Trong đầu Báo Ca đang tiến hành một sự xoắn xuýt điên cuồng về việc "người mà ta nhìn thấy rốt cuộc là ai".
Những người khác ở bên cạnh, nhìn thấy phản ứng không giống bình thường này của Báo Ca, vào loại thời điểm này mà lại còn hỏi đến Phong Nghệ, hơn nữa cảm xúc lại kích động như vậy, thật khó để không nghĩ ngợi thêm.
"Báo Ca, Báo Ca? Phong Nghệ chẳng lẽ có liên quan đến chuyện này sao?" Người bên cạnh hỏi.
Bị gọi liên tiếp hai tiếng, Báo Ca mới là thoáng hoàn hồn, đưa điện thoại di động trả lại, nhưng thanh âm vẫn như cũ bất ổn:
"Không, chỉ là lo lắng cho Phong Nghệ thôi, cậu ấy… không có việc gì là tốt rồi, đừng đi quấy rầy cậu ấy nữa!"
Sự xung kích siêu cường về mặt tam quan còn lớn hơn nhiều so với sự xung kích do vụ nổ vừa rồi tạo ra!
Báo Ca chậm rãi nhìn về phía bốn phía đang ầm ĩ, ánh mắt rơi vào tòa lâu cũ nơi con hẻm nhỏ đó tọa lạc. Tòa lâu cũ trong trí nhớ lúc này đã trở thành một vùng phế tích, cũng đem rất rất nhiều hồi ức cùng tình cảm chôn vùi tại đây.
Nhưng mà, lúc này trong lòng Báo Ca lại không có nhiều cảm xúc hoài niệm đến thế. Hắn nhìn xem vị trí nơi quán bar dưới mặt đất từng tồn tại, nhìn xem nơi đã sụp đổ vì vụ nổ, ánh mắt tĩnh mịch sâu thẳm.
Kiến trúc chung quanh bị phá hư ở các mức độ khác nhau, nhưng cũng may là không có thương vong cho những nhân viên không liên quan. Lúc này trong đầu hắn giống như suy nghĩ rất nhiều, lại giống như trống rỗng. Mà mấy vị thuộc hạ quen thuộc với hắn cũng rõ ràng nhận ra, trạng thái của Báo Ca thật sự rất không ổn!
Lo lắng vụ nổ gây ra những tổn thương khác cho Báo Ca, bọn họ không dám trì hoãn, nhanh chóng đưa Báo Ca cùng mấy vị nhân viên bị thương khác đến bệnh viện.
Trong quá trình đưa đi bệnh viện, ý thức của Báo Ca vẫn thanh tỉnh, thỉnh thoảng còn có thể nói với bọn họ về việc sắp xếp xử lý các sự vụ tiếp theo. Nhưng ngoài điều đó ra, hắn vẫn cứ sững sờ, hoảng hốt, phản ứng chậm mất một nhịp. Bọn thuộc hạ đặc biệt lo lắng cho tình trạng tinh thần không ổn này của Báo Ca. Chẳng lẽ đã tổn thương đến thần kinh đại não rồi sao?
Chuyện phát sinh đến bây giờ, Báo Ca vẫn duy trì dáng vẻ xoắn xuýt mê mang, một bàn tay vẫn luôn túm chặt lấy lớp áo sơ mi trước ngực, có đôi khi vì trị liệu mà ngắn ngủi buông ra, nhưng lại rất nhanh chóng túm chặt trở lại. Bọn thuộc hạ còn lo lắng hắn đã chịu nội thương nghiêm trọng.
Chờ đến khi đưa tới bệnh viện, xem kết quả kiểm tra xong, bọn họ mới yên tâm. Nhưng cũng chỉ là hơi yên tâm một chút mà thôi, bởi vì trạng thái của Báo Ca cũng không chuyển biến tốt đẹp hơn bao nhiêu. Thương thế trên thân thể không tính là nghiêm trọng, bọn họ chỉ lo lắng lần này Báo Ca bị người bạn cũ phản bội, cửa ải tâm lý kia không vượt qua được. Trong phim ảnh chẳng phải đều nói sao, tổn thương tâm lý mới là đau đớn nhất.
Cho dù về lý trí, bọn họ cảm thấy năng lực chịu đựng tâm lý của Báo Ca không đến mức kém như vậy, nhưng sự thật lại là Báo Ca đến bây giờ vẫn không ở đúng trạng thái! Điều này có phải nói rõ việc này đối với hắn đả kích quá lớn hay không? Có lẽ loại thời điểm này cần người nhà tới dỗ dành?
Khi Báo Ca gọi điện báo bình an cho người trong nhà, ý thức cũng rất thanh tỉnh, lời nói mặc dù về cảm xúc vẫn còn chút kích động, nhưng cũng không phải là u ám trầm thấp. Sau khi gọi điện thoại xong cho người nhà, một bàn tay của Báo Ca vẫn y nguyên túm lấy lớp áo sơ mi trước ngực. Lúc này, thuộc hạ bên cạnh cũng biết thứ mà Báo Ca túm lấy thực chất là mặt dây chuyền xích vàng mà hắn đeo. Vừa rồi đều không có lấy xuống.
"Báo Ca, anh cần nghỉ ngơi." Một thuộc hạ nhẹ giọng khuyên nhủ. Có lẽ ngủ một giấc dậy sẽ tỉnh táo lại, bộ dạng này quá dọa người.
Nhưng mà Báo Ca cũng không muốn ngủ, hắn hiện tại cảm xúc phi thường phấn khởi, trong đầu không bị khống chế mà suy nghĩ rất nhiều chuyện. Nhưng lời nhắc nhở của thuộc hạ cũng có đạo lý, hắn hiện tại xác thực không có cách nào tỉnh táo phân tích vấn đề. Sắp xếp xong xuôi các sự vụ, Báo Thúc nằm trên giường bệnh, nhắm mắt lại.
Dược vật bắt đầu có hiệu quả, hắn rốt cuộc cũng ngủ thiếp đi. Cái giấc ngủ này cực kỳ sâu. Hắn đã mơ rất nhiều mộng: có lúc còn bé, có lúc hiện tại, có quan hệ với các lão bằng hữu, cũng có những chuyện phát sinh trong đêm nay. Cùng với, cái hình ảnh đã tạo ra sự xung kích tâm lý cực lớn đối với hắn ——
Hết thảy tựa hồ lại trở về quán bar dưới mặt đất của tòa lâu cũ. Bốn phía là một vùng tăm tối. Sàn gác bị hạ xuống, vật liệu thép biến hình, những mảnh vụn tạp vật rơi đập xuống, những tia lửa điện từ đồ điện lóe lên rồi biến mất. Còn có, cái thân ảnh nhìn không rõ trong bóng tối u ám đó.
Không ngừng tuần hoàn. Không ngừng nhìn xem cái thân ảnh trong ánh sáng nhạt đó. Càng ngày càng cảm thấy… Cái thân ảnh kia chính là rất giống Phong Nghệ! Giống như Phong Nghệ!
Báo Ca mở choàng mắt. Trong phòng bệnh màn cửa đang kéo lại, tia sáng không chướng mắt, nhưng nhìn thời gian thì đã là ban ngày. Sau khi tỉnh lại, Báo Ca vẫn duy trì tư thế vừa mới tỉnh, tĩnh lặng hồi tưởng lại màn lặp đi lặp lại trong giấc mơ.
"Thật sự rất giống Phong Nghệ… thật sự đã phát sinh qua…" Hắn lẩm bẩm nói.
Thuộc hạ bảo vệ ở một bên không nghe rõ lời hắn nói, nhưng cũng bởi vì chút âm thanh này mà chú ý tới Báo Ca đã tỉnh lại. Báo Ca sau khi ngủ một giấc trông cũng đã tỉnh táo hơn nhiều so với ngày hôm qua. Việc này khiến bọn thuộc hạ yên tâm thêm một chút.
Báo Ca hỏi về những chuyện phát sinh trong thời gian hắn ngủ. Thuộc hạ từng người báo cáo:
"Cảnh sát đã tới qua…"
"Ừm." (Không cần nói nhiều, đều biết xử lý như thế nào. Bọn họ cùng cảnh sát thành phố N liên hệ không phải ngày một ngày hai).
"Phong Nghệ cũng đã tới…"
Nghe thấy tên Phong Nghệ, Báo Ca suýt chút nữa từ trên giường bệnh bắn vọt lên: "Cậu ấy tới qua? Người đâu rồi?"
"Báo Ca, anh đang ngủ, cậu ấy hỏi thăm tình huống thân thể của anh, đợi một lát rồi rời đi."
"Cậu ấy hiện tại ở đâu?"
"Thời gian này, hẳn là đã trở về khách sạn. Báo Ca, có muốn liên lạc lại với cậu ấy không?"
"… Thôi bỏ đi, lát nữa tôi sẽ tự gọi điện thoại cho cậu ấy."
Báo Ca cảm thấy mình cần phải làm thêm một chút chuẩn bị tâm lý, nếu không thì không biết nên nói như thế nào. Hắn lại hỏi chuyện của những người khác, bao gồm cả mấy vị thuộc hạ bị thương. Lúc đó ngoại trừ hắn và Ryan tiến vào bên trong lâu, còn có những người canh giữ ở đầu ngõ đều bị tác động đến.
"Cũng còn tốt, Tiểu K lúc đó đứng ở đầu bên kia của ngõ nhỏ hơi sâu vào trong, khi nổ không thể ngay lập tức chạy ra. Cậu ta nói, trong thoáng chốc giống như bị người lôi kéo ném qua một bên, cứ tưởng là anh em quen biết cứu mình, nhưng hỏi một vòng thì không tìm thấy người tương ứng, hẳn là những người khác ở gần đó cứu."
Lúc đó nơi đó xảy ra chuyện, chung quanh quả thật có người đi qua hỗ trợ, cùng bọn họ tham gia cứu viện. Vì thế, bọn họ cũng mang theo quà cám ơn đi cảm tạ những người ở đó.
"Không biết là ai cứu sao?" Giọng nói của Báo Ca hơi cao lên.
"Khi đó Tiểu K không tỉnh táo lắm, không nhìn rõ bộ dạng đối phương, chỉ nói người cứu cậu ta khí lực rất lớn."
Báo Ca trầm mặc một hồi lâu, tay túm chặt lấy viên đồng tiền đó. Sau khi tỉnh lại không lâu, Báo Ca trực tiếp xuất viện, không tiếp tục ở lại bệnh viện nữa. Trở về nơi ở của hắn tại thành phố N, có đội ngũ y tế tư nhân theo sát.
Trong phòng, hắn đuổi những người khác đi. Báo Ca từ trên giường đứng dậy, mở ra một căn phòng khác. Căn phòng này bên trong trưng bày hương án, còn có một số tượng thần Phật, giáo phái nào cũng có. Hiện tại, Báo Ca đem tất cả những
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập