốn dính líu vào loại chuyện phiền phức này.
“Ngươi muốn tìm người của chiến đội Sơn Quỷ, có thể đi tìm một người chơi tên là Đại Lương, hắn phần lớn thời gian đều ở quỷ thị. Ngươi hỏi những người khác, hẳn là rất dễ dàng tìm thấy hắn.”
Cả ngày ở lỳ trong quỷ thị, người chơi như vậy có thể là nhân vật lớn gì được chứ.
Kim Yếm vẫn thành thực thỉnh giáo: “Ta muốn tìm người có thể quản sự ở chiến đội Sơn Quỷ, tốt nhất là tổng đội trưởng của bọn họ. Ngươi biết tìm thế nào không?”
Nguyệt Đoàn Đoàn nhìn hai sợi lông vũ xinh đẹp đang lay động kia, nhất thời không nói nên lời.
Nguyệt Đoàn Đoàn ôm đầu vò vò, cuối cùng hít một hơi nói: “Vậy ngươi có thể hỏi Thế Gian Khách, không tốn bao nhiêu điểm sinh tồn đâu, liền có thể mua được những tình báo này.”
Phương thức liên lạc của tổng đội trưởng các đại chiến đội, Thế Gian Khách đều có.
Nhưng cho dù có lấy được rồi, cuối cùng người ta có thông qua yêu cầu kết bạn hay không, cái đó thì không nhất định.
Kim Yếm: “Cảm ơn.”
“Không có chi.”
Kim Yếm bước ra khỏi cửa hàng, đứng ở cửa gửi tin nhắn cho mặt búp bê.
【 400369: Gửi phương thức liên lạc của đội trưởng chiến đội Sơn Quỷ cho ta. 】
Thiện Ương gần như là trả lời ngay lập tức.
【 Mặt búp bê: Hửm? Chiến đội Sơn Quỷ lại chọc giận chị à? 】
【 Mặt búp bê: Phương thức liên lạc của lão trọc chết tiệt đó chẳng phải chị có rồi sao? 】
【 Mặt búp bê: Không lẽ là kéo vào danh sách đen rồi? Cũng đúng, gã đó phiền chết đi được, vừa trọc vừa tự luyến. Tìm trong danh sách đen là thấy thôi, chị cũng đâu phải không biết mã số người chơi của lão trọc đó. 】
Kim Yếm: “……”
Nàng biết cái con ma ấy.
Cái danh sách đen dài hơn cả mạng sống của nguyên chủ, nàng biết tìm đến năm nào tháng nào mới thấy.
Kim Yếm chuyển khoản 500.
【 Mặt búp bê: Cửu tỷ ngày đêm bận rộn, đâu có nhớ được mấy chuyện nhỏ nhặt này. Nhưng Cửu tỷ khách sáo quá rồi, chút chuyện nhỏ này không cần điểm sinh tồn đâu, coi như chị mời em ăn cơm nha~ 】
【 Mặt búp bê: 4009494 】
Kim Yếm trước tiên lật tìm trong danh sách đen của nguyên chủ, quả nhiên tìm thấy số 4009494.
Đúng là bị kéo vào danh sách đen thật rồi……
Kim Yếm trước tiên kéo hắn ra khỏi danh sách đen, sau đó mới gửi yêu cầu kết bạn.
Đợi khoảng chừng hai phút, đối phương liền thông qua kết bạn, còn chủ động gửi tin nhắn tới.
【 4009494: Diêu, đây chẳng phải 369 sao, cơn gió nào thổi bay não ngươi rồi à, mà ngươi còn dám kết bạn với ta thế. 】
【 400369: Có gì mà không dám. 】
Thiện Ương gọi hắn là lão trọc, nhất định là có lý do.
【 Quỷ Trọc: Chuyện ở đảo Hải Thần lần trước ta còn chưa tìm ngươi tính sổ đâu, giờ ngươi còn dám chủ động tìm ta. 】
【 400369: Ồ, ngươi biết à. 】
【 Quỷ Trọc: Ta là thằng ngu sao? Cái tên to đùng của ngươi treo trên thông báo trò chơi, ta có thể không biết? 】
Cái phó bản đó chỉ có hai người chơi sống sót.
Một người còn là tân binh thuần túy.
Ngoại trừ nàng, còn ai có thể làm thịt người của hắn được nữa!
【 Quỷ Trọc: Ta không thèm chấp nhặt chuyện này với ngươi, ngươi tìm ta làm gì? 】
【 400369: Có việc. 】
【 Quỷ Trọc: Việc gì. 】
【 400369: Ngươi tới đây. 】
【 Quỷ Trọc: Ta là chó sao? Ngươi bảo tới là ta tới chắc!! 】
【 400369: Ta đang ở quỷ thị. 】
【 Quỷ Trọc: Lão tử không đi! 】
Nửa giờ sau.
Quỷ thị, khu vực không người.
Một người đàn ông trên đỉnh đầu lưa thưa vài sợi tóc, mặc một bộ vest màu hồng, đeo kính râm, dưới sự vây quanh của mấy tên vệ sĩ mặc vest đen, xuất hiện trước mặt Kim Yếm.
Bộ vest màu hồng trông cực kỳ lẳng lơ, trước ngực còn cài một đóa hoa tươi…… Nhưng hắn lại xỏ một đôi dép lê, mang đậm khí chất của một tên lưu manh nhỏ.
Người đàn ông đứng sững trước mặt Kim Yếm, ngón tay kéo kính râm xuống thấp, để lộ hai con mắt, nhìn nàng từ trên xuống dưới.
“Diêu, tạo hình này của ngươi là cái gì thế? Xấu hổ đến mức không dám nhìn mặt người khác, muốn làm điểu nhân à.”
Kim Yếm vẫn đeo mặt nạ Cực Lạc Điểu, không có ý định gỡ xuống.
Nếu không phải ở đây không có người khác, người đàn ông này dường như còn không dám nhận người, tặc lưỡi hai tiếng rồi lại nói: “Bộ đồ tù rách nát kia của ngươi cũng không mặc nữa? Đây là muốn cải tà quy chính, làm lại cuộc đời à? Ái chà chà, não ngươi không có vấn đề gì chứ?”
Kim Yếm ánh mắt dừng lại trên mấy sợi tóc trên đỉnh đầu hắn: 1, 2, 3, 4…… 7?
Kim Yếm đếm lại một lần nữa.
Không tìm thấy sợi thứ tám.
Muốn nhổ quá.
Người đàn ông nhận ra ánh mắt Kim Yếm đang đặt ở đâu, mắt híp lại, đẩy kính râm lên, lùi lại hai bước, dáng vẻ như sợ nàng đột nhiên xông qua nhổ tóc hắn.
Kim Yếm rốt cuộc vẫn nhịn được, không xông lên nhổ tóc người ta.
Biệt danh của Thiện Ương quả nhiên không phải đặt bừa.
Đây chẳng phải là một lão trọc sao.
Lại còn là một lão trọc hoa hòe hoa sói, có chút tự luyến.
Có thể thấy được, người của chiến đội Sơn Quỷ cũng rất kiêng dè 369 —— bất kể họ là kiêng dè thật, hay là giả vờ.
Đội trưởng chiến đội Sơn Quỷ tên là Quỷ Phương Hoàn, chiến đội này đều có nghệ danh thống nhất, trước tên phải thêm một chữ ‘Quỷ’.
Đi ra ngoài báo danh một cái như vậy, người khác liền biết lai lịch của họ, rất có thể diện.
Có người nói tên thật của Quỷ Phương Hoàn chính là Phương Hoàn, hắn chỉ thêm một chữ ‘Quỷ’ vào trước tên mình thôi.
Nhưng hắn chưa từng thừa nhận, rốt cuộc có phải hay không thì chỉ có chính hắn biết.
Tên gọi chỉ là một ký hiệu, không ai quá mức quan tâm.
Cũng chỉ có ba con chuột chũi thích hóng hớt, rảnh rỗi là thảo luận mấy đề tài vô thưởng vô phạt này.
Quỷ Phương Hoàn sờ sờ mấy sợi tóc ít ỏi của mình, còn vuốt chúng về cùng một hướng, tư thế đó có chút bóng bẩy.
Tuổi của Quỷ Phương Hoàn trông không lớn lắm, như một chàng trai mười tám, mặt mũi cũng ổn, tư thế bóng bẩy này đảo qua cũng chưa đến mức đau mắt.
Nhưng theo tình báo của ba con chuột chũi, gã này ước chừng đã dùng đạo cụ, tuổi thực tế chắc chắn không chỉ mười tám.
Dùng lời của ba con chuột chũi chính là: Lớn tuổi rồi còn giả làm thanh niên, không biết xấu hổ!
Quỷ Phương Hoàn dùng ngón trỏ đẩy kính râm, âm dương quái khí mở miệng:
“Ngươi nhìn ta như vậy làm gì? Ngươi có chuyện gì mà nhất định phải gặp mặt mới nói? Sao thế, đừng nói là yêu ta thật rồi nhé? Ta biết ta rất đẹp trai, nhưng ngươi đừng có yêu anh trai đây, ta không thích loại bạo lực cuồng như ngươi đâu…… Ê ê ê, đừng có qua đây, đứng đó đi! Có gì thì nói, đừng có động chân động tay.”
Quỷ Phương Hoàn kêu gào lên, đồng thời đẩy vệ sĩ ra chắn trước người.
“……”
Quỷ Phương Hoàn có thể ngồi vững trên chiếc ghế lão đại chiến đội Sơn Quỷ, đâu có đơn giản như những gì nhìn thấy.
Kim Yếm không nói nhảm, trực tiếp ném cái đầu lâu kim loại trong tay qua.
“Đây là đồ của các ngươi.”
Vệ sĩ đón lấy đồ, kiểm tra một chút rồi mới đưa cho Quỷ Phương Hoàn.
Quỷ Phương Hoàn cầm đầu lâu ngắm nghía, ‘diêu’ một tiếng: “Ngươi giết người cướp của à? Đồ của ngươi hay sao mà ngươi cướp?”
“Ta gọi ngươi tới là để hỏi ta mấy câu này sao?”
Quỷ Phương Hoàn: “Ngươi cầu người khác có thái độ cầu người không? Vả lại, ngươi hỏi là ta phải trả lời sao? Dựa vào cái gì chứ. Ta không nói cho ngươi, ngươi làm gì được ta?”
Quỷ Phương Hoàn đứng sau lưng vệ sĩ, mấy sợi tóc trên đầu lắc lư qua lại, đắc ý cực kỳ.
“Ta thấy cái quỷ thị này của ngươi cũng không cần mở tiếp nữa đâu.” Kim Yếm nói rất bình thản, không giống như đang đe dọa.
Nhưng rơi vào tai Quỷ Phương Hoàn thì lại khác.
Con điên này nói được là làm được.
Quỷ Phương Hoàn mắng một tiếng: “Bạo lực cuồng!”
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập