Năng lực? Kiểu như loài dơi? Phát ra âm thanh rồi dựa vào sóng radar âm thanh để tránh vật cản?
"Cậu chắc chắn là có thể bịt mắt mà bắt được chứ?" Cố Quân hỏi lại lần nữa.
"Nếu văn phòng của anh vẫn còn ngăn nắp thì không vấn đề gì." Phong Nghệ đáp.
Cố Quân ngẫm nghĩ về tình trạng văn phòng mình, rồi lấy máy tính bảng và bút ra. Dù sao cũng có nền tảng hội họa, anh ta chỉ phác vài nét đơn giản đã vẽ ra được bố cục đại khái bên trong. Đó là văn phòng của mình, ngày nào anh ta cũng ở trong đó phần lớn thời gian nên quá đỗi quen thuộc.
Vừa vẽ, Cố Quân vừa giải thích cho Phong Nghệ. "… Bên trong phân bố như thế này, một số đồ vật vụn vặt tôi sẽ dọn dẹp trước."
"Vậy thì không vấn đề gì rồi." Phong Nghệ nói.
"Được, nhưng vẫn phải ký một bản thỏa thuận, vấn đề bồi thường nếu có va chạm hư hỏng phải nói rõ trước." Cố Quân không biết vì sao Phong Nghệ lại tự tin bịt mắt bắt chuột như vậy, nhưng anh ta sẽ không để Phong Nghệ cứ thế tay không bước vào mà chẳng chịu chút rủi ro nào. Anh ta phải cho Phong Nghệ biết, không phải cứ nhắm mắt là muốn chém gió thế nào cũng được, một khi xảy ra hư hại, số tiền bồi thường sẽ còn lớn hơn.
Phong Nghệ không có ý kiến gì về việc ký thỏa thuận, nhưng anh đưa ra cho Cố Quân hai lựa chọn: Mở mắt bắt: một vạn tệ. Bịt mắt bắt: một vạn năm nghìn tệ.
Cố Quân chẳng hề do dự chọn cái thứ hai. Có thể mua được căn nhà hơn ba trăm mét vuông ở khu cao cấp đắc địa thế này, khoản chênh lệch năm nghìn tệ với Cố Quân chẳng là gì cả, bỏ tiền mua lấy sự an tâm là hoàn toàn xứng đáng.
Lục Dược cũng muốn vào văn phòng xem thử. Anh ta quá tò mò, mục đích chuyến đi này cũng là để quan sát năng lực của Phong Nghệ. Đã có thể nhìn ra sự khác biệt giữa da rắn thật và giả chỉ bằng một cái liếc mắt, thì việc có những năng lực phi phàm khác cũng không phải là không thể. Anh ta cần xác nhận trước rồi mới quyết định nên dùng thái độ và cách thức nào để bàn chuyện chính với Phong Nghệ.
"Ký thỏa thuận bảo mật đi." Cố Quân nói. Tuy mọi người là người quen, hợp tác làm ăn cũng không dưới một lần, nhưng cái gì cần ký vẫn phải ký.
"Được thôi!" Lục Dược đáp.
Lần này không cần dùng đến bản thỏa thuận bảo mật phức tạp dài hơn hai mươi trang kia nữa, Cố Quân cho người soạn một bản rút gọn.
"Đợi một lát để tôi vào dọn dẹp." Cố Quân nói rồi quay vào văn phòng sắp xếp.
Những bản thảo rời rạc đã được dọn dẹp xong từ trước khi nhóm Phong Nghệ đến. Lục Dược nói Cố Quân có ý định chuyển nhà tạm thời là thật, anh ta có một dự án đang cần gấp rút hoàn thành nhưng ở đây lại bị quấy nhiễu, nên vốn dĩ định đóng gói hết tài liệu và bản thảo liên quan đến dự án để dời đi.
Các mô hình đều được phủ vải lên, việc này khá đơn giản, đỡ tốn công vận chuyển, đặc biệt là những mô hình lớn, vận chuyển vừa phiền phức vừa lo bị va đập hư hỏng dọc đường.
"Xong rồi." Cố Quân bước ra khỏi văn phòng, nhìn về phía Phong Nghệ.
Phong Nghệ đặt cây kẹp cán dài sang một bên trước, đeo găng tay vào: "Đồ bịt mắt dùng của các anh đi."
Cố Quân gật đầu. Cái này tất nhiên phải dùng đồ do anh ta cung cấp, nếu không anh ta cũng chẳng yên tâm. Giống như mấy người diễn ảo thuật, đồ dùng nhìn thì không có vấn đề gì, nhưng đạo cụ vẫn là đạo cụ, giả vẫn là giả.
Miếng băng bịt mắt là một mẫu thiết kế cũ của Cố Quân, là mẫu thử mà nhà sản xuất gửi cho anh ta năm đó. Miếng bịt mắt thiết kế này còn lớn hơn kính râm một vòng, trông cứ như một chiếc mặt nạ, trên đó còn có hai con mắt quái vật với con ngươi dựng đứng.
Xác nhận là không xuyên sáng, bịt vào hoàn toàn không nhìn thấy gì, Cố Quân đưa miếng bịt mắt cho Phong Nghệ, sau khi Phong Nghệ đeo vào anh ta còn kiểm tra lại một lần nữa.
Xác định không có trò gian lận nào, Cố Quân hơi hài lòng: "Cần tôi dẫn cậu vào không?"
"Không cần." Phong Nghệ chuẩn xác nhấc cây kẹp cán dài đặt ở bên cạnh lên: "Đi thôi."
Lục Dược đưa hai ngón tay quơ quơ trước mặt Phong Nghệ: "Đây là mấy?"
Phong Nghệ mỉm cười, không nói gì, xách cây kẹp đi theo sau Cố Quân đến cửa văn phòng.
Mở hé cửa ra, ánh mắt Cố Quân vẫn dán chặt vào Phong Nghệ để đề phòng anh nhìn trộm bản thảo. Phong Nghệ chẳng thèm quan tâm, cứ để mặc cho anh ta quan sát.
Anh phân tích các phân tử mùi trong không khí một chút: "Hai con."
Lục Dược nhướng mày nhìn Cố Quân. Cố Quân cũng kinh ngạc khôn xiết. Còn chưa vào trong mà đã xác định được rồi? Đoán mò à?
"Đúng là có hai con." Cố Quân nói, "Sau khi có chuột vào, tôi đã kiểm tra hết cửa sổ và cửa ra vào văn phòng, các cửa gió của hệ thống trao đổi khí trong nhà đều có lưới lọc, chuột bên ngoài không vào được nữa, nhưng chuột bên trong thì rất khó đuổi ra. Lúc đầu có ba con, một con đã bị bẫy kẹp được rồi."
Lục Dược nghe xong thì cười: "Chắc chắn là ông lại để đồ ăn bên trong rồi, vụ gián lần trước qua lâu chưa mà ông vẫn không chừa cái thói đó. Nếu dọn hết đồ ăn đi, bỏ đói một thời gian là chúng nó chết ngay."
"Nếu làm vậy thì tôi sẽ là người chết đói trước." Cố Quân không thèm chấp anh ta nữa, kiểm tra lại miếng bịt mắt của Phong Nghệ một lần nữa: "Vào đi."
Phong Nghệ bước vào trong, lại nói thêm một câu: "Ai trong hai người cầm giúp cái túi đựng chuột với."
"Để tôi." Cố Quân lấy ra hai cái túi đựng chuột đã chuẩn bị sẵn.
Giữ một khoảng cách nhất định, Cố Quân chọn một góc nhìn thích hợp để dễ dàng quan sát xem Phong Nghệ có gian lận hay không. Địa bàn của mình nên việc tìm góc quan sát là quá dễ dàng.
Ngay khoảnh khắc Phong Nghệ bước chân qua cửa, Lục Dược bấm nút "Bắt đầu" trên trang tính giờ đã mở sẵn trên điện thoại.
Phong Nghệ đi bên trong, tuy bước chân không nhanh nhưng có thể thấy được mục tiêu rất rõ ràng.
Văn phòng của Cố Quân diện tích lớn nhưng đồ đạc bày biện thực sự rất nhiều. Phong Nghệ đi qua một đoạn lối đi hẹp, hai bên chất đầy tài liệu và các loại đồ dùng linh tinh, bên cạnh còn có một cái giá treo quần áo cao bằng người có móc mấy món đồ trang trí nhỏ.
Lúc Phong Nghệ đi ngang qua có chạm phải cái giá bên cạnh, cái giá hơi lắc lư làm một món đồ trang trí nhỏ rơi xuống.
Phong Nghệ đưa tay ra hứng gọn, đặt nó lại vị trí cũ.
Cố Quân nãy giờ vẫn dán mắt vào anh suýt nữa thì lọt cả tròng mắt ra ngoài, anh ta nín thở tập trung, rướn cổ lên muốn xem Phong Nghệ có tháo bịt mắt ra không, thì thấy Phong Nghệ đột ngột vươn tay về phía trước giá treo đồ.
"Chít chít chít ——" Một con chuột đã bị kẹp chặt cứng.
Phong Nghệ nhìn về hướng Cố Quân đang đứng: "Túi."
"Hả? Ờ! Đến đây!!" Cố Quân rảo bước đi tới, còn chẳng để ý chân mình vừa đá lật cái giỏ rác. "Thế… thế này mà đã bắt được rồi à?"
Nhìn con chuột được cho vào túi, Cố Quân định nói gì đó thì thấy Phong Nghệ đi sang phía bên kia văn phòng, kéo cánh cửa một cái tủ thấp ra, một khối lông màu nâu lao vút từ bên trong ra ngoài.
Kẹp!
"Túi."
"… Đến đây!"
Lần này phản ứng của Cố Quân đã nhanh hơn, nhưng vẻ mặt vẫn thẫn thờ, ngơ ngác như thể đang nghi ngờ nhân sinh, cả người toát ra vẻ "thế giới này bị làm sao vậy".
Lục Dược đứng bên cạnh thì lộ vẻ đăm chiêu. Cái này chẳng lẽ… thực sự là radar hình người sao? Ngăn cách qua lớp tủ mà cũng dò được?
Con chuột ở phía giá treo đồ anh ta nhìn không rõ, chỉ thấy động tác nghiêng người của Phong Nghệ. Nhưng con thứ hai thì anh ta tập trung toàn bộ tinh thần, nhìn chằm chằm vào cây kẹp trong tay Phong Nghệ.
Lúc nãy quá trình từ khi Phong Nghệ mở tủ cho đến khi kẹp trúng con chuột, anh ta nhìn không chớp mắt. Ngoại trừ động tác ra tay của Phong Nghệ quá nhanh, còn lại mọi thứ anh ta đều nhìn rõ.
Nhưng cảm giác này… cứ như con chuột tự mình lao vào cái kẹp vậy. Tất nhiên, anh ta biết không phải như vậy. Tốc độ, sự phán đoán và thời cơ, thiếu một thứ cũng không xong.
Lục Dược vẫn còn đang phân tích cảnh tượng vừa thấy, vừa phân tích vừa bắt đầu tính toán lợi nhuận của việc bắt chuột hiệu quả cao thế này.
Phong Nghệ đã bước ra khỏi văn phòng, tháo găng tay, cất cây kẹp vào hộp.
"Cả hai con đều đã bắt được rồi, nhưng tôi khuyên anh nên kiểm tra kỹ những vật dụng để bên ngoài như vải vóc, sách vở, đặc biệt là tách trà, hãy làm tốt việc khử trùng."
Lời này là nói với Cố Quân, nhưng Cố Quân đang xách túi đựng chuột bước ra vẫn còn trong trạng thái thẫn thờ nghi ngờ cuộc đời. Ngược lại, Lục Dược đã tỉnh táo lại, nhìn vào đồng hồ tính giờ trên điện thoại.
59 giây.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập