Chương 86: Bản năng

Mọi vật dụng đã chuẩn bị sẵn sàng, thực phẩm, quần áo, công cụ hỗ trợ, vân vân, để đề phòng bất trắc, Phong Nghệ còn mang theo cả hộp sơ cứu.

Tình trạng của anh khá đặc thù, vừa không thể để nhân viên cứu hộ đứng bên cạnh canh chừng, vừa không thể để người khác biết được.

Còn về phía quản gia, ông ấy cũng đã nói rồi, trước khi Phong Nghệ tiến hóa đến giai đoạn tiếp theo, nhóm quản gia không tiện can thiệp quá nhiều, tránh ảnh hưởng đến quá trình tiến hóa của anh.

Vì vậy, chỉ có thể dựa vào chính Phong Nghệ mà thôi.

May mắn là, khi thực sự đứng bên cạnh hồ bơi, trong lòng Phong Nghệ không hề có cảm xúc lo lắng hay sợ hãi nào.

Một hồ bơi lớn như thế này, trong mắt anh, cảm giác cũng giống như một mảnh đất bằng phẳng phía trước vậy.

Nói đơn giản là, có một loại tự tin mù quáng!

Bây giờ là ban đêm, bên ngoài trời đã tối. Đèn chiếu sáng trong hồ bơi không được bật lên.

Đối với Phong Nghệ, việc chiếu sáng ban đêm không quan trọng đến thế.

Khởi động xong, thay đồ bơi, Phong Nghệ hít thở sâu, rồi bước vào khu vực nước nông.

Khoảnh khắc chạm nước, Phong Nghệ đột nhiên có cảm giác nhẹ nhõm.

Bình thường không có cảm giác gì với cân nặng 150kg của mình, nhưng khi thực sự bước xuống nước, cảm giác nhẹ nhàng đó đã ập đến!

Mỗi tế bào trong cơ thể dường như đều phát ra tín hiệu vui vẻ!

Trước tiên bơi một chút ở khu vực nước nông để tìm cảm giác.

Bơi tư thế bơi ếch một lát, đạp nước lấy hơi không còn vấn đề gì, anh lại đổi sang tư thế bơi tự do để bơi hai vòng.

Phải nói là, tuy cân nặng tăng nhiều như vậy nhưng khi bơi lại không hề cảm thấy nặng nề.

Cũng chẳng trách người ta nói, là loài rắn nặng nhất, trăn khổng lồ Anconda trên cạn hành động chậm chạp, nhưng xuống nước rồi thì có thể bơi lội cực kỳ điêu luyện!

Anh không giống trăn Anconda, mật độ cơ thể của anh bây giờ đã tăng lên rất nhiều.

Điểm tương đồng là, tuy thuộc hạng cân nặng, nhưng bơi không hề tốn sức!

Sau khi sức mạnh tăng lên, ngược lại còn thấy nhẹ nhàng hơn.

Mỗi lần quạt tay, đạp chân, đều có thể cảm nhận được lực đẩy mạnh mẽ!

Phong Nghệ không vội vàng tiến vào khu vực nước sâu, mà tiếp tục ở khu vực nước nông bơi qua bơi lại thêm nửa giờ nữa.

Anh đã học bơi từ rất sớm, nhưng không tinh thông. Về sau thỉnh thoảng mới bơi một lần, sau khi vào đại học vì làm thêm nhiều, suốt 4 năm hình như chỉ bơi một hai lần, mà đó là do cả ký túc xá hẹn nhau đi bơi ở hồ bơi của trường.

Sau khi tốt nghiệp thì càng không có thời gian, đủ loại công việc và khóa học, vì mục tiêu đã định, từng nhiệm vụ một đè nặng lên vai, lấy đâu ra thời gian để bơi một trận thư giãn?

Dù thiếu luyện tập, nhưng giờ khi bước vào hồ bơi, anh càng bơi càng thấy không có cảm giác xa lạ. Không phải nói anh đã nắm vững kỹ thuật bơi lội tốt đến mức nào, mà là cơ thể đang điều chỉnh theo môi trường hiện tại, dần dần nảy sinh ra một loại bản năng.

Tư thế bơi ếch và bơi tự do đối với Phong Nghệ hiện tại không hề tốn sức khi bơi, tốc độ cũng rất nhanh.

Phong Nghệ đại khái tính toán một chút, năng lực này của anh có thể đi tham gia các giải bơi lội quốc tế rồi!

Không đúng, cũng không được, thi đấu phải kiểm tra sức khỏe.

Chỉ một vòng kiểm tra sức khỏe là có thể loại anh ra ngay.

Gạt bỏ những ý nghĩ đó, Phong Nghệ tập trung vào việc bơi lội.

Phong Nghệ luôn cảm thấy, mình còn có thể bơi nhanh hơn và nhẹ nhàng hơn nữa.

Có lẽ nên đổi một tư thế khác.

Bơi bướm?

Phong Nghệ thực ra bơi bướm không tốt lắm, lúc học bơi anh cũng từng luyện qua, chỉ là lúc đó hoặc là quá cứng nhắc bơi không nổi, hoặc là biên độ vung tay lớn nhưng không chuẩn, cứ như con sâu đo nhúc nhích vậy.

Bơi chẳng được bao xa đã tự làm mình chóng mặt trước, hơi thở cũng không đủ dùng.

Bây giờ thì khác rồi!

Sau khi Phong Nghệ chuyển sang bơi bướm, thông tin cơ thể phản hồi cho anh chính là:

Độ nhẹ nhàng +1, +1, +1…

Thậm chí cảm thấy cánh tay hơi gây vướng víu, anh dứt khoát không quạt tay nữa, trực tiếp lặn xuống nước, dùng kiểu kiểu cá heo để uốn lượn lên xuống!

Như vậy mới tự nhiên!

Giống như một loại bản năng đang thúc đẩy!

Bơi thêm nửa giờ nữa, Phong Nghệ muốn thử xem mình nín thở dưới nước được bao lâu.

Anh đang ở khu vực nước nông, độ sâu ở đây ước chừng chưa đến 1 mét 5.

Anh đi bộ về phía khu vực nước sâu.

Khu vực nước sâu có độ sâu 1 mét 8, có thể ngập qua mũi và mắt của Phong Nghệ, mà bên cạnh khu nước sâu còn có một dải khu vực hạ thấp xuống, độ sâu ở đó khoảng hai mét.

Hiện tại mật độ cơ thể thực sự rất lớn, khi không bơi, hai chân Phong Nghệ chạm đáy, có thể đi bộ dưới nước.

Nước ngập qua miệng mũi, rồi lại che khuất đôi mắt.

Rõ ràng chưa từng huấn luyện dưới nước bao giờ, nhưng đôi mắt dường như đã thích nghi được với môi trường dưới nước.

Thị lực dưới nước không hề giảm sút, đôi mắt cũng không có bất kỳ cảm giác khó chịu nào.

Nín thở không hề thấy khó chịu, có lẽ do phổi hiện đã được cường hóa, giúp anh nín thở dưới nước lâu hơn.

Phong Nghệ không nhìn thấy, đôi mắt anh sau khi bị nước che khuất, con ngươi từ hình tròn thu hẹp lại, màu mống mắt nhạt đi, tăng thêm một phần lạnh lẽo rừng rợn.

Nếu có ai nhìn thấy đôi mắt của Phong Nghệ lúc này, chắc chắn sẽ sợ đến mức hét toáng lên.

Phong Nghệ khi lặn xuống nước quả thực trông rất lạnh lùng, không mang theo chút cảm xúc nào, nhưng thực tế, trong đầu cái tên này cảm xúc vẫn khá hoạt bát.

Đi bộ ở khu vực 1 mét 8, nếu có chút gì không ổn, chỉ cần nhón chân là có thể nhô lên mặt nước để thở.

Chỉ là sau khi xuống nước Phong Nghệ đã nín thở suốt 5 phút mà vẫn không thấy có chút khó khăn nào.

Để cho chắc ăn, anh vẫn nhô lên mặt nước để nghỉ một chút, rồi lại lặn xuống nước, đi về phía khu vực hai mét.

Ở độ sâu hai mét thì không còn là chuyện nhón chân là có thể nhô mặt lên thở nữa, nhưng tâm trạng Phong Nghệ lúc này không hề thấp thỏm, ngược lại còn có chút phấn khích.

Áp suất nước không mang lại bất kỳ đau đớn nào. Đương nhiên cũng có thể do hồ bơi ở đây chưa đủ sâu, áp suất nước cũng không tính là lớn.

Lại bơi thêm một lát nữa nào!

Bơi thật thỏa thích một lát!

Lần này Phong Nghệ trực tiếp tuân theo bản năng của cơ thể, không cố ý dùng tư thế nào để bơi.

Loài rắn trong tự nhiên đa số là uốn lượn trái phải để đẩy người về phía trước, nhưng đối với Phong Nghệ, kiểu cá heo uốn lượn lên xuống lại nhẹ nhàng hơn!

Ha ha ha!

Phong Nghệ cười lớn trong lòng.

Tư thế bơi từng học thế nào cũng không xong, giờ xuống nước, không cần cố ý điều khiển, cơ thể cứ tuân theo bản năng uốn lượn đó.

Vèo một cái đã lao vút đi!

Thật đơn giản làm sao!

Dễ dàng tạo ra lực đẩy về phía trước và lực nổi hướng lên trên!

Không cần vung tay, bơi từ đầu này sang đầu kia cũng không cần lấy hơi!

Hiện tại dung tích phổi của anh lớn, sau khi cơ thể cường hóa ưu thế quá rõ rệt!

Giúp anh có thể làm mưa làm gió trong nước! Hành động tự nhiên!

Phong Nghệ lúc này, cả người hoàn toàn chìm dưới nước, bơi từ đầu này sang đầu kia hồ bơi, rồi lại từ đầu kia bơi nhanh trở lại. Không hề nhô lên mặt nước, toàn bộ quá trình đều bơi nhanh dưới nước.

Phong Nghệ bơi thỏa thích, cân nặng 150kg lúc này cũng không phải là gánh nặng, năng lượng tiềm tàng trong cơ thể chuyển hóa thành động lực.

Liên tục tăng tốc!

Tăng tốc!

Giống như một quả ngư lôi, bảo phóng là phóng, lao vút từ đầu này sang đầu kia…

Rầm!

Phong Nghệ ôm đầu, xoay vòng vòng trong nước vì đau.

Vẻ mặt vặn vẹo.

Trên đầu sưng lên một cục.

Đắc ý quá nên quên mình rồi.

Anh không phải là nhầm nơi đây thành đại dương hay sông ngòi, mà là không ngờ mình có thể bơi nhanh đến thế, nhanh vượt qua cả sự tính toán của bộ não, thoắt cái đã bơi đến đầu kia, đâm sầm vào thành hồ.

Phong Nghệ sờ cục sưng to trên đầu. Vừa nãy bộ não hơi lơ là một chút, không tập trung tính toán, kết quả là phải chịu cú đòn này.

Thực ra cũng không thể trách việc vừa rồi phân tâm, mà là do hồ bơi quá nhỏ!

Hoàn toàn không đủ chỗ hoạt động!

Anh nên tìm một nơi rộng lớn hơn để vận động chân tay.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập