Chương 319: "Quá Sơn Phong"

Phong Trì vốn đang tràn trề hy vọng chờ được cùng anh em đi đánh chén một bữa linh đình, vừa nhìn thấy mấy cái tin nhắn này liền cuống quýt cả lên, nhưng lại lo phía Phong Nghệ không tiện nghe điện thoại, chỉ đành nhắn tin hỏi: [ Chuyện gì thế? ]

Phong Nghệ: [ Bắt rắn [Ảnh] ]

Phong Nghệ không gửi ảnh rắn hổ mang chúa, vụ này vẫn đang trong quá trình điều tra, một số thông tin không được tùy ý tiết lộ ra ngoài, nên tuân thủ quy định, hắn cũng không gửi ảnh con rắn hổ mang chúa vừa bắt được.

Nhưng gửi ảnh chính mình thì không thành vấn đề.

Tấm ảnh gửi cho Phong Trì là lúc Phong Nghệ vừa bắt xong một con rắn, trên người dính đầy vụn cỏ và bùn đất, trông có phần hơi nhếch nhác.

Phong Trì: [ Nhiệm vụ đột xuất à? ]

Phong Nghệ: [ Ừm, thông báo khẩn cấp, đang đi thì phải chuyển hướng qua đây. Không biết có kịp đi tham gia hoạt động không nữa. ]

Bên này đang có chính sự, Phong Nghệ cũng không tán dóc với Phong Trì nhiều, chỉ nói sơ qua tình hình để đối phương nắm được.

Gửi tin xong cất điện thoại, Phong Nghệ đứng dậy nhìn về phía khác, tiếp tục tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.

Vị điều tra viên trẻ tuổi của Liên Bảo Cục cũng vội vàng đuổi theo.

Vì xảy ra sự cố khẩn cấp, khu danh lam thắng cảnh sinh thái này tạm thời đóng cửa với bên ngoài.

Sự việc vừa xảy ra không lâu đã có tin đồn bay tứ tung, còn có lời đồn rằng lần này có kẻ đem rắn độc tới đây phóng sinh.

"Phóng sinh" là một chủ đề nhạy cảm, rất dễ gây ra tranh luận gay gắt. Chuyện phóng sinh rắn độc cũng không phải chưa từng xảy ra. Cho nên, vừa nghe nói khu cảnh quan này có mấy con rắn độc, liền có người đoán đây là vụ việc "phóng sinh rắn độc" ác ôn thất đức.

Dù theo điều tra, quả thực là có người cố ý thả rắn ở đây, nhưng không phải kiểu phóng sinh như quần chúng vẫn hiểu.

Tuy nhiên đã có người chuyên trách phụ trách định hướng dư luận và kiểm soát thông tin mạng xã hội, những việc đó không cần bọn họ phải lo lắng, nhiệm vụ của Phong Nghệ là nhanh chóng bắt bằng được mấy con rắn kia!

Phong Nghệ và người của Liên Bảo Cục, cùng các nhân viên cứu hỏa chia thành mấy nhóm, tìm kiếm tại các khu vực của khu cảnh quan.

Ai cũng biết Phong Nghệ rất giỏi trong khoản tìm rắn, nhưng không thể hoàn toàn dựa dẫm vào mình hắn được. Không phải không tin năng lực của Phong Nghệ, mà là vì khu cảnh quan này quá rộng lớn, vẫn còn bốn con rắn hổ mang chúa chưa tìm thấy, sự việc cũng đã trôi qua một thời gian, chẳng ai biết mấy con rắn đó đã bò đi phương nào.

Điều tra viên đi sau lưng Phong Nghệ, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.

Rắn hổ mang chúa khi lẩn trốn trong đống lá khô cành mục hoặc bụi cỏ, nếu chúng không cử động thì rất khó phát hiện.

– Phong Nghệ, cậu cầm cái móc rắn, hoặc lấy một cành cây dài cũng được, dùng công cụ mà dò đường. – Điều tra viên nói.

Dùng công cụ gạt bỏ lớp thực vật che khuất tầm mắt cũng có thể "đánh thảo kinh xà", khiến con rắn đang trốn nhanh chóng lộ diện. Điều tra viên nhìn Phong Nghệ đi lại giữa đám cỏ rậm rạp mà cứ sợ dưới chân hắn đột nhiên vọt ra một con rắn cắn cho một phát.

Dù con rắn hổ mang chúa họ vừa bắt được, qua kiểm tra xác định đã làm phẫu thuật cắt tuyến độc, nhưng chẳng ai chắc chắn bốn con còn lại cũng được xử lý như vậy, ngộ nhỡ có con nào phẫu thuật không kỹ thì sao? Chuyện này không thể mạo hiểm.

– Không cần đâu.

Phong Nghệ từ chối.

Đối với hắn, cầm công cụ trên tay chỉ thêm vướng víu.

Men theo mùi hương, Phong Nghệ có thể định vị mục tiêu chính xác, nhờ cảm giác, hắn có thể hiểu rõ địa hình trên từng tấc đất.

Nếu có thể cởi giày thì càng tốt, hắn có thể chạy nhanh hơn ở đây! Đôi giày đúng là hạn chế khả năng phát huy của hắn!

Nhưng có người khác ở đây, hắn cũng không tiện thể hiện quá dị biệt.

Dù bị đôi giày hạn chế tốc độ, Phong Nghệ so với những người khác vẫn nhanh hơn rất nhiều, đi một lúc hắn bắt đầu chạy bộ nhẹ nhàng.

Vị điều tra viên trẻ tuổi phía sau chạy theo không kịp!

Lúc trước ở đây vừa mưa xong, những chỗ này vốn chẳng dễ đi, không chú ý là bị vấp ngã hoặc trượt chân ngay.

Điều tra viên nhìn bóng lưng Phong Nghệ, trong đầu hiện ra một câu hỏi:

Nơi này vốn không có đường, sao nhìn Phong Nghệ chạy, lại thấy như ở đây có sẵn một con đường vậy?

Chỉ khi tự mình đi qua rồi mới biết ở đây thực sự chẳng có đường xá gì cả!

Nhưng đối với một số người, có đường hay không cũng chẳng ảnh hưởng đến tốc độ bắt rắn của hắn!

Có thể vào Liên Bảo Cục làm điều tra viên thì thể lực không hề tệ, tố chất tổng hợp cao hơn người thường nhiều, nhưng dù vậy, nhìn Phong Nghệ phía trước nới rộng khoảng cách ngày càng xa, điều tra viên nảy sinh một cảm giác bất lực.

Lúc biết cấp trên phái Phong Nghệ tới, anh ta đã hỏi trong nhóm lớn của Liên Bảo Cục, hỏi những người từng hợp tác với Phong Nghệ xem đánh giá về hắn thế nào.

Rồi có một tiền bối ở đội tuần tra bảo anh ta: "Cậu thực sự hợp tác với Phong Nghệ rồi sẽ biết tại sao cậu ta lại được phá cách đề bạt."

Phong Nghệ lợi hại không chỉ ở khoản bắt rắn.

Kẻ này có thể hành động nhanh thoăn thoắt trên nền đất lẫn lộn bùn đất, cỏ dại và đá tảng!

Điều tra viên cảm thấy biệt danh của Phong Nghệ không nên gọi là "Xà ca", mà là "Quá Sơn Phong" thì hợp hơn!

Phong Nghệ chẳng hề biết vị điều tra viên trẻ tuổi kia đang đặt biệt danh cho mình trong lòng, lúc này hắn đã phát hiện mục tiêu thứ hai.

Con rắn hổ mang chúa đang trốn trong bụi cỏ khi thấy Phong Nghệ lại gần liền định tháo chạy. Nó vừa động đậy, một nhân viên cứu hỏa đứng gần đó đã phát hiện ra.

– Ở đây! Nó ở chỗ này này! – Nhân viên cứu hỏa hô lên.

Tuy nhiên, trước khi nhân viên cứu hỏa kịp tới, Phong Nghệ đã ra tay trước, giữa đám lùm bụi và cỏ dại che khuất tầm nhìn, hắn chộp chuẩn xác đầu rắn.

Nhân viên cứu hỏa chạy tới định bắt rắn chẳng còn cơ hội ra tay, chỉ đành đứng bên cạnh đưa túi đựng rắn ra.

Điều tra viên cuối cùng cũng chạy tới, nhưng chỉ biết đứng bên cạnh thở dốc vì chẳng có việc gì cho anh ta làm cả.

Nhìn nhân viên cứu hỏa mang túi đựng rắn đi, Phong Nghệ nói:

– Con thứ hai rồi, còn ba con nữa!

Điều tra viên đã lấy lại sức, hỏi ra một thắc mắc khác trong lòng:

– Tôi biết cậu nhạy cảm với mùi rắn, nhưng liệu có bị nhiễu không? Ví dụ như chúng ta đã bắt được hai con, mùi của hai con này để lại liệu có ảnh hưởng đến phán đoán tiếp theo của cậu không?

– Không đâu. – Phong Nghệ khẳng định.

– Tại sao?

– Mùi của mỗi con rắn là khác nhau.

– … Cái này mà cậu cũng phân biệt được sao? – Điều tra viên mặt đầy kinh ngạc.

– Ừm. – Phong Nghệ đáp một tiếng nhưng không giải thích gì thêm. Loại chuyện này càng nói nhiều càng dễ sơ hở.

Nhìn Phong Nghệ tiếp tục tiến về phía trước, điều tra viên lắc đầu, gạt bỏ sự kinh nghi trong lòng.

Tham gia tìm kiếm ở những nơi thế này, trên người không thể nào giữ sạch sẽ được.

Kể cả Phong Nghệ, quần dính đầy bùn, áo cũng đầy những vết bùn bắn lên từ cành lá.

Trong lúc họ tìm kiếm rắn hổ mang chúa, cư dân quanh đó còn đặc biệt gửi trái cây tới biếu.

Đương nhiên người đến tặng trái cây, ngoài để cảm ơn thì có người đến thám thính tin tức, có người lại đến để xem tận mắt Phong Nghệ.

________________________________________

Kinh thành, tại một khách sạn.

Phong Trì đã nhận phòng, nhưng lúc này hắn không ở trong phòng mình mà sang phòng của một tiền bối trong nghề, phòng này rộng hơn nên đang tổ chức một buổi tụ tập nhỏ.

Mọi người đang ngồi tán gẫu.

Phong Trì chẳng có hứng thú gì, lần này hắn đến vốn chỉ để góp vui, còn định cùng Phong Nghệ đi càn quét các nhà hàng quán ăn, giờ biết Phong Nghệ bị điều đi làm nhiệm vụ đột xuất nên tâm trạng đang không tốt.

Có người lại gần hỏi Phong Trì:

– Anh trai cậu bao giờ thì tới Kinh thành?

Thừa biết đối phương đang nói đến ai, Phong Trì nhướn mày:

– Anh nào của tôi cơ?

Người kia cười đầy ẩn ý, cầm điện thoại cho Phong Trì xem một trạng thái mới đăng của một trang tin tự chế, trên đó có đính kèm hai tấm ảnh:

– Người này này.

Phong Trì nhìn vào hai tấm ảnh đó.

Một tấm là Phong Nghệ đang tóm một con rắn hổ mang chúa cỡ lớn.

Tấm còn lại là Phong Nghệ ngồi bệt trên cỏ, người ngợm đầy bùn đất, đang ôm một miếng dưa hấu gặm lấy gặm để.

Người chụp đứng khá xa, dù có zoom camera lại thì ảnh vẫn hơi mờ. Dù vậy, nhìn qua dáng vẻ và những thông tin lộ ra vẫn có thể nhận ra đó chính là Phong Nghệ!

Phong Trì chẳng cần xem thông tin người khác cung cấp, chỉ nhìn hai tấm ảnh này là nhận ra anh trai mình ngay.

Tấm ảnh đầu tiên tóm con rắn to nhường ấy, trông thật uy phong!

Nhưng tấm thứ hai, nhìn riêng tấm này rồi so với những tấm ảnh hào nhoáng lan truyền trên mạng trước đây… trông chẳng khác gì phu hồ sau một ngày lao động mệt nhọc, đang ăn lấy ăn để để nạp năng lượng vậy.

Phong Trì cảm thấy anh trai mình đúng là vất vả quá rồi!

Trong lòng thấy xót xa, nhưng giờ không tiện liên lạc nên Phong Trì chỉ nhắn mấy cái tin qua.

Đến giờ cơm tối, phía Phong Nghệ đã được nghỉ ngơi, Phong Trì liền gọi một cuộc video.

– Bắt hết rắn chưa anh? – Phong Trì hỏi.

– Còn sót một con. – Phong Nghệ đáp.

– Tối nay anh ở đâu? Ở khách sạn à?

– Ký túc xá của Liên Bảo Cục. – Phong Nghệ nói.

– Vãi chưởng! Liên Bảo Cục còn bố trí cả ký túc xá cơ à! – Phong Trì thán phục – Không phải ai cũng được ở ký túc xá Liên Bảo Cục đâu nhé!

Lát sau Phong Trì lại hỏi:

– Anh thực sự không đến tham gia hoạt động này à?

– Xem tiến triển bên này thế nào đã, khả năng cao là không tham gia được. – Phong Nghệ nói.

Còn sót một con rắn hổ mang chúa, tối nay hắn tăng ca một chút là xong. Nhưng vẫn phải ở lại đây để phối hợp điều tra.

Phong Trì:

– Anh không đến được em buồn quá đi mất!

Ngày hôm sau.

Sáng sớm, Phong Nghệ vì tối qua tăng ca bắt rắn nên hôm nay ở lại ký túc xá Liên Bảo Cục ngủ bù.

Phong Trì nhắn tin: [ Tâm trạng xuống dốc, em đã nghĩ cả đêm rồi, không thể phụ lòng công sức chúng ta bỏ ra trước đó được! ]

[ Nếu anh không đến được, em sẽ ăn luôn cả phần của anh [Ảnh] ]

Tấm ảnh là một bữa sáng cực kỳ phong phú.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập