Chương 516: Con Mắt

Phong Nghệ đã đưa ra quyết định, muốn giải quyết vấn đề càng sớm càng tốt, thì sẽ không khiêm tốn nữa.

"Lão Viên điều tra lâu như vậy rồi, thông tin then chốt vẫn chưa tra ra được, chúng ta vẫn nên tung một cú kiến tạo, hối thúc một chút."

Theo trực giác, Phong Nghệ cho rằng vụ tai nạn mình gặp phải ở công trường xây dựng, rất có thể là do những kẻ chế tạo thuốc phi pháp đó thao túng, bất kể mục đích cuối cùng của đối phương là hắn, hay là A Khuyết, hay là cả hai người bọn họ, một lần không thành, chắc chắn sẽ còn có lần thứ hai.

Nếu đối phương lại ra tay, Phong Nghệ đã có chuẩn bị, nhất định sẽ khiến đối phương để lại nhiều manh mối hơn.

Như vậy, tổ điều tra cách ngày tra ra nguồn gốc không còn xa nữa.

Phong Nghệ cũng có thể mau chóng giải quyết những vấn đề lịch sử còn tồn đọng, nếu sự việc phát triển thuận lợi, thời gian nhanh chóng, có lẽ có thể giải quyết xong trước tết Trung Nguyên, hắn còn có thể thông qua nghi thức truyền thống để thắp hương đốt vàng mã báo cáo một tiếng với các tiền bối và tiền tiền bối.

Khoảng thời gian tiếp theo, Phong Nghệ không ở lỳ trong nhà nữa, vốn dĩ dự định nghỉ ngơi thêm vài ngày, sau khi có kế hoạch mới, ở nhà ăn uống no nê mấy bữa, liền thu dọn đồ đạc xuất phát.

Kể từ khi thân phận của Phong Nghệ bại lộ, sự liên lạc với hội đồng chuyên gia của Liên Bảo Cục đã giảm đi, cũng là do bình thường ít tham gia các hoạt động, mọi người không có cơ hội giao lưu đối mặt đầy đủ. Lần này Phong Nghệ chọn vài hoạt động để tham gia.

Diễn đàn, hội nghị giao lưu, còn có cả báo cáo học thuật công khai. Hắn được mời đến để nói về những phát hiện mới của mình ở rừng mưa nhiệt đới, và kể lại quá trình phát hiện ra di cốt của con trăn khổng lồ Serpan cho những người chưa từng nghe qua.

Ngoài ra, phía Liên Bảo Cục biết hắn có lịch trình ra ngoài tham gia hoạt động, nên đã giới thiệu hắn đi tham gia một hoạt động tuyên truyền phổ biến kiến thức với chủ đề "sử dụng thuốc an toàn".

Về những loại thuốc phi pháp đang được điều tra kia, có rất nhiều chuyện không thể nói công khai, nhưng việc nhắc nhở công chúng thì vẫn cần phải làm.

Với mức độ nổi tiếng trên mạng của Phong Nghệ, cộng thêm thân phận đặc biệt của hắn, có hắn ra mặt, hiệu quả tuyên truyền chắc chắn sẽ tốt hơn rất nhiều.

Phong Nghệ cũng đã nhận lời tham gia hoạt động này.

Thế là, liên tục nhiều ngày, Phong Nghệ xuất hiện ở những thành phố khác nhau, tham gia các hoạt động khác nhau, có những hoạt động độ nhận diện của quần chúng không cao, nhưng qua truyền thông đưa tin, các nền tảng mạng xã hội cũng có những hot search. Trước khi hoạt động tiếp theo bắt đầu, đã có bước đệm, mức độ quan tâm của mọi người liền tăng cao.

Đơn vị tổ chức các hoạt động không bỏ lỡ cơ hội tốt này, đều tiến hành tuyên truyền khởi động từ sớm. Có những hội trường trước đây bán vé cho công chúng còn phải dựa vào các đơn vị hợp tác tiêu thụ giúp, dựa vào việc nhét vé cho người ta, lần này ngược lại lại bán hết vèo.

Phong Nghệ liên tục lộ diện công khai vài lần, tịnh không xảy ra sự kiện bất thường nào. Hắn cũng không vội.

Nhạc Canh Dương đã nói rồi, kẻ nên vội là kẻ đứng sau màn chế tạo thuốc phi pháp, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, đối phương chắc chắn sẽ ra tay.

Hôm nay, vừa tham gia xong một hoạt động, Phong Nghệ trở về khách sạn liền nhận được điện thoại của Phong Trì.

Phong Trì: "Anh, dạo này anh đột nhiên trở nên cao điệu quá nha!"

Phong Nghệ nói: "Nhận vài nhiệm vụ, anh cũng có một số kế hoạch khác."

Phong Trì "ồ" một tiếng, cũng không hỏi rõ là kế hoạch gì, chỉ lo lắng nói: "Vậy khoảng thời gian tiếp theo anh có phải vẫn chạy show hoạt động không? Lịch trình có bảo mật không? Có dễ bị điều tra ra không?"

Cũng không đợi Phong Nghệ trả lời, Phong Trì không nhịn được mà tiếp tục nói: "Cho dù lịch trình không bảo mật, chỗ ở cũng nhất định phải cẩn thận! Khách sạn cao cấp đến đâu cũng phải đề phòng, ví dụ như những kẻ ăn vạ, những kẻ rắp tâm mưu đồ tiếp cận…

"Anh có biết sức hấp dẫn của mình lớn thế nào không? Trong mắt rất nhiều người anh giống như thịt Đường Tăng vậy! Trẻ trung đẹp trai, quan trọng là vô cùng có tiền! Đâu xa em không nói, chỉ nói giới giải trí thôi, bao nhiêu người đang nhòm ngó anh đấy!"

Cho dù không thể thiết lập mối quan hệ lâu dài cố định với Phong Nghệ, chỉ cần duy trì "tình bạn" một thời gian, là có thể thu được không ít lợi ích rồi!

Phong Trì lo lắng sốt ruột.

Mặc dù bình thường lúc chia sẻ bát quái, hắn đã từng kể cho Phong Nghệ nghe rất nhiều chuyện máu chó trong giới, nhưng vừa nhìn thấy bộ dạng đó của Phong Nghệ, Phong Trì dường như lại nhìn thấy một món ăn ngon lành sánh ngang với thịt Đường Tăng, bị vô số yêu tinh nam thanh nữ tú vây quanh.

Hắn lo lắng Phong Nghệ không hiểu rõ những thủ đoạn bỉ ổi của một số người. Một số kẻ rất biết cách diễn kịch, trong phim không biết diễn, ngoài đời thì kỹ năng diễn xuất lại tinh xảo vô cùng!

Phong Trì nói: "Anh của em ơi, anh ngàn vạn lần phải bảo vệ tốt bản thân nhé! Nhất định phải mang theo vệ sĩ đấy, chính là cái người đặc biệt cao đặc biệt to khỏe, một đấm có thể đánh bay mười người như em ấy, vị vệ sĩ đó!"

Phong Nghệ: "… Đang mang theo đây."

Cúp điện thoại xong, Phong Nghệ nhìn về phía Tiểu Giáp đang từ ngoài cửa bước vào.

"Người đi rồi?" Phong Nghệ hỏi.

"Vâng, quà tôi cũng từ chối rồi, đối phương để lại một tấm thiệp mời." Tiểu Giáp đưa cho Phong Nghệ.

Đây là vị khách viếng thăm thứ chín trong ngày hôm nay.

Phong Nghệ lướt nhìn tấm thiệp mời, đặt lên chiếc bàn bên cạnh.

Chỗ đó đã có một xấp thiệp mời tương tự rồi, nhưng Phong Nghệ không có ý định tham gia những buổi tiệc tùng hoạt động đó.

Lần này đi ra ngoài, Phong Nghệ chỉ để Tiểu Giáp và A Khuyết đi theo bên cạnh.

Phòng suite khách sạn, Tiểu Giáp ở phòng khách phụ trách ứng phó với những người tới thăm.

A Khuyết thì canh giữ ngoài cửa phòng ngủ của Phong Nghệ, làm tròn bổn phận của một vệ sĩ an ninh, nếu có vị khách nào muốn xông vào hoặc giở một số thủ đoạn tiếp cận Phong Nghệ, sẽ phải đối mặt trực tiếp với vị vệ sĩ vạm vỡ này.

Gạt thiệp mời sang một bên, Phong Nghệ nhận lấy máy tính bảng mà A Khuyết đưa qua.

Trên đó có tư liệu điều tra mới nhất do Tiểu Ất gửi tới, trong này đã tổng hợp tiến độ điều tra từ nhiều phía, liệt kê ra khoảng chục mục tiêu có biểu hiện khả nghi.

Tổ điều tra đang tiến hành sàng lọc những mục tiêu này.

Phong Nghệ lật xem từng tài liệu của mười mấy công ty hoặc đoàn thể này, khi lật đến một trang nào đó thì hơi khựng lại, rồi lại tiếp tục lật về sau.

Lật xem xong một lượt, Phong Nghệ nói: "Có lẽ mục tiêu thực sự nằm trong số này."

A Khuyết vẫn luôn im lặng bên cạnh lên tiếng: "Vì phải đối phó với sự kiểm tra của tổ điều tra, cho nên mới không ra tay với chúng ta sao?"

Phong Nghệ gật đầu: "Có khả năng. Cũng không loại trừ việc kẻ đứng sau màn nằm ngoài danh sách này."

Nói đoạn, Phong Nghệ lại lật lại trang tài liệu vừa khựng lại lúc nãy, hỏi A Khuyết:

"Anh thấy cái này là cái gì?"

A Khuyết nhìn biểu tượng trên đó, nhíu mày: "Con mắt?"

Phong Nghệ lại hỏi Tiểu Giáp.

Tiểu Giáp cũng nói: "Đúng là giống con mắt, chỉ là vẽ hơi khoa trương một chút."

Nói xong Tiểu Giáp nhìn sắc mặt Phong Nghệ, thăm dò hỏi: "Ông chủ anh có cái nhìn khác sao?"

Phong Nghệ lắc lắc đầu.

"Tôi cũng thấy giống con mắt, nhưng lại có chút cảm giác khác biệt."

Màn hình máy tính bảng sáng lên, trên trang được mở ra đó, Phong Nghệ phóng to biểu tượng của một công ty mỗ.

Đó là một con mắt có tỷ lệ không hài hòa, đường nét khoa trương, nhãn cầu quỷ dị, cùng với lông mi quá dài mà có vẻ hơi gớm ghiếc.

Tiểu Giáp lấy điện thoại ra tìm kiếm một lát.

"Một xưởng dược phẩm không lớn không nhỏ ở nước ngoài, trên mạng cũng có rất nhiều người từng châm biếm biểu tượng của công ty đó, nói là quá cá tính, mang theo cảm giác nghệ thuật trừu tượng mãnh liệt, có lẽ nhà sáng lập công ty đã hòa quyện lý niệm cực đoan của mình vào cái logo đầy tính nghệ thuật này, có lời đồn nói rằng người thiết kế biểu tượng là người sùng bái Picasso."

Phong Nghệ hỏi: "Người thiết kế là ai?"

Tiểu Giáp nói: "Không rõ, đến nay vẫn là một ẩn số, nghe nói là để bảo vệ người thiết kế biểu tượng. Người tiêu dùng đã khiếu nại rất nhiều lần, nhưng không phải khiếu nại sản phẩm, mà là khiếu nại logo của xưởng dược phẩm, nói nhìn con mắt này trên bao bì là trong lòng thấy khó chịu. Những năm qua, vẫn luôn có người kiến nghị xưởng dược phẩm đổi biểu tượng, nhưng thái độ của xưởng dược vô cùng kiên định, đầu cứng như đá, kiên quyết không đổi…

"Ờ, nói một cách nghiêm ngặt thì, logo cũng đã được đổi qua rồi, chỉ là càng có cảm giác lập thể hơn, cũng càng quỷ dị hơn, trên mạng trêu đùa nói rằng người thiết kế ban đầu đã đi học nâng cao."

Tiểu Giáp đưa trang web vừa tìm được trên điện thoại cho Phong Nghệ xem, hỏi: "Ông chủ, anh cảm thấy xưởng dược phẩm này có vấn đề?"

Phong Nghệ nói: "Tài liệu không nhìn ra được gì cả, tôi chỉ thấy con mắt này thoạt nhìn kỳ kỳ quái quái."

Ừm, là bản năng cảm thấy biểu tượng này có chỗ nào đó không đúng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập