Anh Dược bình thường khi tụ tập với bạn học, bạn bè, đối tác, nghe nhiều rồi những lời khoác lác kiểu "do đại sư XXX mời từ XXX về thiết kế, tốn bao nhiêu tiền" này nọ.
Đột nhiên nhìn thấy kiểu này của Phong Nghệ, thấy rất khó tiêu hóa.
Lượng thông tin rất lớn, nhưng lại không có được đáp án chính xác.
Ngay lúc này, đánh giá của anh Dược đối với Phong Nghệ lại một lần nữa nâng cao.
Bây giờ anh nhìn Phong Nghệ, cảm thấy Phong Nghệ toàn thân đều tỏa ra hào quang của tiền bạc!
Từ quần áo đến giày dép, hận không thể lột sạch xuống để nghiên cứu cho kỹ!
Những thứ này rốt cuộc là từ tay vị đại lão nào?
Anh Dược đủ loại suy đoán.
Bị anh Dược chỉ ra điểm đặc biệt của quần áo, Phong Nghệ cũng muốn biết quản gia rốt cuộc đặt làm từ đâu.
Bình thường quần áo mặc hàng ngày, yêu cầu của anh thực sự không cao.
Nhìn phản ứng này của anh Dược là biết, bộ đồ trên người hiện tại, chất liệu vải không chỉ ít mà còn rất đắt.
Cái này… Anh cũng không tiện đi lăn lộn trên bãi cỏ trong sân nữa rồi!
Lần tới lăn cỏ phải xem trước xem quần áo trên người có phải do quản gia cung cấp hay không, nếu phải thì thay ra đã.
Cho dù hiện tại không thiếu tiền thì cũng không thể tiêu hao như vậy được!
Anh không phải loại người một bộ quần áo chỉ mặc một lần!
Anh Dược thời gian nghỉ ngơi này tương đương ngắn ngủi, một tách trà còn chưa uống xong đã có người đến tìm anh.
Tùy theo lễ hội văn hóa nghệ thuật tới gần, anh bên này sự vụ bận rộn.
Phong Nghệ không ở lại lâu, xin phép ra về trước.
Anh Dược không kịp khách sáo, "Được, hẹn gặp lại vào ngày lễ hội văn hóa nghệ thuật!"
Phong Nghệ về đến nhà, cất hai đồng hoa tiền sinh tiếu đã mua được vào chỗ cũ, lại nói với Tiểu Giáp dự định mấy ngày tới, lùi thời gian quay về thành phố Dương lại.
Vì thế, Tiểu Giáp đặc biệt thu thập thông tin liên quan đến lễ hội văn hóa nghệ thuật này.
Yếu tố Đoan Ngọ, ngoài một số ý nghĩa kỷ niệm và cầu phúc, còn có thứ anh chú trọng quan tâm là xua đuổi độc trùng độc xà các loại.
Còn có cái gì mà rượu hùng hoàng!
Rượu hùng hoàng a!!
Tiểu Giáp trong lúc gọi video với nhóm bạn ở thành phố Dương đã nói ra lo lắng của mình.
Anh hỏi Tiểu Mậu: "Ông chủ đi tham gia hoạt động đó có gì cần chú ý không, ví dụ như điều kiêng kỵ nào đó?"
Tiểu Mậu: "Ý anh là sao?"
Tiểu Giáp: "Ví dụ như một số loại thuốc xua đuổi côn trùng rắn, ví dụ như rượu hùng hoàng gì đó…"
Tiểu Mậu: "Mấy câu hỏi này của anh tuyệt đối đừng để quản gia biết, ông cụ mà kích động lên là có thể sẽ khuyên Phong Nghệ sa thải anh đấy!"
Quản gia tư dưới cùng bọn họ nhấn mạnh qua nhiều lần, lão bản loại này, thuộc về cao đẳng cấp tiến hóa sinh vật!
Không phải yêu tinh quái thú gì cả!
Càng không phải loài bò sát thấp kém!
Tiểu Giáp: "… Tôi sai rồi!"
Phản tỉnh, là phải phản tỉnh.
Lo lắng cũng là điều không thể tránh khỏi.
Ngày tết Đoan Ngọ.
Tiểu Giáp mang theo một loại tâm thái vi diệu, lái xe đưa Phong Nghệ đến địa điểm tổ chức lễ hội văn hóa nghệ thuật.
Xe dừng ở một bãi đỗ xe không xa hội trường.
Phong Nghệ đội mũ và đeo kính, đang chuẩn bị xuống xe.
Tiểu Giáp muốn nói lại thôi, rồi lại định nói.
Phong Nghệ: "Sao thế?"
Tiểu Giáp há miệng, "Ờ… Ông chủ… Chúc anh chơi vui vẻ."
"Chỉ vậy thôi?"
"Nếu có cái gì đột phát trạng huống tùy thời liên hệ, tôi liền tại đây, thời khắc đãi mệnh!"
"Không cần canh chừng ở đây đâu, anh cũng có thể vào trong dạo chơi mà, hoạt động kiểu này náo nhiệt lắm, còn có đủ loại món ngon nữa."
Phong Nghệ xuống xe, ánh mắt quét qua xung quanh một vòng.
Đúng dịp nghỉ lễ nên người đến đây vui chơi rất đông.
Phong Nghệ đến cũng tính là sớm, nhưng bãi đỗ xe đã chẳng còn mấy chỗ trống.
Hôm nay anh mặc đồ càng kín tiếng hơn.
Hòa nhập hơn.
Đi vào trong đám đông, giống như một sinh viên đại học đến chơi.
Khu vực bên ngoài của lễ hội văn hóa nghệ thuật là một bãi đất trống ngoài trời.
Tại lối vào có rất nhiều sạp bán ô.
Những chiếc ô giấy dầu vẽ đủ loại hoa văn, đủ các phong cách màu sắc, du khách ở mọi lứa tuổi đều rất thích.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, nắng gắt, người mua ô giấy dầu khá nhiều.
Trong không khí lễ hội bao trùm, có một số người vốn mang theo ô che nắng, nhưng thấy cảnh này cũng không nhịn được mà mua một chiếc, chiếc ô vải ban đầu thì cất đi.
Có nam thanh nữ tú, già trẻ lớn bé mặc cổ phục, cầm ô giấy dầu chụp ảnh.
Còn có cả một bức tường văn hóa, trên đó viết về những điều liên quan đến ngày lễ và phong tục tập quán của các nơi.
Phong Nghệ nhìn thấy không ít miếng dán, móc treo mang yếu tố "Ngũ độc" ở các sạp bán đồ trang trí nhỏ.
Cái gọi là Ngũ độc gồm: rắn độc, cóc, bọ cạp, rết và thạch sùng.
Xét theo hiện tại, vị cuối cùng kia giống như bị kéo vào cho đủ số vậy.
Mặc kệ người xưa rốt cuộc có ý nghĩ gì, Ngũ độc chính là năm vị này.
Khu vực hàng hóa nhỏ có vòng tay tết bằng dây ngũ sắc, cùng các loại túi thơm, nghe các chủ sạp rao giảng thì có loại đuổi muỗi côn trùng, loại làm tỉnh táo tinh thần, giải uất dưỡng thần vân vân.
"Hắt xì!"
Phong Nghệ bị các loại mùi kích thích đến mức hắt hơi một cái.
Cẩn thận cảm nhận những mùi vị mang tới trong gió.
Lượng thông tin về mùi quá lớn, trong đó còn có nhiều loại Phong Nghệ không thích lắm, đối với người có khứu giác mẫn cảm thì hơi kích thích.
Không có chuyện gì khác, chỉ là dễ hắt hơi thôi.
May mà hôm nay có chuẩn bị.
Phong Nghệ đeo khẩu trang vào.
Không phải để ngăn mùi. Mùi vị thì loại khẩu trang nhỏ này không ngăn được.
Anh đeo khẩu trang là để tránh hắt hơi ảnh hưởng đến người khác.
Hôm nay đeo kính chính là một cái gọng kính trắng, nhưng đeo khẩu trang rồi nên Phong Nghệ tháo kính ra luôn.
Nhìn quanh, còn có chỗ bán bùa.
Người mua cũng không ít!
Đương nhiên, không hẳn người mua thực sự tin vào những chuyện đó, có người thuần túy mua về làm đồ trang trí, hoặc để có chút cảm giác nghi lễ trong ngày tết.
Cách Phong Nghệ vài bước chân có mấy người trẻ tuổi, chắc là sinh viên của trường đại học nào đó ở thành phố Dung.
"Rượu vàng, rượu hùng hoàng… Rượu vàng còn chia đực cái à? Nói vậy còn có rượu thư hoàng sao?"
"Thứ khác nhau đấy!"
"Hùng hoàng, là sunfua của asen! Thứ này không phải có độc sao? Thực sự có người dám uống à?"
"Nhiều lắm! Trên bảng quảng cáo viết kìa, danh sư chế biến theo phương pháp cổ, ồ, rượu này viết 'không được dùng làm thực phẩm', không phải loại có thể uống sao?"
"Cái đó là để trang trí hoặc cầu phúc thôi, miệng bình phong kín rồi. Chụp ảnh đăng vòng bạn bè là được, mấy thứ này tôi tuyệt đối không chạm vào đâu… Á, nhìn bên kia kìa!"
Phong Nghệ nghe cuộc trò chuyện của họ, nhìn theo hướng đó.
Ở một khu vực phía trước chếch bên cạnh có mấy cô gái trẻ mặc trang phục phong cách truyền thống.
Phong Nghệ liếc nhìn tấm bảng văn hóa dựng ở đó.
Ồ, là Họa ngạch.
Chính là dùng rượu hùng hoàng vẽ chữ "Vương" lên trán trẻ con. Chữ "Vương" giống như vân trán của hổ vậy.
Một là mượn hùng hoàng để trừ độc;
Hai là mượn mãnh hổ để trấn tà.
Mấy cô gái mặc cổ phục kia chính là phụ trách vẽ lên trán.
Không lấy tiền, đều là vẽ miễn phí.
Có rất nhiều phụ huynh dắt theo con nhỏ đang xếp hàng ở đó.
Mấy thanh niên vừa mới bàn luận về độc tính của rượu hùng hoàng, khẳng định "tuyệt đối không chạm vào", giờ lại nhanh chân sán lại gần.
"Cho hỏi, người lớn có vẽ được không ạ?"
Một phụ huynh đang xếp hàng đáp: "Người lớn không vẽ chữ Vương lên trán, có thể bôi một chút lên giữa chân mày hoặc tai thôi. Tất nhiên cậu muốn vẽ chữ Vương cũng được."
Lại có một phụ huynh thấy Phong Nghệ nhìn bên này, tưởng cậu cũng có thắc mắc tương tự, liền nói: "Đã đến rồi thì vẽ một chút đi! Vẽ vào là côn trùng rắn tránh xa, trừ độc trấn tà đấy!"
Phong Nghệ đáp lại bằng nụ cười: "Thôi ạ."
Không phải sợ, chỉ là mùi hắc quá khó ngửi.
Có một đứa bé vừa mới vẽ xong chữ "Vương" trên trán, hưng phấn nhảy nhót chạy tới.
Thấy Phong Nghệ nhìn mình, đứa bé giơ hai tay lên, làm bộ mãnh hổ đe dọa:
"Rua——"
Phong Nghệ: "… Hắt xì!"
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập