Nhà ăn cũng mộng ảo như vậy, hơn nữa nguyên tố rất nhiều.
Cái gì Cô Bé Lọ Lem, Hoàng Tử Ếch, Bầy Chim Thiên Nga, Nàng Tiên Cá, Cô Bé Tí Hon, Nàng Công Chúa Và Hạt Đậu……
Thật sự là chỉ cần có thể nghĩ tới, ở chỗ này đều có thể nhìn thấy nguyên tố tương ứng.
Nơi này quả thực chính là thế giới cổ tích thập cẩm.
Cơm nước là đã lấy sẵn, từng phần từng phần bày ở cửa ra đồ ăn, xếp hàng qua lấy là được rồi.
Thời gian ăn cơm chỉ có 20 phút, tốc độ nhân viên NPC rất nhanh, từ lúc tiến vào nhà ăn đến lúc lấy được đồ ăn, không quá 1 phút.
Đồ ăn khá đơn sơ, một cái bánh mì, một ly sữa bò, một miếng đồ ngọt…… Hết rồi.
“Chỉ ăn cái này??” Chử Xán Xán cảm thấy phó bản này có chút keo kiệt, tâm trạng sa sút cực kỳ, “Giữa trưa, cho người ta ăn cái thứ này?”
Ngô Thương không có khẩu vị gì, hiện tại đầy trong đầu đều là bi thương và tuyệt vọng không tiêu tan: “Ít nhất có thể ăn, dù sao cũng tốt hơn không thể ăn.”
Chử Xán Xán thở dài, khổ sở cầm bánh mì cắn một miếng.
Trên mu bàn tay nàng cũng có vết cháy, da thịt cháy đen ửng đỏ, nhìn người ta tê dại.
Không ngừng bị cảm xúc bi thương tuyệt vọng sợ hãi đánh vào, là người đều không chịu nổi, khó tránh khỏi sẽ phạm sai lầm.
Hơn nữa những cảm xúc kia lặp đi lặp lại chồng chất, đặc biệt là sợ hãi, giá trị tinh thần của bọn họ vẫn luôn rớt xuống……
Bánh mì trong miệng Chử Xán Xán khô khốc, căn bản nuốt không trôi.
Nàng cố gắng nuốt xuống, nói với Ngô Thương: “Không thể tiếp tục như vậy, giá trị tinh thần tuy rằng rớt không tính là nhiều, nhưng nếu cứ rớt xuống như vậy, chúng ta sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.”
Ngô Thương: “Vấn đề là chúng ta hiện tại không thể rời khỏi phân xưởng, thời gian ăn cơm chỉ có 20 phút, chúng ta ngay cả thời gian tìm manh mối cũng không có.”
Ngô Thương đột nhiên hất cằm về phía lối vào nhà ăn: “Bọn họ tới rồi.”
Trần Nặc và Chu Trầm của phân xưởng Cô Bé Quàng Khăn Đỏ đi vào trước, tình huống hai người nhìn qua không khác bọn họ là bao, vẻ mặt khó coi, uể oải, đậm mùi đi làm.
Tụt lại phía sau bọn họ vài bước, là Tưởng Đông.
Bộ dáng Tưởng Đông càng thêm chật vật, sắc mặt xám trắng không có huyết sắc, hai mắt bởi vì phẫn nộ mà sung huyết, tay buông thõng bên người, máu thịt be bét nắm chặt thành quyền.
Cả người hắn căng thẳng, giống như một con sư tử bị chọc giận hoàn toàn, nhìn chằm chằm bóng lưng Trần Nặc phía trước, có loại hung lệ tùy thời sẽ nhào tới cắn đứt cổ nàng.
Trần Nặc hiển nhiên chú ý tới, nàng đi rất nhanh, hơn nữa không ngừng trao đổi vị trí với NPC, tăng tốc tiến vào chỗ xếp hàng.
NPC đều quy củ xếp hàng, Trần Nặc cho rằng quy tắc không thể chen ngang kia, giờ phút này vẫn có hiệu lực.
Trần Nặc vừa xếp hàng, phía sau liền có động tĩnh.
Tưởng Đông gạt mấy NPC ra, mặc kệ tất cả xông về phía Trần Nặc.
Hắn đụng bay hai gã NPC, trong đó một người bị đụng xoay nửa vòng, lại nhanh chóng vặn người xoay gấp, một tay gắt gao túm chặt cánh tay hắn, âm thanh lạnh lẽo âm u vang lên: “Ngươi, đang, làm, cái, gì?”
Trong mắt phẫn nộ của Tưởng Đông dường như chỉ còn lại Trần Nặc, căn bản nghe không thấy NPC đang nói cái gì, cũng mất đi năng lực tự hỏi, hắn dùng sức hất tay NPC ra, nhào về phía Trần Nặc.
Chết!
Nàng phải chết!!
Đều là con tiện nhân này!!
Đội ngũ trật tự ngay ngắn, bởi vì Tưởng Đông có xáo trộn, có người bất mãn tránh xa, cũng có người bởi vì bị Tưởng Đông hất bay mà ra tay cản hắn.
“Không được chen ngang!”
“Ngăn hắn lại!”
Lúc tay Tưởng Đông sắp bắt lấy Trần Nặc, mấy NPC đã ngăn hắn lại, đồng thời ấn hắn trên mặt đất.
“Buông ta ra!” Tưởng Đông gào thét giãy dụa, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Trần Nặc, “Buông ta ra!! Ta muốn giết nàng!!”
Trần Nặc thở ra một hơi: “Hắn sao đột nhiên điên như vậy?”
Lúc từ phân xưởng đi ra, Tưởng Đông tuy rằng cũng phẫn nộ nhìn chằm chằm nàng, nhưng rõ ràng còn có thể khống chế được chính mình.
Chu Trầm cùng Trần Nặc, thấy tư thế mặc kệ tất cả này của Tưởng Đông, cũng giật nảy mình.
Chu Trầm nhìn thoáng qua tay đang cào cấu trên mặt đất của Tưởng Đông: “Hắn bị bỏng rất nhiều……”
Trên tay Chu Trầm và Trần Nặc cũng có vết thương, nhưng không nhiều bằng Tưởng Đông.
Trần Nặc và Chu Trầm liếc nhau: Là những vết bỏng kia!
Bỏng sẽ làm cho người ta phát điên?
Nhân viên 001 của phân xưởng Cô Bé Quàng Khăn Đỏ rất nhanh xuất hiện, lạnh lùng nhìn Tưởng Đông bị ấn trên mặt đất: “053 ngươi làm loạn trật tự ở nhà ăn, chen ngang cũng lớn tiếng ồn ào, xem ra ngươi cũng không thích hợp làm việc ở phân xưởng, ta đổi cho ngươi một chỗ.”
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ 001 nói đến mấy chữ cuối cùng, mơ hồ có thể nghe ra vài phần hưng phấn cổ quái.
Hắn rất hi vọng đổi cho Tưởng Đông một chỗ.
……
Kim Yếm mặc đồng phục màu trắng, ngồi cùng một đám NPC mặc đồng phục cùng kiểu trước bàn ăn dựa vào tường, vừa ăn cơm vừa xem trò khôi hài bên kia.
Tưởng Đông bị Cô Bé Quàng Khăn Đỏ 001 lôi dậy, Tưởng Đông còn mưu toan công kích hắn, kết quả bị đối phương bẻ gãy một cánh tay khác.
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ 001 cười lạnh một tiếng: “May mà ngươi không cần tay nữa.”
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ 001 giống như kéo chó chết, lôi Tưởng Đông ra khỏi nhà ăn.
Kim Yếm thu hồi tầm mắt, nhìn về phía 026 dùng bữa cùng bàn bên cạnh nàng —— cũng là đồng nghiệp cách vách lúc trước ở phân xưởng, bị nàng quan tâm qua.
026 bị Kim Yếm nhìn một cái, lôi khay thức ăn dịch sang bên cạnh, trong lòng oán hận: Nhiều chỗ ngồi như vậy, sao nàng cứ phải ngồi cùng mình!!
Kim Yếm đưa tay lôi khay thức ăn của hắn trở về: “Hắn sẽ bị đưa đi đâu?”
026 mưu toan lôi lại khay thức ăn của mình, nhưng mà bàn tay nhẹ nhàng ấn trên khay thức ăn kia, giờ phút này lại nặng như bàn thạch, mặc hắn dùng sức thế nào, khay thức ăn vẫn không nhúc nhích tí nào.
“……”
Gương mặt không có dao động cảm xúc kia của 026, dường như đều ẩn ẩn có tức giận.
026 không muốn làm trễ nải thời gian ăn cơm: “Nhân viên gây sự, đều sẽ bị đưa đến phòng tối.”
“Phòng tối? Đó là nơi nào?”
“Ta lại chưa từng đi, ta làm sao biết.” 026 âm u nhìn nàng một cái, “Ngươi muốn biết như vậy, ngươi có thể tự mình đi xem.”
Kim Yếm coi thường đề nghị ác độc của NPC: “Vậy còn có thể gặp lại nhân viên đã từng đi phòng tối không?”
“A……” 026 hừ lạnh kéo dài âm cuối, mang theo một loại điệu bộ âm u, khóe miệng nhếch lên một chút độ cong, trong đôi mắt xám xịt lại không có nửa điểm ý cười, “Nhân viên đã từng đi phòng tối, vĩnh viễn sẽ không trở về nữa.”
“Ồ.”
Trạm xử lý nhân viên.
Ánh mắt Kim Yếm tìm kiếm một vòng trong đám người, rất nhanh đã nhìn thấy nhân viên số 001 của phân xưởng Bạch Tuyết công chúa.
Nhân viên số 001 không cần làm việc, chỉ cần giám sát, còn có quyền lợi xử trí NPC…… Công việc tốt như vậy, rất xứng đôi với nàng.
Kim Yếm không có ấn tượng với 001 ở phân xưởng nàng, nhưng cái người ở phân xưởng Cô Bé Quàng Khăn Đỏ kia nàng có ấn tượng, lúc ấy cũng ở trong đội ngũ xếp hàng.
Tên 001 này hẳn không phải bầu chọn hoặc nhà máy bổ nhiệm, mà là nhân viên đầu tiên lựa chọn phân xưởng đó……
Trong lúc Kim Yếm cân nhắc làm sao thay thế 001, ba người chơi của một phân xưởng cổ tích khác ‘Vịt Con Xấu Xí’ cũng xuất hiện.
Mấy người lấy đồ ăn xong, chạy thẳng tới mấy người chơi khác.
Các người chơi một buổi sáng chưa từng rời khỏi phân xưởng, 20 phút căn bản thương lượng không ra bao nhiêu thông tin hữu dụng.
Nhiều nhất chỉ có thể biết công việc của ba phân xưởng là giống nhau, màu sắc sợi tơ mộng ảo cũng nhất trí.
Những sợi tơ kia ngoại trừ hai màu xám, đen, màu sắc còn lại, hẳn là cũng đại diện cho cảm xúc khác nhau.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập