Loại ảnh đã qua chỉnh sửa kỹ càng thế này nhìn qua là biết được chuẩn bị đặc biệt!
Có khi người ta còn đoán già đoán non xem có phải đã thuê thợ chỉnh ảnh lương triệu đô nào không, người ta đã xóa sạch những phông nền không liên quan, những người không quan trọng, những luồng sáng vô duyên…
Chỉnh sạch sành sanh!
Ngoài ra, còn có chiếc đồng hồ lộng lẫy như dải ngân hà lộ ra trên cổ tay Phong Nghệ lúc hắn cầm cúp nữa!
Đúng là tâm cơ ở khắp mọi nơi!
Phong Nghệ: "…"
Phong Nghệ nên cảm thấy may mắn vì lúc mỉm cười trên bục nhận giải hắn không hề hở răng. Nếu không biết đâu thợ chỉnh ảnh lại "tặng" cho hắn một chiếc "răng khểnh" phản chiếu ánh sáng lấp lánh thì sao.
Nghĩ đến thôi đã thấy tê dại cả da đầu!
Nhìn vào khung tranh mới xuất hiện, Phong Nghệ rất muốn nói mình không biết gì về chuyện này.
Nhưng mà, loại ảnh nhìn cái là biết đã qua chỉnh sửa kỹ lưỡng thế này…
Mẹ nó, bảo không biết thì giả tạo quá!
Phong Nghệ cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, tỏ ra rất tùy ý và thản nhiên nói với hai người Phan Ngụy Ninh: "Đừng bận tâm, chút quan tâm của trưởng bối ấy mà."
Phan Ngụy Ninh buồn cười. Dù tự đặt mình vào hoàn cảnh đó sẽ thấy rất ngượng ngùng, nhưng ông ta vẫn định nói vài câu khen ngợi cho phải phép.
Ôn Chi Vũ đứng bên cạnh nhanh nhảu: "Đây thực sự là trưởng bối của ông chứ không phải fan cuồng nào đó đấy chứ?"
Phan Ngụy Ninh tiếp lời: "Nhìn là biết tâm lý của trưởng bối dành cho con cháu kiểu 'bất kể nhận giải gì cũng hận không thể mang ra khoe khoang cho cả thế giới biết', hiểu mà, hiểu mà, ha ha ha."
Vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu cho Ôn Chi Vũ: Đi ké máy bay nhà người ta thì quan tâm làm gì chuyện trưởng bối hay fan!
Phong Nghệ đáp lại bằng một nụ cười.
Nội tâm: Mình nhất định phải mua máy bay riêng!
Máy bay nhanh chóng cất cánh, tiến vào giai đoạn bay bằng.
Ôn Chi Vũ không ngồi yên một chỗ mãi, đứng dậy vươn vai vận động.
Lần này Phong Nghệ không trốn biệt trong phòng ngủ nữa, mà ngồi cùng họ ở khoang khách, nghe họ kể về những trải nghiệm trước đây ở thị trấn Thỏa Kiết.
Tiểu Bính đang chuẩn bị đồ ăn trong bếp, Ôn Chi Vũ tò mò ngó vào xem. Nhìn thấy nguyên liệu Tiểu Bính chuẩn bị, mắt gã sáng rực, xoa xoa tay: "Chuẩn bị đồ ăn thịnh soạn thế này, khách sáo quá, ha ha ha!"
Tiểu Bính lễ phép đáp: "Đừng khách sáo ạ."
Những nguyên liệu này đều là tiêu chuẩn thông thường (bản tiêu chuẩn).
Thường thì đồ ăn tiêu chuẩn là dành cho người khác, đồ ăn cao cấp nhất (bản cao cấp) mới là để chuẩn bị cho Phong Nghệ.
Nhưng nếu Phong Nghệ ngồi ăn cùng họ thì đành phải thống nhất thực đơn thôi. Tình huống hiện tại khác với lần trước, Phong Nghệ không thể vứt Phan Ngụy Ninh và Ôn Chi Vũ ở khoang khách rồi tự mình trốn vào phòng ngủ ăn một mình được.
Ôn Chi Vũ không biết nội tình, gã cứ tưởng Phong Nghệ đã bao trọn gói chuyến đi này nên nguyên liệu nấu ăn chắc chắn là Phong Nghệ đặc biệt chuẩn bị cho họ.
Có lòng quá!
Chuyến bay này rất thoải mái, ăn no uống say, tâm trạng Ôn Chi Vũ tốt nên nói nhiều hơn hẳn. Tuy nhiên, dưới sự ám chỉ của Phan Ngụy Ninh, gã không nhắc đến những chủ đề liên quan đến Phong Nghệ mà kể về một vài trải nghiệm của chính gã ở thị trấn Thỏa Kiết.
Phan Ngụy Ninh dự kiến chuyến bay kéo dài 4 tiếng, nhưng thực tế từ lúc cất cánh đến khi hạ cánh an toàn còn chưa đầy 4 tiếng.
"Đang định chợp mắt một lát, nói chưa dứt chuyện đã tới nơi rồi!" Ôn Chi Vũ kéo vali bước ra.
Phan Ngụy Ninh và gã lần lượt xuống máy bay.
Phong Nghệ nán lại trên máy bay thêm một lát. Phan Ngụy Ninh và Ôn Chi Vũ biết Phong Nghệ cần dặn dò tổ bay và đầu bếp nên tránh đi trước, ra phòng chờ đợi.
Trong khoang khách, Tiểu Bính đẩy xe thức ăn tới, toàn là đồ ăn anh đã chuẩn bị sẵn.
Cửa khoang khách đóng lại, bên trong chỉ còn Phong Nghệ, Tiểu Bính và Tiểu Giáp làm nhiệm vụ cảnh giới.
Những lời cần dặn Tiểu Bính đã nói ở khách sạn rồi, Phong Nghệ nán lại trên máy bay chính là để "giải quyết" đống thức ăn này.
Sắp tới ở thị trấn Thỏa Kiết chưa chắc ngày nào cũng được ăn no. Ở một nơi nhỏ bé, người ngoài vốn ít, ăn uống thả phanh dễ gây chú ý.
Ăn xong xuôi, Phong Nghệ mới dẫn Tiểu Giáp xuống máy bay.
Tiểu Bính sẽ cùng tổ bay quay về Dương Thành trước.
Người đón máy bay do Phan Ngụy Ninh liên hệ trước đã tới, chở thẳng bốn người từ sân bay đến chỗ ở của cậu Phan Ngụy Ninh tại thị trấn.
Trên đường đi, Phong Nghệ nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn cảnh vật của thị trấn nhỏ này.
Trong thời kỳ biến đổi khí hậu, nhiều thành phố bị thụt lùi, nhưng ở đây lại hoàn toàn trái ngược.
Cơn sốt thiên thạch đã mang lại cơ hội cực lớn cho thị trấn này.
Ranh giới thị trấn mở rộng ra bên ngoài, dần hình thành nên đường nét của một thành phố.
Từng con đường như những huyết mạch được sinh ra, mang lại sức sống cho nơi đây.
Từng có vô số du khách từ nơi khác đổ về, và cũng đưa một lượng lớn du khách tỏa đi những nơi khác.
Có vô số kẻ mang mộng tưởng "hái sao", tràn trề hy vọng tìm đến.
Cũng có vô số kẻ thất bại, mang theo sự bi phẫn và không cam lòng rời đi.
Nơi đây từng chứng kiến sự vinh quang tột đỉnh của những kẻ giàu lên sau một đêm.
Cũng từng chứng kiến sự thê lương thảm khốc của những gia đình tan nát.
Và khi cơn sốt thiên thạch dần hạ nhiệt, thời kỳ biến đổi khí hậu kết thúc, những kẻ theo đuổi mộng tưởng dần chuyển nghề, thị trấn nhỏ này dường như mất đi sức sống.
Có lẽ vẫn còn những thiếu niên nhiệt huyết nghe kể chuyện xưa mà đến đây chơi trò tìm vàng, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Thị trấn nhỏ này không còn giữ được dáng vẻ rực rỡ nhất của nó nữa.
Bánh xe thời gian vẫn lăn về phía trước, nhưng dường như đã bỏ quên thị trấn này ở một cột mốc u buồn nhất.
Khi các thành phố khác đang hồi sinh và ngày càng phồn hoa, thì nơi đây dường như vẫn giữ nguyên dáng vẻ của hai mươi năm trước.
Ôn Chi Vũ không phải là người thích trầm mặc, thấy Phong Nghệ nhìn ra ngoài bèn kể cho hắn nghe về những sự thay đổi ở đây.
"Đèn giao thông hình như lại ít đi rồi. Cũng phải thôi, trên đường chẳng thấy mấy mống xe cộ, đèn hỏng cũng chẳng ai thèm sửa, dỡ đi luôn cho rồi."
"Những cửa hàng còn trụ lại ở đây đa phần đều mở được hơn hai chục năm, giờ toàn kinh doanh kiểu lay lắt, chẳng ai hơn ai. Hàng thật, hàng xịn thì ít mà hàng giả thì đầy rẫy."
"Có câu gì nhỉ – 'Trước cửa nhà tôi có hai cửa hàng, một nhà bán hàng giả, nhà kia cũng bán hàng giả!'"
"À, Đại Phan, khi nào cậu ông tới?"
Phan Ngụy Ninh đang nhắn tin, nghe vậy liền đáp: "Dự kiến khoảng hai ngày nữa, bên đó có chút việc nên nán lại thêm một ngày, nhanh thì sáng ngày mốt là tới."
Từ sân bay lái xe về chỗ ở không mất nhiều thời gian, cũng chẳng phải thành phố lớn, trên đường chả đụng mặt được hai cái đèn đỏ, không phải dừng đỗ liên tục nên xe chạy rất bon.
Người lái xe đón họ đưa thẳng xe đến nơi rồi để lại, Phan Ngụy Ninh vốn đã thuê xe của đối phương.
Đợi tài xế rời đi, Phan Ngụy Ninh lái xe vào gara. Chìa khóa nhà ông ta đã lấy trước, một số cửa ra vào điều khiển thông minh ông ta cũng có mật khẩu.
"Ở đây hình như có sáu, bảy phòng gì đó, thích phòng nào thì cứ chọn, đủ chỗ ngủ."
"Tôi đã liên hệ người mang đồ dùng sinh hoạt tới, để ý động tĩnh chút nhé, tôi sợ lát nữa bận điện thoại không nghe thấy."
"Thiên thạch cậu tôi sưu tầm đều để trong nhà kho, nhưng kho đó chỉ mình ông ấy mở được, giờ chưa xem được đâu."
Phong Nghệ liếc nhìn xung quanh. Diện tích khu nhà quả thực không nhỏ, nhưng phần trên mặt đất không có chỗ nào thích hợp làm kho chứa cả.
"Dưới tầng hầm à?" Phong Nghệ hỏi.
Phan Ngụy Ninh lộ vẻ ngạc nhiên, sau đó cười giơ ngón cái: "Kiến thức rộng, tinh mắt đấy! Nhà kho đúng là ở dưới hầm. Hồi cậu tôi mua căn nhà này đã đặc biệt thuê người thiết kế nhà kho dưới tầng hầm để cất thiên thạch.
"Cũng vì một năm ông ấy có khi chưa đến được hai lần, sợ đồ sưu tầm bị trộm mất. Dù hứng thú không còn nhiều như trước nhưng ông ấy cũng không muốn để kẻ khác nẫng tay trên một cách dễ dàng."
Mấy người họ đều tinh lực dồi dào, ngồi máy bay gần 4 tiếng đến đây cũng chẳng thấy mệt mỏi gì.
Ôn Chi Vũ nói: "Tôi không muốn nghỉ, tôi muốn đi lượn một vòng trước."
Phan Ngụy Ninh nhìn Phong Nghệ.
Phong Nghệ: "Cùng đi đi."
Phan Ngụy Ninh: "Được, vậy đi dạo một vòng trước, lát nữa chúng ta ăn luôn ở ngoài."
Ôn Chi Vũ: "Chúng ta đi dạo phố, xem có món đồ mới mẻ thú vị nào không. Lâu rồi không đến, chẳng biết có thêm món nào hay ho không."
Phan Ngụy Ninh: "Thiên thạch hả? Cái đó phải tìm người sành sỏi mới được."
Người bạn thợ săn thiên thạch của cậu ông ta đang có việc vắng nhà, không thể đi cùng làm cố vấn. Không có người sành sỏi đi theo để phân biệt, rất dễ bị lừa.
Ôn Chi Vũ không để tâm, nói: "Hôm nay chúng ta không mua thiên thạch, đi xem mấy món đồ thủ công mỹ nghệ làm từ thiên thạch trước đã."
"Không phải bảo ở đây hơn 90% là thiên thạch giả sao?" Phong Nghệ hỏi.
"Tôi mua mấy món đó cũng chẳng mong nó là đồ thật." Ôn Chi Vũ nói. Mua đồ chẳng phải chỉ vì thuận mắt sao, có lúc biết mười mươi là giả nhưng nhìn vừa mắt thì cứ mua thôi, thiếu gì chút tiền lẻ đó! Tiền mình tự kiếm, muốn mua gì thì mua, vui là được!
Chiếc xe vừa đỗ vào gara chưa được bao lâu lại được lái ra ngoài.
Tiểu Giáp lái xe.
Phan Ngụy Ninh đang bận hẹn lại giờ giao hàng với người chuyển đồ.
Ôn Chi Vũ thì đang truyền thụ kinh nghiệm cho Phong Nghệ:
"Mấy ông chủ cửa hàng giờ ranh ma lắm, cậu vào tiệm, dù có nhìn trúng món nào ưng ý đến đâu cũng tuyệt đối không được biểu hiện ra ngoài! Cậu phải tỏ ra bình tĩnh! Phải giữ phong thái! Tuyệt đối không được để họ thấy cậu là một tên ngốc chờ bị làm thịt!"
Họ đến cửa hàng đầu tiên.
Vừa bước vào cửa, Ôn Chi Vũ như con Husky bị miếng thịt lớn thu hút, kéo kiểu gì cũng không lại, lao thẳng tới bệ trưng bày giữa cửa hàng.
"Trời ơi! Đồ Long bảo đao! Mẹ nó, đây đúng là Đồ Long bảo đao trong mộng của tôi!"
Đôi mắt Ôn Chi Vũ như dính chặt vào thanh đao lớn trên bệ trưng bày, hoàn toàn không còn nhìn thấy bất cứ món đồ nào khác.
Phong Nghệ: "?"
Bình tĩnh? Giữ phong thái? Tên ngốc chờ bị làm thịt?
Phong Nghệ nhìn sang Phan Ngụy Ninh. Phan Ngụy Ninh đáp lại bằng một ánh mắt bất lực.
"Tôi quen với cái thói thỉnh thoảng mất não của cậu ta rồi."
Ông chủ cửa hàng vốn đang ngủ gật, giờ đây mắt sáng như sao, nở nụ cười nhiệt tình vô cùng, chạy ra đón tiếp. Và mục tiêu cũng rất rõ ràng.
Ông ta nói với Ôn Chi Vũ: "Cái này là hồi đời chủ trước còn sống, vất vả lắm mới tìm được khối thiên thạch sắt nguyên chất, mời đại sư thiết kế và rèn mới ra được thanh bảo đao này đấy!"
"Đây là một trong những tuyệt phẩm được chế tác vào thời kỳ đỉnh cao của thị trấn Thỏa Kiết hơn hai mươi năm trước! Trấn điếm chi bảo! Vẫn luôn được cất trong kho chứ không bày ra. Chỉ còn duy nhất một thanh này thôi, vốn định giữ làm bảo vật truyền gia, nhưng vì vài lý do, cửa tiệm đang cần xoay vòng vốn gấp nên đành phải mang ra, xem liệu có gặp được người có duyên hay không."
"Mọi người cũng biết rồi đấy, đao do danh sư rèn, một kiểu dáng chỉ rèn đúng một thanh, độc nhất vô nhị!"
"Nhìn thiết kế này xem! Chất cảm này! Đường vân này! Ánh đao này! Cái vẻ bá khí chí tôn này!"
Ông chủ càng nói, mắt Ôn Chi Vũ càng sáng lên, nước miếng sắp chảy ròng ròng.
Mua!
Phải mua!
Mặc dù mấy món đồ kiểu này tính nghệ thuật lấn át tính thực dụng.
Nhưng những người mua đồ kiểu này chẳng phải đều nhắm vào tính nghệ thuật của nó sao!
Chính là nhắm vào cái sự ngầu, sự chất, sự "ra dẻ" của nó!
Nụ cười của ông chủ cửa hàng càng thêm rạng rỡ.
Ông ta thích nhất là loại du khách này!
Hội "trẻ trâu" chưa dứt sữa, người ngốc lắm tiền!
Mặc dù thị trấn Thỏa Kiết hiện tại không còn độ hot như thời kỳ biến đổi khí hậu, du khách tới đây quanh năm suốt tháng cũng ít đến đáng thương. Nhưng mà…
Ba năm không khai trương, khai trương ăn ba năm!
Lần trước có khoản thu lớn là từ một đoàn làm phim tài liệu tới đây quay, ông ta đã kiếm được một khoản kếch xù từ đám thanh niên trong đoàn!
Ôn Chi Vũ thực sự rất thích thanh đao này.
"Tôi cầm thử được không?" Ôn Chi Vũ hỏi.
Ông chủ lộ vẻ khó xử, do dự một lát rồi như thể đưa ra một quyết định khó khăn lắm, mới cẩn thận lấy thanh đao từ trên giá trưng bày xuống.
Ôn Chi Vũ phấn khích cầm lấy. Vừa cầm vào tay đã thấy nặng trĩu.
"Nặng quá!" Ôn Chi Vũ càng thêm kích động, mân mê thanh đao trên tay. "Cái này bao nhiêu tiền?" Gã sốt sắng hỏi.
Ông chủ giơ tay ra hiệu số "tám".
"Tám vạn?" Ôn Chi Vũ mừng rỡ.
Nụ cười của ông chủ sượng cứng, gượng gạo nặn ra một nụ cười khách sáo: "Ngài đùa rồi. Thêm một số không nữa."
Sự nhiệt tình của Ôn Chi Vũ giảm đi đôi chút.
Không cần Phan Ngụy Ninh nhắc nhở, tự Ôn Chi Vũ cũng rõ, gã thích món đồ này thật, mức giá ông chủ đưa ra gã cũng dư sức mua, nhưng không có nghĩa là gã thích bị người ta hố.
Dẫu sao cũng từng bị lừa ở thị trấn này mấy lần rồi, cũng phải rút kinh nghiệm chứ.
"Ông chủ, ông nói thế thì mất vui rồi, chúng ta phải thực tế một chút." Ôn Chi Vũ bất mãn nói.
"Đừng nóng vội, để tôi giải thích cho ngài." Ông chủ nói rồi quay người mở một chiếc tủ. "Lại đây, tôi cho các vị xem giấy chứng nhận! Còn có cả hồ sơ của nó nữa. Để xem thanh đao này đã biến từ một khối thiên thạch sắt thành dáng vẻ hiện tại như thế nào!"
Nghe vậy, Ôn Chi Vũ vội vàng chạy theo.
Nhưng thanh đao nặng quá, cầm không tiện, mà gã lại không muốn đặt lại trên bệ trưng bày, lỡ có du khách khác vào thấy đao trên giá tưởng không ai mua rồi hớt tay trên thì sao?
Nhìn ngó quanh quất, Ôn Chi Vũ đưa đao cho Phong Nghệ: "Người anh em, cầm giúp tôi lát."
Phong Nghệ cầm lấy. Ôn Chi Vũ đã chạy tót sang chỗ ông chủ.
Phan Ngụy Ninh sợ thằng bạn ngốc này bị lừa nên cũng đi theo.
Ông chủ vừa đưa tài liệu ra vừa giới thiệu:
"Thanh đao này trước đây định giá trên một triệu (tệ), nhưng lượng khách đến thị trấn Thỏa Kiết chúng tôi ít quá, mãi chẳng gặp được người có duyên. Chúng tôi cũng không nỡ để bảo đao đóng bụi nên mới giảm giá hai trăm ngàn."
"Đây là trấn điếm chi bảo của tiệm chúng tôi đấy! Lúc nãy tôi không hề bốc phét, cửa hàng chúng tôi mở ở đây mấy chục năm rồi, các vị không tin có thể lên mạng tra xem uy tín của tiệm chúng tôi thế nào."
"Thanh bảo đao này được rèn từ thiên thạch sắt chính tông đấy, đặt ở thời cổ đại nó là báu vật vô giá, thần vật có thể dấy lên tinh phong huyết vũ trong giang hồ!"
"Bảo đao của tiệm chúng tôi không giống mấy món đồ mỹ nghệ các vị từng thấy đâu, nói thật lòng thì bảo 'vô kiên bất tồi' thì hơi quá, nhưng tuyệt đối không phải thứ vô dụng chỉ để trưng bày! Nó bỏ xa mấy thứ đó vạn dặm! Góc độ mở lưỡi (mài lưỡi kiếm) và phương pháp khai phong (làm sắc lưỡi kiếm) đều rất tinh xảo và có sự nghiên cứu kỹ lưỡng!"
"Các vị có thể xem độ dày và độ dẻo dai của nó, tuyệt đối không giống mấy món hàng kém chất lượng, đụng nhẹ một cái là gãy đâu!"
Keng!
Ba người nghe tiếng động đồng loạt quay lại.
Thanh đao vốn nằm trong tay Phong Nghệ, giờ chỉ còn lại một nửa.
Nửa kia đã rớt xuống đất.
Ôn Chi Vũ nhìn nửa thanh đao dưới đất, rồi lại nhìn Phong Nghệ, cuối cùng phóng ánh mắt sắc như dao về phía ông chủ cửa hàng.
Ông chủ: …
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập