Phong Nghệ không thực sự tin rằng cái gọi là "mùi rắn" trên người mình đã dọa bầy hải lạp tích chạy mất, nhưng giải thích theo hướng này lại có thể lấp liếm qua chuyện. Đã được Santos đưa cho một cái thang, hắn cứ thế mà leo xuống thôi.
Đúng vậy, chính là mùi rắn dọa chúng đấy!
Thấy việc điều tra có vẻ sẽ tốn khá nhiều thời gian, Phong Nghệ bảo Tiểu Đinh đi chuẩn bị vài chiếc ghế xếp bãi biển mang tới cho các nhân viên điều tra.
Tại bãi đá, khi những con hải lạp tích lần lượt bò từ dưới nước lên, Santos và các thành viên trong tổ bắt đầu quan sát kỹ lưỡng. Sau vài lần thử lại gần một cách thận trọng và thấy chúng không bỏ chạy, một thành viên đã tiến hành lấy mẫu để mang đi xét nghiệm.
"Trông có vẻ đúng là hàng rơi xuống từ tàu vận tải, nhưng vẫn phải đợi kết quả xét nghiệm mới xác định được." Điều tra viên Gary nói.
"Hừm." Santos không nói nhiều, cầm lấy thiết bị từ nhân viên cấp dưới rồi rà soát trên thân những con hải lạp tích.
Nếu chúng từng được các tổ chức bảo tồn tiêm chip định danh, thiết bị sẽ hiển thị mã số tương ứng.
"Không có phản ứng chip."
"Rất có thể là hàng nuôi dưỡng và nhân giống bất hợp pháp, khả năng rơi từ tàu vận tải lại tăng thêm rồi."
Sau khi đưa thiết bị lại cho cấp dưới, Santos đăm chiêu quan sát bầy vật nhỏ.
"Tôi nhớ sau khi triệt phá lô động vật buôn lậu đó, một nhà nghiên cứu bò sát đã nói rằng: những con hải lạp tích nhân giống nhân tạo này có thể trạng rất yếu ớt. Thậm chí khi đưa chúng trở lại môi trường sống tự nhiên vốn có, chúng cũng chưa chắc đã thích nghi được, cần phải qua huấn luyện dã hóa. Vậy thì, mấy con trước mắt này là sao?"
Ánh mắt Santos dừng lại trên một con hải lạp tích vừa bò lên đá, toàn thân ướt sũng.
"Thật thần kỳ, chúng lại có thể sống khỏe mạnh ở đây suốt hai ba ngày! Tinh thần tốt thế này, leo trèo cũng rất mạnh mẽ. Nếu chỉ có một con thích nghi được thì có thể coi là cá biệt. Nhưng cả chín con đều như vậy, thì không thể nói là ngẫu nhiên được nữa!"
Gary bên cạnh nói: "Có lẽ lô hàng nhân tạo này lại đặc biệt phù hợp với điều kiện môi trường ở đây? Đối với chúng, nơi này thực chất là một 'vùng thoải mái'?"
Santos cởi áo vest, nhìn ánh nắng trên cao rồi đưa tay cảm nhận nhiệt độ nước biển.
"Có lẽ vậy. Dù cùng thuộc khu vực nhiệt đới, nhưng khí hậu ở nơi quần thể hoang dã sinh sống và hòn đảo này của Phong Nghệ vẫn có những đặc điểm khác biệt."
Santos chỉ là người phá án, sự khác biệt về tập tính hay thể chất giữa hàng nhân tạo và hàng hoang dã không phải là ưu tiên hàng đầu trong công việc của ông. Quan sát kỹ mọi chi tiết xung quanh xong, Santos vuốt lại mái tóc nâu bị gió biển thổi rối, tiến về phía Phong Nghệ. Nụ cười dưới nắng của ông trông cực kỳ nhiệt thành.
"Cậu đang cải tạo đảo à? Khu vực bãi đá ngầm này có quy hoạch gì không?" Santos hỏi.
Phong Nghệ nghe ra ẩn ý trong câu hỏi, không trả lời thẳng: "Sao vậy? Có chỗ nào không ổn à?"
"Không không không, cậu làm rất tốt, tôi thực sự khâm phục… khí chất nghề nghiệp của cậu!" Santos nói với ánh mắt chân thành.
Vẻ mặt Phong Nghệ vẫn thản nhiên. So với vị tổ trưởng tổ đặc biệt luôn tươi cười hớn hở này, hắn thà đối mặt với gương mặt nghiêm nghị của Lão Viên còn hơn. Kẻ trước mặt này cứ cho hắn cảm giác đang toan tính chuyện gì đó không tốt.
Phong Nghệ nhìn người không nhìn bề ngoài. Santos có thể ngồi vào vị trí này, cùng cấp bậc với Lão Viên, thì tuyệt đối không "dễ tính" như vẻ ngoài. Sự thay đổi trong luồng thông tin cảm xúc của Santos lúc này khiến hắn nảy sinh cảnh giác.
"Cứ nói thẳng đi, tôi không còn lạ lẫm gì với Tổ điều tra đặc biệt các anh đâu." Phong Nghệ nói.
Santos "tặc lưỡi" một cái. Đấy, ông chẳng thích đối phó với những kẻ am hiểu luật chơi chút nào, khó lừa quá, bao nhiêu lời dọn đường định nói đều bị chặn đứng.
"Mấy con hải lạp tích này thích nghi ở đây rất tốt. Cậu thấy sao?" Santos cảm thán.
Phong Nghệ không chút biểu cảm: "Các anh nhắm trúng chỗ của tôi rồi à?"
Santos phủ nhận ngay: "Không, dĩ nhiên là không! Chỉ là một lời gợi ý nhỏ thôi. Nếu bên kia thực sự không lo liệu hết được, mà chúng đã có thể sống sót ở đây, chi bằng cứ thuận theo tự nhiên, để chúng tiếp tục ở lại đây."
Nếu chủ đảo là người khác, Santos chắc chắn sẽ không nói thế. Nhưng chủ nhân của hòn đảo này là một chuyên gia được Cục Liên Bảo chứng nhận, nên ông chẳng có gì phải đắn đo. Phong cách làm việc của ông là: bất kể quá trình ra sao, phương pháp thế nào, miễn kết quả tốt là được.
Đây là việc vẹn cả đôi đường. Họ giải quyết được sự vụ, chín con hải lạp tích khó xử lý kia có thể sống hạnh phúc ở nơi ở mới, và đối với Phong Nghệ cũng không phải chuyện xấu — nếu hắn không bài xích.
"Hàng nhân tạo rất khó xử lý. Mang về thì hoặc là tống vào vườn thú, hoặc đưa đến trung tâm nghiên cứu. Nhưng số lượng nhiều thì chưa chắc đã được đối đãi tốt. Kinh phí thắt chặt khiến những giao dịch đen tối dưới gầm bàn mọc lên như nấm, kiểm soát không xuể." Santos nói.
"Cái này có thể tùy tiện nuôi tư nhân sao?" Phong Nghệ hỏi.
"Không, không phải nuôi tư nhân, cũng không tùy tiện. Tôi nhớ cậu cũng đang nuôi một con trăn?"
"Đó là nhận nuôi từ vườn thú, hợp tác với vườn thú địa phương."
"Ồ, vậy trường hợp này cũng tương tự. Quốc tình mỗi nơi mỗi khác, cách xử lý cũng khác. Phía quản lý chúng tôi sẽ đi điều phối, chuyện nhỏ thôi." Santos thuyết phục.
Phong Nghệ vẫn giữ im lặng.
Santos giải thích tiếp: "Vụ án buôn lậu lớn lần này liên lụy đến rất nhiều chuyện, đám hàng nhân tạo bị thu giữ kia vẫn chưa biết tính sao, gửi vào vườn thú chưa chắc có kết quả tốt, thả ra tự nhiên thì chưa chắc thích nghi được."
Chưa đầy mười con hải lạp tích thực sự chẳng thấm tháp gì so với quy mô vụ án. Những gì ông đang làm là đưa ra sự sắp xếp tối ưu nhất cho chín sinh mạng này.
Phong Nghệ cũng thầm cân nhắc lợi hại.
Santos bồi thêm: "Cũng không bắt cậu phải tốn công nuôi dưỡng, nếu không phiền, cậu chỉ cần cung cấp một nơi cho chúng sống thôi. Những việc khác không cần quản."
"Nuôi mà chết thì ai chịu trách nhiệm?" Phong Nghệ hỏi.
"Tôi." Santos khẳng định. Chút việc nhỏ này ông gánh được.
"Hay là thế này, chín con hải lạp tích này cứ tạm để ở đây một thời gian, đợi vụ án bên kia kết thúc rồi xử lý sau. Ồ, cậu có thể tranh thủ thời gian này quan sát chúng, biết đâu lại viết được một bài luận văn."
Phong Nghệ: "…"
"Nếu quyết định giữ chúng lại, thủ tục cũng rất đơn giản, chỉ cần đăng ký là xong. Với cấp bậc hiện tại của cậu, thủ tục còn dễ dàng hơn. Tôi sẽ cử người đến tiêm chip cho chúng, dùng máy quét một cái là ra mã định danh ngay. Nó giống như đăng ký biển số xe vậy, chỉ cần hoàn tất các thủ tục theo quy định, có thể sẽ có đợt kiểm tra hàng năm hoặc gì đó, nhưng đại đa số thời gian sẽ chẳng ai làm phiền cậu đâu."
"Tôi cần suy nghĩ thêm." Phong Nghệ nói.
"Dĩ nhiên, tôi chỉ đưa ra gợi ý. Quyết định nằm ở cậu."
Trong khi nhóm Santos tiếp tục bận rộn trên bãi đá, Phong Nghệ thấy Tiểu Tân ở đằng xa liền đi tới. Việc có giữ chín con hải lạp tích này lại hay không, điều Phong Nghệ cân nhắc chủ yếu là trạng thái tâm lý của Tiểu Tân.
"Khả năng cao đây là hải lạp tích nhân giống bất hợp pháp, thể chất không bằng hàng hoang dã, nhưng hiện giờ trạng thái rất ổn."
Tiểu Tân cười cười: "Chúng thích nghi được thì cũng tốt ạ."
Phong Nghệ kể lại lời gợi ý của Santos. "Cậu thấy sao? Có phiền không?"
"Dạ không phiền đâu ạ." Tiểu Tân đáp. Anh thực sự yêu thích sinh vật biển hơn, hải lạp tích cũng là loại anh có thể chấp nhận được. So với chó mèo, vẻ ngoài có phần đáng sợ của hải lạp tích trái lại khiến anh cảm thấy gần gũi hơn.
Phong Nghệ cũng cười: "Vậy thì cứ để chúng tiếp tục sống ở đây đi."
Sực nhớ ra điều gì, Phong Nghệ hỏi: "Tiểu Tân này, cậu có muốn phô diễn tình yêu dành cho chúng trên mấy tờ tạp chí học thuật cao cấp không?"
"Ông chủ ý anh là viết bài luận văn trên tạp chí chuyên ngành ạ?"
"… Đúng vậy."
"Không muốn!" Tiểu Tân từ chối dứt khoát. Giống như người thích mèo thích chó, nuôi chúng chẳng lẽ là để viết luận văn sao?!
Bị ông chủ kéo lại tán gẫu một lúc về việc sắp xếp cho bầy hải lạp tích, trước khi kết thúc chủ đề, Tiểu Tân định quay đi nhưng lại khựng lại. Ngập ngừng một chút, anh vẫn hỏi: "Ông chủ, chuyện viết luận văn anh nói lúc nãy chỉ là đùa thôi đúng không? Em có cần phải viết không ạ?"
"Không cần." Phong Nghệ khẳng định.
Tiểu Tân thở phào nhẹ nhõm. Vậy thì tốt. Theo anh thấy, chín con hải lạp tích từ xa tới này sống sót được ở đây phần lớn là nhờ vùng nước biển tràn đầy sức sống kia, rong biển trên đá ngầm cũng sinh trưởng mãnh liệt hơn, giúp chúng thích nghi nhanh và tốt hơn. Nếu thực sự phải viết luận văn, anh biết giải thích thế nào đây?
May mà ông chủ chỉ đùa thôi. Nếu không, một người thật thà như anh đúng là không biết bịa chuyện kiểu gì.
Tiểu Tân chạy về khu nhà ở tạm thời. Anh biết ông chủ giữ lại mấy con hải lạp tích đó phần lớn là vì cân nhắc cho anh — người gác đảo. Vì chuyện này, anh muốn đi hỏi ý kiến mấy người đồng nghiệp khác. Dù sao trên đảo này không chỉ có mình anh, ngoài ông chủ còn có những người khác nữa.
Hiếm khi thấy Tiểu Tân chủ động tìm người trò chuyện, nhóm Tiểu Giáp cũng khá ngạc nhiên. Tuy nhiên, nghe xong lời Tiểu Tân, vẻ mặt của mấy người họ đều mang một kiểu kỳ quái giống hệt nhau.
"Sao mặt mọi người kỳ vậy? Không thích hải lạp tích à? Chúng không chủ động tấn công người, vả lại nếu đủ rong biển, chúng hoàn toàn ăn chay. Không có đe dọa gì với con người cả." Tiểu Tân phân bua.
"Không không không, chúng tôi hoàn toàn không lo lắng về phương diện đó." Tiểu Giáp nói.
"Vậy thì sao?"
Tiểu Giáp thận trọng nhìn quanh, thấy không có quản gia ở đó mới hạ thấp giọng nói: "Cậu chưa từng đến chỗ ở của ông chủ xem sao? Ông chủ nuôi cá Koi cũng mát tay lắm đấy!"
Tiểu Tân không hiểu: "Giữa hai việc này có logic liên quan gì không?"
Tiểu Giáp không giải thích thêm mà chạy đi tìm Tiểu Bính: "A Bính, mượn điện thoại chút."
Tiểu Bính: "Không mượn! Đừng hòng dòm ngó đời tư của tôi!"
Tiểu Giáp: "Bớt xàm đi, lôi cái video mấy con cá Koi ra đây."
Tiểu Bính hiểu ý, nhanh chóng mở album ảnh, chọn cái video quay ở góc độ đẹp nhất, làm nổi bật nhất thân hình "phì nhiêu" và thần thái no đủ của mấy con cá Koi.
Nhìn cái video dí sát vào mắt, Tiểu Tân lặng người hồi lâu. Tại sao có người có thể nuôi cá Koi thành cái dạng này được?!
"Ờ… ăn thức ăn gia súc với ăn rong biển là khác nhau mà." Tiểu Tân yếu ớt biện minh.
"Có lẽ vậy." Tiểu Giáp trao cho anh một ánh mắt "cậu hiểu mà".
Lớn thành cái dạng đó thực sự là do thức ăn sao? Ăn rong biển thì có thể tránh được việc béo như heo không?
Tiểu Tân đi lên chỗ cao, phóng tầm mắt về phía bãi đá ngầm. Anh dường như nhìn thấy trong một tương lai không xa, tại bãi đá kia, từng con "heo lười" đang nằm phơi mình sưởi nắng trên những tảng đá.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập