Chương 342: Sao băng

Nhận được tin nhắn, tim Phan Ngụy Ninh thót lên. Điều ông ta quan tâm không phải là có mua được câu lạc bộ hay không, mà là nội dung tin nhắn của cậu mình.

Lượng thông tin quá lớn!

Tuy đã sớm nghe các trưởng bối trong nhà kể rằng cậu mình có rất nhiều ý tưởng, thay đổi nhanh như chong chóng, có khi một ngày một ý tưởng. Nhưng lần này còn chưa đến một ngày, sáng một ý, chiều đã đổi ý khác!

Rốt cuộc là bị kích thích gì vậy?!

Kích thích lớn đến mức nào mới gây ra sự thay đổi này?!

Không biết bên đó có tiện nghe điện thoại không, Phan Ngụy Ninh nhắn tin hỏi thẳng.

Nhưng Ngụy tiểu cữu không tiết lộ nhiều.

Qua tin nhắn, Phan Ngụy Ninh có thể thấy tâm trạng cậu mình vẫn ổn, có vẻ rất hào hứng chứ không giống bị đả kích.

Biết nạn chuột bên đó đã qua, xe cộ lưu thông trở lại, Phan Ngụy Ninh mới yên tâm đôi chút.

Sau đó, Phan Ngụy Ninh đọc lại những tin nhắn của cậu hôm nay, ông ta nghi ngờ sự thay đổi ý định của cậu có liên quan đến nạn chuột.

Về nạn chuột, ông ta hiểu biết có hạn, trên mạng cũng bàn tán xôn xao, có cái có lý, có cái thuần túy nhảm nhí.

Lướt mạng một hồi, Phan Ngụy Ninh quyết định hỏi thẳng Phong Nghệ.

Dù sao cũng là chuyên gia của Liên Bảo Cục, kiểu gì cũng có nguồn tin riêng.

"Phong Nghệ, hỏi chút. Đoạn đường cậu tôi đi qua hôm nay có nạn chuột tụ tập thành đàn. Cậu biết nguyên nhân không? Hoặc có nghe chuyên gia nào giải thích chưa?"

Sau thời kỳ biến đổi khí hậu, nhờ các biện pháp ngăn chặn đa chiều, nạn chuột tuy vẫn còn nhưng tần suất đã giảm nhiều. Mỗi lần xuất hiện chắc chắn đều có nguyên nhân.

Phong Nghệ đúng là có thấy các chuyên gia thảo luận chuyện này trong nhóm chát.

"Vẫn đang điều tra, nhưng theo thảo luận của các chuyên gia thì có thể do hạn hán kéo dài khiến chuột di cư đến các vùng sản xuất lương thực chính. Sau đó khí hậu thay đổi, mưa lớn đột ngột khiến lũ chuột vốn phân tán khắp nơi tụ tập lại.

"Có nước có lương thực, không lo ăn không lo uống, ham muốn sinh sản của chuột tăng cao, từ đó hình thành nên nạn chuột quy mô lớn lần này."

Về mặt khí hậu, những biến động nhỏ trong hai năm gần đây đã được dự báo trước, các cuộc họp liên ngành năm ngoái đã đề cập, đầu năm nay cũng nhấn mạnh nhiều lần.

Phòng ngừa chuột tụ tập, lo trước khỏi họa, tuy không thể ngăn chặn hoàn toàn nhưng chắc chắn có thể kiểm soát trong phạm vi nhất định.

Tình hình hiện tại tồi tệ hơn dự tính rất nhiều, chứng tỏ có người thất trách, sau khi điều tra chắc chắn sẽ có một loạt người bị xử lý kỷ luật.

"Nhìn chung vẫn trong tầm kiểm soát, một hai ngày nữa là xử lý xong thôi."

Những điều Phong Nghệ nói Phan Ngụy Ninh cũng biết, nhiều đợt nạn chuột trước đây cũng có nguyên nhân tương tự.

Nhìn vậy thì cũng chẳng có gì đặc biệt.

Vậy rốt cuộc điều gì đã làm thay đổi suy nghĩ của cậu mình?

Ở một diễn biến khác.

Khi đàn chuột đi qua, đoàn xe tiếp tục lăn bánh theo lộ trình đã định.

Trong xe.

Ngụy tiểu cữu đang bàn bạc với đối tác phòng thí nghiệm.

Ý tưởng mới của ông không được bên kia ủng hộ, nhưng với tư cách là nhà đầu tư, Ngụy tiểu cữu tỏ ra kiên định và đầy tự tin.

"Tôi cứ muốn đầu tư phát triển thuốc diệt chuột đấy!"

"… Chẳng phải chúng ta đã thống nhất đầu tư vào hướng bảo vệ thần kinh, tiêu sợi huyết và tan huyết khối sao! Tại sao lại chuyển sang nghiên cứu chuột?"

"Tôi đổi ý rồi, đằng nào cũng chưa ký hợp đồng, không tính là vi phạm. Các ông có nghiên cứu không?!"

"Không phải, lão Ngụy à…"

"Nếu các ông làm dự án này, tôi đầu tư thêm gấp đôi… à không, gấp ba!"

"… Lão Ngụy, tôi có bảo không làm đâu! Lập dự án! Lập dự án ngay!"

Người bên kia đầu dây lúc này thầm nghĩ: Chẳng phải chỉ là thuốc diệt chuột thôi sao? Quá đơn giản!

Dù có lỗ thì cũng là do kim chủ tự chuốc lấy!

Đằng nào số vốn đầu tư thêm cũng đủ để phòng thí nghiệm nâng cấp thiết bị rồi!

Vốn liếng đàm phán xong xuôi, cả hai bên đều hài lòng.

Người bên kia nói: "Đã quyết định làm cái này thì ông phải nhớ thật kỹ, từ lúc ông nhận được [Y] cho đến khi mở nắp, trong quá trình đó nhiệt độ thay đổi thế nào, môi trường ra sao, tất cả phải ghi chép chi tiết. Chúng tôi phải xem xét ảnh hưởng của sự thay đổi nhiệt độ đến các hoạt chất bên trong, xem có bao nhiêu protein bị biến tính và hồi tính."

Làm nghề này ai cũng biết, trong quá trình thí nghiệm, nhiệt độ chỉ cần thay đổi một chút cũng có thể dẫn đến kết quả hoàn toàn khác biệt.

"Chúng ta phải tìm ra enzyme và hoạt chất chức năng đóng vai trò chính, phải tìm cho chuẩn! Để tránh các hoạt chất chức năng bên trong biến đổi, ông mau chóng đưa [Y] đến phòng thí nghiệm của công ty đi!"

Ngụy tiểu cữu cũng nghĩ vậy: "Tôi biết rồi, các ông bên đó cũng mau chóng chuẩn bị dự án mới đi."

Giờ ông chẳng còn tâm trí đâu lo chuyện khác, mọi thứ dồn hết vào việc này.

Ngụy tiểu cữu nhớ lại cảnh tượng vừa trải qua: "Đôi khi tôi thấy, bí mật ẩn giấu trong [Y] còn nhiều hơn cả thiên thạch."

Người bên kia tán đồng: "Nếu không thì sao lại có nhiều người mê mẩn nó đến thế! Lúc [Y] mới ra mắt, người trong ngành gọi là 'bữa tiệc toàn cầu' đấy! Không phải một khu vực, một quốc gia, mà là cả thế giới! Bên trong nó chứa đựng sự giàu có vô tận!"

Hào hứng xong lại quay về thực tế.

Người bên kia nói: "Nhưng mà lão Ngụy này, chỉ một ống thế này chắc chắn không đủ đâu."

Ngụy tiểu cữu đang cao hứng, phẩy tay: "Dự án này ông cứ dẫn dắt đội ngũ làm trước đi! Tôi sẽ tìm cách!"

Bên kia: "Hiện tại nhà máy Thủy Tổ đã nới lỏng dần cho các doanh nghiệp tư nhân, sẽ tung ra một số suất mua. Nhưng mỗi lần số lượng có hạn, cạnh tranh gay gắt lắm."

Ngụy tiểu cữu: "Tôi biết, đơn đăng ký bên đó tôi vẫn nộp, đồng thời cũng sẽ tìm các kênh khác xem có mua thêm được ống nào không."

Ngụy tiểu cữu thấy may mắn. May mà bán được đống thiên thạch thu hồi vốn, không thì đúng là không nuôi nổi!

Phòng thí nghiệm đốt tiền kinh khủng!

Bên kia: "Lần sau mua được ông nhớ chú ý cái hộp giữ lạnh đấy!"

"Còn phải để ông nhắc à!"

Trong mắt Ngụy tiểu cữu lóe lên tia hung dữ.

Những người như họ từng trải qua thời kỳ biến đổi khí hậu, chẳng ai là kẻ hiền lành cả.

Bên kia lại nhắc nhở: "Lúc ông đi tìm nguồn, có thể lén hỏi thăm xem nhà nào mua được [Y] mà bảo quản không tốt, hoặc vì lý do gì đó khiến hoạt chất bên trong mất hoạt tính nhiều, cũng có thể mua lại về cho chúng tôi thử."

Ngụy tiểu cữu gật đầu: "Có lý. Nhưng với độ quý hiếm của [Y] hiện nay, trường hợp này cực ít, dù có vô tình làm biến đổi thành phần bên trong thì các nhóm nghiên cứu lớn cũng sẽ để lại cho sinh viên thực tập. Không dễ gì nhả ra cho người ngoài đâu."

Bên kia thất vọng: "Cũng phải, bí mật trong [Y] quá nhiều, ai biết được cái gọi là 'mất hoạt tính' có thực sự là mất hết công dụng hay không. Biết đâu bên trong tồn tại một sự cân bằng, khi hoạt chất này mất đi thì hoạt chất khác lại phát huy tác dụng."

Ngụy tiểu cữu cực kỳ tán thành quan điểm này.

Chứ còn gì nữa!

Giống như lần này, rõ ràng bảo quản không tốt khiến nhiều hoạt chất mất tác dụng, nhưng phản ứng của đàn chuột lại cho thấy rõ ràng bên trong vẫn còn thứ gì đó đang phát huy hiệu quả!

Nếu không trải qua sự cố này, [Y] chưa chắc đã có hiệu quả đuổi chuột rõ rệt đến vậy!

"Nhà máy Thủy Tổ đúng là một công ty thần kỳ, rốt cuộc họ nghiên cứu ra thứ thần thánh này bằng cách nào nhỉ?"

Thị trấn Thỏa Kiết.

Nhà cung cấp độc quyền toàn cầu của thứ "thần thánh" kia lúc này đang chơi đá.

Nhóm Phong Nghệ đến một khu vực sa mạc Gobi gần thị trấn Thỏa Kiết.

Sa mạc là nơi thích hợp nhất trên thế giới để tìm thiên thạch hiện nay, được mệnh danh là hộp sấy khô tự nhiên bảo quản thiên thạch, thiên thạch thường có thể được bảo quản lâu dài tại điểm rơi.

Vị trí họ đang đứng không thuộc khu vực giàu thiên thạch, mà là một điểm check-in nổi tiếng của địa phương.

Ôn Chi Vũ chỉ vào những viên đá sẫm màu trên mặt đất, nói với Phong Nghệ: "Mấy hòn đá này trông rất giống thiên thạch, nhưng thực ra không phải. Đa phần là đá giả, nghe nói trước kia khu này được quây lại làm khu dạy học, có giáo viên chuyên dạy cách phân biệt thiên thạch thật giả. Giờ khu dạy học không còn nữa, thành điểm check-in sống ảo, khách du lịch đến đây hay ra chỗ này tạo dáng."

Phong Nghệ nhặt một hòn đá lên. Với hắn, phân biệt không khó, nhưng nếu chỉ nhìn qua ảnh thì đúng là khó phân thật giả.

"Đá ở khu này nhặt thoải mái à?" Phong Nghệ hỏi.

"Thoải mái, vô chủ mà, nhiều khách du lịch đến đây chụp ảnh xong cũng nhặt một hai viên về làm kỷ niệm. Đằng nào cũng có người tiếp tục rải đá ra đây. Chỗ này là một trong những điểm chụp ảnh đẹp của địa phương, nếu không có đủ đá trang trí thì sau này không hút khách được nữa." Ôn Chi Vũ nói.

"Không sợ du khách nhặt về bán như thiên thạch thật à?" Phong Nghệ tò mò.

"Chắc do giờ thiên thạch hết hot, lượng giao dịch ít, thị trường ảm đạm nên quản lý không chặt. Cậu muốn nhặt vài viên về chơi à?" Ôn Chi Vũ hỏi.

"Nhặt về so sánh với thiên thạch thật xem sao." Phong Nghệ đáp.

"Cũng được, so sánh giúp nâng cao khả năng nhận biết." Ôn Chi Vũ cho là vậy.

Phong Nghệ chỉ cười, không giải thích nhiều.

Khả năng nhận biết của hắn không cần nâng cao, cái hắn muốn làm là thí nghiệm so sánh khác.

Phong Nghệ chọn ba hòn đá kích thước khác nhau, viên nhỏ nhất cỡ nắm tay người lớn, viên lớn nhất to như quả bóng đá.

Ôn Chi Vũ thấy vậy hỏi: "Cần giúp không?"

"Không cần." Phong Nghệ xách nhẹ cái túi đựng ba hòn đá lên.

Ôn Chi Vũ nhớ lại cảnh bị Phong Nghệ quăng bay hôm ở câu lạc bộ súng sơn.

Thôi, sức người ta thế kia cần gì mình giúp!

"Tối nay các cậu có thức xem sao băng không? Bầu trời ở đây ngắm sao tuyệt lắm." Ôn Chi Vũ hỏi.

Phan Ngụy Ninh không hứng thú, những người hay đi đây đi đó như họ nhìn thấy sao băng nhiều hơn người thường.

"Tầm này chắc là mưa sao băng Perseids? Trước đây tụi mình chẳng xem mãi rồi còn gì. Với lại qua đợt cực đại rồi, thức cả đêm chưa chắc thấy được một ngôi đâu."

Mưa sao băng được đặt tên theo chòm sao chỉ là để chỉ phương hướng, không phải là những mảnh vỡ thiên thạch bay ra từ những thiên hà xa xôi đó.

Mưa sao băng định kỳ thường liên quan đến sao chổi.

Sao chổi mỗi khi đến gần mặt trời, trên quỹ đạo đi qua sẽ rải rác bụi và mảnh vỡ. Hành tinh chúng ta quay quanh mặt trời, có điểm giao cắt khá gần với quỹ đạo sao chổi, mỗi khi đi qua gần quỹ đạo sao chổi, những mảnh vỡ sao chổi rải rác trên quỹ đạo sẽ lao vào bầu khí quyển, tạo thành mưa sao băng.

Ví dụ như sao chổi Halley quen thuộc. Mưa sao băng Eta Aquarids vào tháng 5 và mưa sao băng Orionids vào tháng 10 hàng năm đều có nguồn gốc từ sao chổi Halley.

Tháng 10, Trái Đất di chuyển đến gần quỹ đạo của sao chổi Halley, những "rác thải nhỏ" rơi rụng từ sao chổi Halley lao vào bầu khí quyển, tạo thành mưa sao băng Orionids năm nay.

Còn thời điểm hiện tại nhóm Phong Nghệ đang ở là mưa sao băng Perseids. Chỉ có điều thời điểm cực đại đã qua nhiều ngày rồi.

Phan Ngụy Ninh chỉ hứng thú với mưa sao băng vào đợt cực đại, những lúc khác lưu lượng không lớn, có khi canh mấy ngày chẳng thấy ngôi nào.

Ôn Chi Vũ tất nhiên biết rõ, nhưng gã không để tâm, cười nói: "Thời gian hoạt động vẫn chưa hết hẳn, chắc chắn vẫn còn sao băng của đợt này. Tôi cũng chẳng ngốc mà tự mình canh, tôi định dựng máy quay, việc này để máy móc lo là được. Biết đâu chụp được điều bất ngờ thì sao?!"

Phan Ngụy Ninh lý trí hơn, ông ta không mấy lạc quan: "Dù không rõ cấu trúc phân bố bụi của sao chổi mẹ, nhưng đã qua đợt cực đại, sắp ra khỏi vùng quỹ đạo rồi, không còn nhiều 'rác thải nhỏ' rơi xuống đâu, lúc này đừng nên kỳ vọng quá nhiều."

Ôn Chi Vũ không đồng tình: "Nói gì mà 'rác thải' chứ! Sao ông có thể gọi nó là rác thải! Đó gọi là thiên thể! Sự vật tuyệt vời như vậy mà bị ông nói giảm cả giá trị!"

Nói rồi Ôn Chi Vũ lại bắt đầu mơ mộng: "Haizz, giá mà có sao băng rơi xuống đất thì tốt biết mấy."

Phan Ngụy Ninh phũ phàng cắt ngang mộng tưởng của gã: "Thế nên tôi mới bảo là 'rác thải nhỏ', những thiên thể tạo thành mưa sao băng đều có kích thước rất nhỏ, vào khí quyển là cháy thành tro hết rồi."

Tâm hồn lãng mạn của Ôn Chi Vũ trỗi dậy, hai hòn đá trên tay gõ vào nhau cạch cạch: "Nhỡ đâu?! Nhỡ đâu có một ngôi sao băng vèo một cái rơi xuống thì sao!"

Phan Ngụy Ninh ngẩng nhìn trời: "Thế thì là sao băng ngoài luồng. Không phải chòm Perseids mà ông đang canh đâu."

Ôn Chi Vũ ném hòn đá trong tay ra xa, nhìn nó vẽ một đường parabol trên không trung rồi rơi xuống đất, "Rơi xuống là thành thiên thạch rồi!"

Ôn Chi Vũ quay sang nhìn Phong Nghệ nãy giờ im lặng: "Phong Nghệ, cậu thấy sao?"

Phong Nghệ…

Phong Nghệ hơi chột dạ.

"Ừm, có thể lắm. Chuyện gì cũng không có tuyệt đối mà."

Ôn Chi Vũ cười lớn vỗ vai Phong Nghệ. Thực ra gã cũng biết những điều Phan Ngụy Ninh nói, về lý trí gã cũng đồng ý.

Nhưng mà, con người mà, luôn mơ mộng về một phần vạn khả năng xảy ra điều kỳ diệu.

Mấy người từ khu Gobi trở về chỗ ở.

Bữa tối thịnh soạn Ngụy tiểu cữu đặt cho họ, khẩu phần ngang với hôm qua, chỉ là hôm nay bàn ăn thiếu đi ba người.

Vẫn sạch bách.

Ôn Chi Vũ cho rằng hôm nay họ hoạt động bên ngoài tiêu hao nhiều năng lượng nên mới ăn khỏe thế.

Phan Ngụy Ninh ngồi cạnh cười không nói.

Phong Nghệ cũng cười, ra vẻ tán đồng.

Ăn xong, ai làm việc nấy.

Ôn Chi Vũ đi dựng máy quay, chuẩn bị quay bầu trời cả đêm.

Phan Ngụy Ninh gọi điện thoại cho người nhà.

Còn Phong Nghệ…

Hắn ngồi xếp bằng trên thảm.

Trước mặt bày la liệt mấy hòn đá.

Có hai khối thiên thạch chứa vật chất năng lượng lấy từ kho dưới hầm, ba khối thiên thạch thường, và ba hòn đá nhặt ở Gobi hôm nay.

Đây chính là vật liệu thí nghiệm tối nay của hắn.

Phong Nghệ ngồi xếp bằng một lúc thấy không thoải mái, không sướng bằng lúc cuộn tròn khi ở nguyên hình.

Nhưng không phải địa bàn của mình, đành phải giữ hình dạng con người này.

Hắn đổi tư thế khác.

Cầm lấy một khối thiên thạch chứa vật chất năng lượng.

Hắn phải học cách các bậc tổ tiên "chơi" thiên thạch trước đã, rồi mới dùng các hòn đá khác để luyện tập.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập