Đúng vậy, cái này mà còn phải đoán sao?
Trong lúc này, kẻ nào dám dùng phương pháp trực diện và bạo lực như thế, lại còn sẵn sàng vung tiền, thì chỉ có vị Nhạc tổng kia là khả nghi nhất.
Nhắc đến chuyện này, mấy người có mặt đều thở dài.
Đứng trên lập trường của họ thì không tán thành, nhưng cũng rất bất đắc dĩ.
Băng nhóm tội phạm kia, sào huyệt ở nước ngoài nằm tại nước B, nhưng nước B đang có chiến tranh. So với chiến sự, việc triệt phá đường dây tội phạm đen đành phải xếp sau, sự hợp tác thực thi pháp luật xuyên biên giới gặp trở ngại.
Tuy nhiên lính đánh thuê thì không có nhiều hạn chế như vậy, ở trong nước thì bất hợp pháp, nhưng ở nước B lại hợp pháp.
Theo thông tin Liên Bảo Cục nước B truyền đến, gần như toàn bộ sào huyệt đó đã bị san phẳng.
Nhưng đáng tiếc là, một trong những tên trùm quan trọng của băng nhóm tội phạm đã dùng chiêu kim thiền thoát xác, chuồn mất. Lúc kiểm tra danh tính mới phát hiện ra.
Tên trùm đó sau khi tẩu thoát, đã chạy đến một sào huyệt bí mật khác ở nước I lân cận, đồng thời lên mạng buông lời đe dọa.
Nước I không có chiến tranh, nhưng tình hình còn phức tạp hơn nước B, hơn nữa lại là một trong những khu vực có nhiều người mua Shahtoosh nhất.
Liên Bảo Cục nước I đã càn quét bao nhiêu năm nay mà vẫn chưa dọn sạch được.
Thế nhưng, chỉ một ngày sau, Liên Bảo Cục nước I lại cung cấp tin tức mới nhất ——
Sào huyệt ở nước I cũng bị lính đánh thuê san phẳng rồi!
Tên trùm kia cũng bị tiêu diệt luôn!
Lần này ra tay còn nhanh hơn, tàn nhẫn hơn!
"Mọi người nói xem, lần này lại là ai? Chẳng lẽ vẫn là Nhạc Canh Dương?"
"Phía Liên Bảo Cục nước I nói, người thuê khác với bên nước B, đội lính đánh thuê cũng không phải cùng một nhóm."
"Người thuê… có thể là Phong Nghệ không? Dù sao thằng nhóc đó lần này cũng gặp không ít chuyện, cậu ta lại có tiền, không ai biết cậu ta rốt cuộc còn có bản lĩnh lớn đến đâu."
"Cũng có khả năng, nhưng tôi thấy khả năng không cao lắm, cảm giác Phong Nghệ mang lại cho tôi, không giống kiểu người sẽ làm chuyện này. Nhìn tin tức bên nước I truyền về là biết, người thuê đợt hai này chắc chắn là tay lão làng!"
"Cũng có thể là Phong Nghệ nhờ người giúp, hoặc có ai đó trút giận thay cậu ta chăng?"
"Này này, không có căn cứ thì chúng ta đừng suy đoán lung tung, cứ chờ xem kết quả điều tra tiếp theo bên đó thế nào đã…"
Dương Thành.
Khu dân cư cạnh hồ Thúy Hồ.
Trong sân, Quản gia đang tao nhã cắt tỉa những cành cây mọc quá um tùm.
Tiểu Bính vừa cho cá ăn xong, liếc nhìn về phía Quản gia, thầm nghĩ: Lão già u ám mấy hôm nay, hôm nay tâm trạng có vẻ tốt nhỉ?
Lắc đầu, không nghĩ ngợi thêm về chuyện của Quản gia nữa, Tiểu Bính chui vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa ăn cho ngày hôm nay.
Phong Nghệ vừa về, khối lượng công việc của cậu ta tăng vọt, nhưng cậu ta lại vui vẻ, nhất là mỗi lần nhìn thấy Phong Nghệ càn quét sạch sẽ một bàn thức ăn, tâm trạng lại càng tuyệt vời hơn!
Vui sướng!
Vô cùng có cảm giác thành tựu!
Tiểu Bính say sưa làm việc trong bếp.
Mùi thơm của thức ăn bay lên lầu, bị khứu giác nhạy bén bắt trọn một cách chính xác.
Bữa trưa ăn gì, Phong Nghệ đã nắm được sơ bộ.
Vươn vai một cái, đứng dậy bước ra ban công, nhìn thấy một con chim bói cá đang bay là đà trên mặt hồ.
Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi đã trải qua bão cát, núi tuyết lạnh giá, bọn cướp đường hung ác, bọn bắt cóc, bọn săn trộm…
Được trở về với môi trường khí hậu ấm áp dễ chịu và yên bình, thật đáng trân trọng.
Chuyến đi giao thuốc này, hắn không hề lộ diện công khai ở thị trấn Thỏa Kiết, toàn bộ hành trình đều rất kín đáo. Lúc giao thuốc đến bệnh viện là ban đêm, cộng thêm có người canh gác, trừ phi có ý đồ khác, nếu không sẽ chẳng ai chú ý đến một người như Phong Nghệ.
Ý của Liên Bảo Cục là muốn Phong Nghệ dạo này đừng đi xa, cũng không cần vội nhận nhiệm vụ.
Gần đây nhiều ban ngành đang phối hợp triệt phá các băng nhóm tội phạm lớn, cũng như truy quét một số thế lực đen tối, sợ Phong Nghệ bị liên lụy.
Vì muốn bảo vệ Phong Nghệ, mấy ngày nay tin tức về hắn trên mạng cũng rất hiếm hoi.
Đám truyền thông thần thông quảng đại cho dù có đào bới được chút thông tin nào qua các kênh khác nhau, cũng không dám đăng tải, có đăng lên cũng sẽ nhanh chóng bị gỡ xuống hoặc bóp tương tác.
Vì vậy, gần đây tin tức về Phong Nghệ trên mạng rất ít. Mỗi ngày có biết bao nhiêu chuyện mới lạ, tích cực có, tiêu cực có, giải trí có, nghiêm túc có, đủ để thu hút sự chú ý của mọi người.
Chỉ cần Phong Nghệ không chủ động "sủi bọt", sẽ không thu hút quá nhiều sự chú ý.
Phòng tuyên truyền của Liên Bảo Cục cũng không giục hắn cập nhật trạng thái, Phong Nghệ lấy làm vui vẻ vì được thanh tịnh.
Hắn ở nhà vỗ béo.
Mặc dù báo thù trên núi tuyết rất sướng, nhưng cũng tốn nhiều năng lượng, trong điều kiện nhiệt độ thấp lại càng tốn năng lượng hơn, chẳng dễ chịu chút nào.
Bây giờ được an tâm ở nhà vỗ béo cũng là chuyện hiếm có.
Nhưng hắn cũng không phải là ru rú ở nhà không đi đâu, không đi xa, thì loanh quanh gần nhà vẫn được.
Ăn trưa xong, buổi chiều hắn đi tìm Phong Trì.
Phong Trì về Dương Thành, rủ Phong Nghệ đến căn cứ bí mật của họ tụ tập.
Hai anh em đều là những người bận rộn, hiếm khi có thời gian gặp mặt ở Dương Thành, biết Phong Nghệ hai ngày nay không có nhiệm vụ, Phong Trì đặc biệt gọi hắn ra trò chuyện.
Địa điểm vẫn là căn cứ bí mật mới của Phong Trì.
Căn cứ bí mật không có ai khác, chỉ có hai anh em. Phong Trì ở ngoài ngụy trang lâu rồi, trước mặt anh em nhà mình thì thoải mái hơn nhiều, cũng chẳng giữ hình tượng idol, nằm ườn trên sô pha như cá muối, một chiếc tất còn bị đạp văng ra.
Danh tiếng của Phong Trì ngày càng cao, ngoài việc tham gia gameshow, cậu ta cũng đã bắt đầu đóng phim, mới nhận một bộ phim thần tượng, diễn viên nam nữ chính đều rất nổi tiếng, ê-kíp sản xuất cũng rất mạnh.
Phong Trì thuộc diện mang vốn vào đoàn, giành được vai nam phụ thứ ba. Mẹ cậu ta đập vào không ít tiền, đây là lợi thế của cậu ta, cậu ta cũng sẽ nắm bắt cơ hội, không thể để mẹ lãng phí tiền bạc được.
Trong đoàn phim, Phong Trì hòa đồng với hầu hết mọi người. Bất kể người khác trong lòng nghĩ gì về cậu ta, bề ngoài mọi người đều hòa nhã với nhau.
Hai ngày nay Phong Trì không có cảnh quay, nên đặc biệt về nhà một chuyến, giải quyết vài chuyện, cũng là để "cọ sự tồn tại" trước mặt bố mẹ, nhất là bên phía mẹ cậu ta, tiện thể mua hộ mặt nạ cho mấy diễn viên trong đoàn phim.
Phong Trì vẻ mặt tự hào: "Vì mấy hộp mặt nạ này, họ đều phải nể mặt em vài phần đấy!"
Vừa nói vừa vớ lấy một cái túi vải đưa cho Phong Nghệ: "Anh yên tâm, em đặc biệt phần anh rồi đây!"
"… Cảm ơn."
Phong Nghệ nhận lấy chiếc túi, nhìn những hộp mặt nạ được đóng gói tinh xảo hơn bên trong, cái này mang về cho Quản gia dùng.
Phong Trì kể về trải nghiệm đóng phim thời gian qua, nhìn chung, trải nghiệm khá tốt, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức khá tốt.
"Dạo này em lại có ý tưởng mới." Phong Trì nói, "Em đang tính, gom góp chút tiền mua một hòn đảo."
"Ừm, tốt đấy. Anh cũng mua rồi." Phong Nghệ nói.
Phong Trì nhảy cẫng lên từ sô pha, chiếc tất còn lại trên chân cũng rơi nốt: "Cái gì? Anh mua đảo rồi? Mua thật á?!"
Bình thường lúc rảnh rỗi hai người cũng hay bàn về chuyện đảo tư nhân, trước đây cả hai đều có ý định mua đảo tư nhân, chỉ là Phong Trì không ngờ Phong Nghệ lại ra tay nhanh đến vậy, nói mua là mua xong rồi!
"Anh mua lúc nào thế? Ở đâu vậy?" Phong Trì lấy điện thoại ra mở ứng dụng bản đồ.
"Vừa mới mua, diện tích không lớn, rất hẻo lánh, đồng không mông quạnh, không có mạng, nhiều chỗ cần sửa sang lại, vẫn đang trong giai đoạn thiết kế quy hoạch, chưa bắt đầu thi công…"
Phong Nghệ không nói tiếp nữa, vì hắn phát hiện, hắn càng nói, hai mắt Phong Trì càng sáng rực lên.
"Sao thế?" Phong Nghệ hỏi.
Phong Trì sáp lại gần, ánh mắt tha thiết: "Anh, anh có ý định cho thuê đảo không?"
"Không. Anh không định cho thuê."
"Không phải thuê dài hạn đâu. Chuyện là thế này…"
Phong Trì bày tỏ suy nghĩ của mình.
Cậu ta còn đầu tư vào một gameshow, e hèm, mẹ cậu ta cũng tài trợ một khoản tiền.
So với đóng phim, Phong Trì vẫn thích gameshow hơn. Cậu ta chẳng có chí hướng gì to tát, chỉ thích được chơi đùa vui vẻ trong chương trình.
Gameshow mà cậu ta đầu tư, dự định sẽ quay một tập trên một hòn đảo hẻo lánh. Không cần quá sang trọng, nhưng cũng không thể quá hoang vu.
Ban đầu Phong Trì định tìm một người bạn cũ để thuê đảo, nhưng người đó yêu cầu quá nhiều, lại còn kè kè giám sát, sợ làm hỏng cái nọ cái kia.
"Chủ đảo xót của, đương nhiên em hiểu, tổ chương trình cũng không định sửa đổi lớn, chỉ là muốn thay đổi cách bài trí một chút ở một số khu vực, lúc ký hợp đồng đã nói rõ cả rồi, có thể điều chỉnh bố cục. Thế mà bây giờ lúc bày biện chủ đảo lại không đồng ý, nói đông nói tây, hai hôm trước cãi nhau ỏm tỏi chỉ vì chuyện cái tủ đầu giường trong phòng, bảo là phá phong thủy!
"Mẹ kiếp, ông ta coi trọng phong thủy thế sao không nói sớm! Nói sớm thì em đã chẳng tìm ông ta rồi! Lúc ký hợp đồng không nói, bây giờ lại lải nhải, em tức mình, không thuê nữa! Bắt ông ta bồi thường tiền luôn, dù sao cũng là ông ta vi phạm hợp đồng trước.
"Lần này về Dương Thành cũng là muốn nhờ bố mẹ hỏi thăm xem có hòn đảo nào phù hợp không. Ý em là, với điều kiện không phá hoại môi trường và kiến trúc trên đảo, có không gian hoạt động tự do hơn một chút."
Phong Trì nhìn Phong Nghệ, trên mặt không còn vẻ cợt nhả, nghiêm túc hỏi: "Anh thấy sao? Có chấp nhận được không?"
"Anh thấy cũng được, dù sao nhà cửa cũng phải xây lại, bên trong toàn là cách bài trí của chủ cũ, đối với anh chẳng có ý nghĩa gì." Phong Nghệ nói.
Phong Trì lập tức lộ vẻ mặt hưng phấn: "Anh ruột ơi ~ Anh có video về hòn đảo nhỏ đó không? Cho em xem trước với."
Phong Nghệ gửi cho cậu ta một đoạn video, đây là một trong những đoạn video do Tiểu Giáp quay, không liên quan đến sự riêng tư, lại có thể nhìn thấy toàn cảnh hòn đảo.
Phong Trì xem xong rất ưng ý, mọi mặt đều ưng ý.
Diện tích vừa phải, trên đảo cơ sở vật chất đầy đủ, lại còn có cả sân bay!
Cậu ta chính là muốn tìm một nơi hẻo lánh, không có mạng, biệt lập với thế giới, như vậy mới đúng chất!
"Anh, anh cho thuê không? Giá cả dễ thương lượng! Cũng không thuê lâu đâu, quay xong một tập là bọn em rút ngay. Em cũng là khách mời của chương trình, sẽ theo sát toàn bộ quá trình, không để bọn họ phá hoại môi trường trên đảo đâu. Ồ, lúc ký thỏa thuận có thể tăng mức phạt tiền bồi thường đối với hành vi phá hoại môi trường, vứt rác bừa bãi, phạt thật nặng vào! Tiền thuê và tiền phạt có thể dùng cho việc tu sửa và bảo trì trên đảo!"
"Ừm, có lý." Phong Nghệ nói.
Hắn vừa mới lột xác không lâu, trong thời gian ngắn sẽ không tiến hành lần lột xác tiếp theo, đảo nhỏ hiện tại chưa dùng đến, có thể cho Phong Trì mượn dùng tạm.
Hơn nữa, những gì Phong Trì nói rất có lý, kiếm chút tiền sửa chữa trước khi cải tạo toàn bộ hòn đảo cũng không tồi.
Còn cả Tiểu Tân, nhân viên đang trong thời gian thử việc này, mặc dù ít nói khi đối mặt với người khác, nhưng không có nghĩa là cậu ta không làm được việc.
Nhân cơ hội thực tập, Phong Nghệ muốn xem biểu hiện của cậu ta thế nào.
Thấy Phong Nghệ dao động, Phong Trì hỏi: "Anh ơi, em có thể ra đảo xem trước được không?"
Cậu ta phải khảo sát thực tế, nhất là về mặt an toàn, xem trên đảo có các trang thiết bị ứng phó hay không. Cậu ta cần phải chịu trách nhiệm với toàn bộ nhân viên trong đoàn.
"Dạo này anh không tiện đi xa, nhưng anh có thể cử người đưa cậu ra đó." Phong Nghệ nói.
Dạo này Tiểu Đinh khá rảnh, có thể đưa Phong Trì ra đảo xem thử.
Tuy nói anh em ruột thịt tính toán rạch ròi, nhưng Phong Nghệ cũng không thiếu chút tiền này.
"Nếu cậu muốn thuê, anh sẽ chiết (đánh gãy) khấu (zhe) cho cậu."
Nhớ đến mấy chuyện của băng nhóm săn trộm, Phong Nghệ vội vàng chống chế: "Giảm giá cho cậu!"
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập