Anh trai Hồ Nghị lái xe dẫn đường phía trước, Phong Nghệ bám theo sau.
Không biết hai anh em nhà này đã nói gì với nhau trên xe, mà lúc xuống xe tới địa điểm, ánh mắt anh trai Hồ Nghị nhìn Phong Nghệ đã tràn đầy vẻ kỳ vọng.
Phong Nghệ không bận tâm đến những thứ đó, anh nhìn dãy nhà kho cách đó không xa, một trong số đó chính là mục tiêu của chuyến đi này.
Lúc họ đến, vừa vặn có một chiếc xe rời đi, nhìn logo dán trên xe thì là người của một công ty diệt chuột khác.
Bảo Phong Nghệ chờ một lát, anh trai Hồ Nghị đi tới phòng nghỉ tìm ông chủ kho hàng.
"Sếp ơi, giải quyết xong chưa?"
"Chưa đâu!" Ông chủ kho hàng mặt mày sầu não, nếp nhăn hằn sâu thêm mấy rãnh, "Người cậu tìm đến rồi à?"
"Vâng, em với chú em khó khăn lắm mới mời được người ta tới, đã thỏa thuận xong là mười nghìn một con."
"Được! Chỉ cần bắt được, tôi chuyển tiền ngay lập tức! Khụ khụ khụ!" Cổ áo ông chủ vốn đã khô khốc, vì kích động nên lại ho sặc sụa.
Cả ngày hôm nay ông gần như không được nghỉ ngơi, vừa bận xuất hàng, vừa tìm công ty diệt chuột, đến giờ được ngồi xuống rồi mà vẫn phải trăn trở xem ngày mai nếu vẫn không xong thì tính sao. Kho hàng có chuột mà không giải quyết kịp thời, bên mua chắc chắn sẽ nghi ngờ hàng hóa công ty phát ra có vấn đề.
"Người cậu mời đâu?" Ông chủ hỏi.
"Ở ngoài kia ạ." Anh trai Hồ Nghị thò đầu nhìn ra ngoài, "Đã đi về phía kho hàng rồi."
Ông chủ định đứng dậy đi xem thử, nghĩ một lát lại thôi, ông ngồi xuống lấy máy tính bảng mở camera giám sát trong ngoài kho. Có tuổi rồi lại bận cả ngày, ông trụ không nổi.
"Trẻ quá nhỉ." Ông chủ nhìn hình ảnh trên màn hình, trong lòng không ôm hy vọng lớn.
Thất vọng cả ngày rồi, nhìn từng đội ngũ diệt chuột chuyên nghiệp đến rồi lại đi, giờ nhìn thấy Phong Nghệ đơn thương độc mã, trang bị nhẹ tênh, lại còn chẳng phải dân chuyên nghiệp, ông không thể có nhiều niềm tin được.
Tuy nhiên, thêm một người thêm một sức, dù không bắt được, nếu có thể đưa ra giải pháp nào hay ho thì cũng tốt.
Nghĩ vậy, ông chủ nói: "Cho người dẫn cậu ta vào đi. Đã ký thỏa thuận chưa? Việc bồi thường nếu làm hỏng hàng trong quá trình diệt chuột phải để cậu ta biết."
"Ơ… Cậu ấy không phải người của công ty diệt chuột, mấy thứ chuẩn bị sẵn kia cũng không dùng đến. Nhưng về phần bồi thường hàng hóa em đã nói qua rồi. Có cần ký bổ sung thỏa thuận không ạ?" Anh trai Hồ Nghị hỏi.
Ông chủ thở hắt ra một hơi: "Cứ kệ đi đã, diệt chuột là quan trọng nhất. Để mắt tới chút."
Anh trai Hồ Nghị lại hỏi: "Có thể tạm thời bật đèn bên trong lên không?"
"Tối đa một tiếng thôi, còn phải chia thời gian ra mà bật, xem bên bốc hàng sắp xếp thế nào. Có thể bật toàn bộ đèn trong thời gian ngắn, chứ không thể bật suốt mấy tiếng được. Bây giờ kho đang bận bốc hàng."
"Hoặc là đợi ba tiếng nữa hãy vào. Phát hết số hàng cần tránh sáng kia đi thì có thể bật đèn thoải mái. Cái này cũng chịu thôi, lúc nãy có công ty diệt chuột tới, nghe xong tình hình thì bảo sáng mai quay lại, bắt tôi sáng mai phải để trống một tiếng, tạm dừng xuất hàng." Ông chủ nói.
Anh trai Hồ Nghị chuyển lời của ông chủ tới Phong Nghệ.
"Không cần bật đèn." Phong Nghệ nhìn kho hàng phía trước.
Tầm này robot vận chuyển ra ra vào vào, sức người chỉ hỗ trợ, còn lại đều giao cho robot. Trong kho quả thực khá tối, đèn bật cũng chỉ khống chế ở độ sáng vừa phải, thi thoảng có người vào kiểm kê rồi lại ra ngay. Đối với người bình thường thì đúng là hơi tối quá.
Khi tiến lại gần kho hàng, bước chân Phong Nghệ khựng lại, đôi mày nhíu chặt.
Thấy Phong Nghệ dừng ở cửa kho, anh trai Hồ Nghị lo lắng nói với Hồ Nghị bên cạnh: "Sao không vào thế? Cậu ta không định bỏ chạy giữa chừng đấy chứ?"
"Chắc là không đâu nhỉ?" Hồ Nghị cũng không chắc chắn. Tình hình trong kho đúng là phức tạp hơn nhiều, hắn nhìn vào chỉ thấy tối om chẳng rõ gì cả, chỉ thấy lũ robot đang bận rộn làm việc ở cửa.
Phong Nghệ đứng ở cửa kho định thần một lát. Mùi của đủ loại thuốc thử, hóa chất, vật liệu thí nghiệm xông thẳng vào mũi khiến anh hơi choáng váng. Đây không phải là những mùi hương anh quen thuộc trong lúc luyện tập kiểm soát khứu giác thời gian qua, đại não nhất thời chưa phân tích kịp.
Để bắt được mùi hương phát ra từ con mồi, Phong Nghệ cũng không đeo khẩu trang. Đợi sau khi lọc bớt mùi của các loại thuốc thử, cuối cùng anh cũng ngửi thấy hơi thở của con mồi đang lẩn trốn trong kho.
Đeo găng tay, mở hộp, Phong Nghệ xách cây kẹp cán dài bước vào bên trong.
Ông chủ kho hàng nãy giờ vẫn nhìn chằm chằm qua camera: ???
"Cậu ta chỉ dựa vào cái đó thôi sao?"
Lưới bắt chuột, kính nhìn đêm, miếng dính chuột, bẫy chuột… mấy thứ đó đều không cần chuẩn bị à?!
Ông chủ cầm bộ đàm lên: "Gọi mấy người đi theo để mắt tới cậu ta."
Hàng trong kho đắt lắm, nhìn cái kiểu của Phong Nghệ, thật sự khiến người ta khó lòng yên tâm.
Vốn dĩ ông định ngày mai chi tiền đậm để chen ngang mời vị "cao thủ miếng dính chuột" kia tới.
Đó đúng là một vị thần nhân, cực kỳ nổi tiếng trên mạng! Chỉ cần đi một vòng hiện trường, bày một cái "trận pháp" bằng vài miếng dính chuột rồi ngồi đợi là xong. Nghe nói từ trước tới nay, hễ vị đó ra tay là không con chuột nào thoát được! Chuột càng vùng vẫy càng dính chặt, đương nhiên cũng không có khả năng nhảy đi nơi khác làm bẩn hàng hóa.
Đó cũng là vị kiêu ngạo nhất trong số các cao thủ diệt chuột mà ông từng thấy!
Có điều khó mời lắm, phải đặt lịch trước, hôm nay ông cũng không hẹn được.
Phía kho hàng.
Nhận được lệnh của ông chủ, ba nhân viên kho hàng đi theo sau Phong Nghệ.
Một người nói: "Chúng tôi qua đây giúp một tay."
Phong Nghệ ra dấu tay: Lùi xa ra chút, đừng vướng chân!
Ba nhân viên nhìn nhau, cũng không đi sát nữa mà đứng ở đầu kia của kệ hàng quan sát.
Trong kho để robot dễ bốc hàng nên sắp xếp rất gọn gàng, đứng ở đầu này có thể nhìn thấu tới đầu kia, nên Phong Nghệ làm gì họ cũng thấy được. Chỉ cần đảm bảo Phong Nghệ luôn trong tầm mắt thì không lo chuyện gì, có hàng rơi họ cũng xử lý kịp. Dù có góc chết họ không nhìn tới thì trong kho vẫn còn camera mà.
Phong Nghệ biết họ đang nghĩ gì, nhưng không thèm bận tâm. Anh nhìn qua kho hàng, bố cục quả thực giống như anh trai Hồ Nghị đã mô tả.
Có robot vận chuyển đi tới bốc hàng, một nhân viên đang định lên tiếng nhắc nhở thì thấy Phong Nghệ đã lách qua rồi, hoàn toàn không chạm vào kệ hàng bên cạnh.
Phong Nghệ lần theo mùi hương đi vào sâu bên trong, nhưng trong mắt người khác thì không phải vậy.
Ông chủ đang dán mắt vào màn hình giám sát chỉ thấy Phong Nghệ sau khi vào kho không hề do dự mà bước thẳng vào trong, như thể đã có mục tiêu rõ ràng từ trước. Sau đó đột ngột rẽ hướng, đi vào lối đi giữa hai dãy kệ hàng.
Nhìn mã số kệ hàng, tim ông chủ vọt tận lên cổ: "Theo sát vào! Chỗ đó là hộp thuốc thử quan trọng đấy!"
Loại mấy nghìn tệ một hộp đó!
Nguyên kiện đóng thùng thì còn đỡ, nhưng trên kệ cũng có cả những hộp nhỏ đã khui thùng!
Lỡ tay gạt đổ một hộp thôi là ông đau lòng đến ngất xỉu mất.
"Bảo cậu ta khoan hãy…"
Lời còn chưa dứt, đã thấy cánh tay Phong Nghệ lóe lên, từ trên kệ hàng kẹp ra một con chuột.
"…"
Câu nói dang dở như bị ai đó bóp nghẹt ngay cổ, nghẹn lại nơi cuống họng.
Dụi dụi mắt, ông chủ tua lại đoạn camera một đoạn ngắn, chọn tốc độ 50%. Tốc độ 100% là bình thường, trên là nhanh, dưới là chậm. 50% tức là phát với tốc độ chỉ bằng một nửa bình thường.
Suy nghĩ một lát, ông chủ lại điều chỉnh, tốc độ 30%, xem lại cảnh tượng vừa rồi lần nữa.
Sau đó, lại tua lại, phát lại, tốc độ 10%…
Cái cảnh vừa rồi, rốt cuộc đã xảy ra như thế nào?
Tại sao chớp mắt một cái, con chuột đã xuất hiện trên cái kẹp rồi?
Bên trong kho hàng.
Ba nhân viên kho đang nhận lệnh của sếp chuẩn bị ngăn Phong Nghệ không cho đi tiếp về phía đó, lúc này đều há hốc mồm kinh ngạc, như thể đột nhiên thấy đĩa bay của người ngoài hành tinh "duàng" một phát hạ cánh ngay trước mặt. Họ vừa chấn động vừa mờ mịt, trước cảnh tượng vượt xa nhận thức này, họ không biết nên phản ứng ra sao.
Mãi đến khi Phong Nghệ kẹp con chuột rời đi, họ mới sực tỉnh, còn không quên kiểm tra lại hàng hóa quý giá trên kệ.
Hàng hóa nguyên vẹn, sắp xếp ngay ngắn.
Cửa kho hàng, anh em nhà họ Hồ đang lo lắng chờ đợi.
Sau khi Phong Nghệ vào trong, Hồ Nghị xem giờ trên điện thoại, mới tán dóc với anh mình được vài câu, còn đang định bê cái ghế ra ngồi đợi, thì đã thấy Phong Nghệ kẹp một con chuột đi ra.
Nhìn lại điện thoại.
Từ lúc vào đến lúc ra, chưa đầy một phút.
"Túi đựng chuột đâu?" Phong Nghệ hỏi.
Anh trai Hồ Nghị vẫn trố mắt nhìn chằm chằm con chuột trên kẹp cán dài, như thể đang nghiên cứu xem con chuột này là thật hay giả, sao có thể bị bắt dễ dàng như thế?
Hồ Nghị vỗ mạnh vào vai anh mình: "Túi đựng chuột kìa!"
"Hả? À! Đây!" Anh trai Hồ Nghị thu hồi tầm mắt, đi lấy túi đựng con chuột vào.
Phong Nghệ vứt con chuột vừa bắt được vào túi.
Anh trai Hồ Nghị đang định nói gì đó thì nghe Phong Nghệ bảo: "Dịch vụ khuyến mãi, ở kệ hàng mã số 'J' tầng thứ ba ngay chính giữa có phân chuột, các anh nhớ xử lý đi."
"À à!" Anh trai Hồ Nghị gật đầu như máy, phản ứng lại liền nhanh chóng thông báo cho người trong kho đi kiểm tra.
Phong Nghệ lau chùi khử trùng cây kẹp rồi cất lại vào hộp, khóa lại, xách hộp lên.
"Số tài khoản ngân hàng tôi đã gửi vào máy Hồ Nghị rồi, tôi hy vọng khi về đến nhà sẽ thấy thông báo tiền về."
Nói xong Phong Nghệ lái xe rời đi. Hôm nay dùng não quá độ rồi, phải đi nghỉ sớm thôi, không là ảnh hưởng chỉ số thông minh mất.
Cùng lúc đó, ông chủ kho hàng vẫn đang trong trạng thái chấn động, ngồi lì trong phòng nghỉ, bật đoạn video giám sát vừa rồi ở chế độ quay chậm — phát lại — quay chậm…
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập