Phong Trì dạo này chi tiêu khá mạnh tay, túi tiền có chút eo hẹp.
Tài sản lão gia tử phân chia cũng chưa tới tay, trước đó vì để giữ thể diện, công không thành danh không toại, cơ bản vẫn ở trạng thái "ăn bám".
Nhìn thấy hộp quà của Hào Tử, Phong Trì nhớ lại chiếc đồng hồ anh ta mua cho Phong Nghệ.
Cách đây một thời gian, thấy người trên mạng bảo Phong Nghệ sa sút, anh ta phẫn nộ không thôi, nhất thời kích động đã đi đặt một chiếc đồng hồ để chống lưng cho Phong Nghệ, chiếc đồng hồ đó đắt hơn cả nhiều loại xe sang.
Hàng đặt làm riêng, một số công đoạn vẫn chưa hoàn thiện nên chưa cầm được trên tay.
Chỉ là dạo này mải mê với ý tưởng tuyệt diệu của mình, chuyện chiếc đồng hồ bị quẳng ra sau đầu, thấy quà tặng mới sực nhớ ra.
Đồng thời nhớ ra luôn cả cái ví tiền đang thắt chặt của mình.
Trước đây anh ta hào phóng, cho vay không ít tiền, nhưng chẳng đòi lại được bao nhiêu.
Vốn nghĩ, nếu Hào Tử có việc gấp muốn mượn tiền, anh ta kiểu gì cũng phải dốc sức giúp một tay. Ái chà, may mà chỉ là một phen hú vía.
Chưa kịp tán gẫu thêm, lại có thêm một người nữa đến.
Trong vòng nửa giờ, những người Phong Trì mời đã có mặt đầy đủ.
Về phương diện ăn chơi nhảy múa, mấy người này đặc biệt đúng giờ.
"Nhanh nhanh nhanh! Lò nướng ở đâu? Nướng thịt thôi! Đói chết mất, bị ông già lôi đi giúp việc, từ chiều đến giờ chưa được hột cơm nào vào bụng, chỉ húp được chén trà, mà còn là trà dưỡng sinh của bố tao nữa chứ."
Chàng thanh niên vừa nói vừa bước vào nhà, tiện tay bốc một miếng bánh quy trong hộp trên bàn ngậm vào miệng, rồi chạy đến tủ lạnh lùng sục nước có ga.
Đều là đám bạn nối khố có thể "tiểu chung một bô", tính tình hợp nhau, quan hệ cũng thân thiết nên chẳng chút khách sáo, đi lại trong nhà này như nhà mình vậy. Dù sao bây giờ trong nhà cũng chỉ có đám người quen tụi nó, đủ tự do tự tại.
Phong Trì nghe thấy thế thì cười lớn: "Mới ngoài hai mươi đã bắt đầu dưỡng sinh rồi à?"
Những người khác hùa theo:
"Cocktail si-rô ho Xuyên Bối Tỳ Bà, hoa cúc kỷ tử nhắm với thịt nướng, triển luôn!"
"Thức đêm muộn! Quẩy dã ngoại!"
"Dưỡng sinh kiểu Punk! Duy ngã độc tôn!"
Không khí tràn ngập mùi vị của lũ "ngốc nghếch".
Nhưng rất nhanh sau đó, có người đã đưa trọng tâm vào buổi tụ tập hôm nay.
"A Trì, gọi bọn tao qua gấp gáp thế này, chắc không đơn giản chỉ là tụ tập ăn uống chứ? Có tiết mục gì thì mau tung ra đi!"
"Còn đặc biệt dặn không được dẫn theo người vị thành niên, mày định cho bọn tao xem cái gì? Lẽ nào giấu bảo bối gì sao?"
Phong Trì không nói thẳng, chỉ bảo: "Tao chuẩn bị một niềm vui nhỏ bất ngờ tặng cho tụi mày!"
"Bất ngờ gì? Ở đâu? Nhỏ cỡ nào?"
Những người vừa mới ngồi xuống lập tức đứng dậy tìm kiếm khắp nơi.
Phong Trì vẻ mặt huyền bí, lắc lắc ngón tay: "Không thể nói, không thể nói, các mày phải tự mình khám phá. Đi thôi, ra sân sau nướng thịt!"
Mấy người này quá hiểu nhau, vừa nghe Phong Trì nói "bất ngờ", trong sự tò mò háo hức lại có thêm ba phần cảnh giác.
Bọn họ nghi ngờ tên này lại định chơi trò xỏ xiên gì đó.
Chỉ có điều nhìn quanh quất một hồi vẫn không thấy chỗ nào khả nghi.
"Chẳng phải nói là đã sửa sang lại sao? Tao thấy ngôi nhà cũng đâu có thay đổi gì lớn, lần trước tao qua cũng thế này mà." Một người nói.
"Trong nhà chỉ sửa nhỏ thôi, tổng thể biến động không lớn, sửa sang lại là sân sau kìa, tao thuê người tu sửa rồi, lâu không ở, cây cối bên trong mọc hoang dã quá." Phong Trì nói với giọng điệu có chút đắc ý ẩn sau vẻ bình thản.
"Lúc tao đến cũng chú ý rồi, vườn tược hoa cỏ nhà mày thì bình thường, nhưng cây cối mọc hoang dại quá mức, nãy không để ý kỹ, có mấy loại thực vật trông rất bá đạo nhé, trước đây tao chưa từng thấy qua."
"Chứ còn gì nữa, tao vất vả lắm mới kiếm được đấy!" Phong Trì nói.
Đó là những loại thực vật cổ đại mô phỏng mà anh ta cực khổ lắm mới gom góp được! Để dàn cảnh, tạo không khí đấy!
"Giống gì vậy? Để tao mua mấy cây cho ông bà tao, họ thích mấy thứ này lắm."
"… Không biết, quên rồi. Ái chà nói chuyện đó làm gì, nào, thịt nướng chín rồi, đứa nào nãy kêu đói đâu, ăn đi ăn đi!" Phong Trì đon đả mời mọi người ăn thịt.
Ăn no uống say rồi sẽ buông lỏng cảnh giác, lúc đó vô tình phát hiện ra cái gì đó, hiệu quả sẽ càng tốt hơn.
"Căn biệt thự này được đấy, diện tích trong nhà không quá lớn nhưng sân vườn rộng rãi. Căn này là lão gia tử tặng lúc mày tròn mười tám tuổi nhỉ?" Có người hỏi.
Lúc đi ngang qua họ thấy có người biến sân vườn thành khu vui chơi trẻ em, cũng có người xây bể bơi thật lớn, bên phía Phong Trì thuộc kiểu sân vườn sau nhà, có điều ít hoa mà nhiều cây.
Người thì tơ tưởng đến điều bất ngờ, kẻ thì mải mê ăn uống, người lại thèm muốn nhà ở trong khu này.
Hào Tử không ngồi cùng bọn họ, nướng thịt chơi một lúc thì ngồi không yên, đứng dậy dắt bạn gái đi dạo vườn.
Thành phố Dương dạo này thời tiết khá đẹp, nhiệt độ thích hợp, buổi tối tầm này cũng không thấy lạnh.
Gió thổi từng cơn nhưng không mạnh.
"Cái vườn này trồng cây có vẻ hơi dày quá nhỉ, ban ngày chắc nắng cũng bị cành cây che hết mất? Cây và lá nhiều quá, che khuất tầm nhìn."
"Che khuất tầm nhìn không tốt sao~" Giọng Hào Tử đầy vẻ lả lướt.
"Em nói nghiêm túc đấy! Anh không thấy cái vườn này… có chút âm u sao?"
"Cũng được mà, khá cá tính. Em không thấy nó đặc biệt mang lại cảm giác không khí nguyên thủy phục cổ sao?"
"Có à?"
Cặp đôi nhỏ ríu rít tình tứ, chậm rãi bước đi.
"Đợi đã! Anh có nghe thấy tiếng động gì không?" Bạn gái đột nhiên dừng bước.
"Tiếng động gì?" Hào Tử hoàn toàn không để ý xung quanh.
"Giống như có thứ gì đó bò qua… loại tiếng động đó ấy, còn có tiếng xì xì nữa! Càng lúc càng gần!"
"Hình như là có thật, gió thổi thôi mà? Chỗ này cây cối rậm rạp quá, lá cây phát ra…"
Trên đầu phát ra tiếng sột soạt, xào xạc của cành lá cọ xát vào nhau.
Cả hai cùng ngước mắt lên, nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
Bên cạnh, một cái đầu rắn khổng lồ thò ra từ sau những chiếc lá to bản.
Ánh đèn trong sân vườn bị lá cây cắt vụn, chiếu rải rác vào trong rừng cây.
Nhìn không rõ chi tiết, nhưng có thể nhận ra đường nét hình thù đáng sợ của "sinh vật" trước mặt, cùng với những hoa văn mờ ảo dưới ánh sáng mờ tối.
Theo tiếng xì xì khiến người ta run rẩy, con quái thú trước mặt há to cái miệng rộng hoác…
"Á——"
Một tiếng thét mang theo nỗi sợ hãi vô tận của phái nữ vang lên xé lòng trong đêm tối tĩnh mịch.
Bạn gái Hào Tử nhấc chân chạy biến, hai người vẫn đang nắm tay nhau, Hào Tử đứng ngây ra tại chỗ hoàn toàn không kịp phản ứng, theo đà lôi kéo này, anh ta ngã sấp mặt xuống đất.
Khoảnh khắc nhìn thấy "quái thú", Hào Tử hoàn toàn sợ đến ngây dại, đôi chân như bị đóng đinh xuống đất, không chạy nổi, không khóc được, hoàn toàn mất tiếng, cả người tê dại, linh hồn dường như thoát ly khỏi thế giới này vậy.
Cú kéo và cú ngã này cũng không thể khiến anh ta hoàn hồn.
Ngược lại còn từ bỏ vùng vẫy.
Tiếng bò lết xì xì như hình với bóng, dường như đang đuổi ngay sát sau lưng, càng lúc càng gần, âm thanh như dán sát vào bên tai.
Trong lúc mơ hồ, dường như ngay cả gió cũng mang theo hơi thở lạnh lẽo tàn khốc.
Hào Tử ngã xuống không có phản ứng, kéo cũng không nhúc nhích, bạn gái càng thêm luống cuống, vừa thét chói tai vừa ném cái điện thoại về phía đầu rắn.
Bộp!
…
Ơ?
Bước chân định chạy đi cầu cứu khựng lại.
Âm thanh này… nghe không đúng lắm.
Lý trí dần quay trở lại, cô lấy hết can đảm, nhanh chóng quay đầu nhìn lại.
"Quái thú" vẫn ở nguyên vị trí cũ.
Nhìn kỹ lại.
Cái miệng há hốc của "quái thú" từ từ khép lại.
Sau đó lại từ từ há ra.
Rồi lại khép lại.
"…"
Đằng kia, mấy người đang nướng thịt nghe tiếng thét liền vội vàng chạy qua xem có chuyện gì.
Phong Trì tụt lại sau cùng, anh ta muốn xem phản ứng của mọi người khi nhìn thấy "niềm vui nhỏ bất ngờ".
Những người chạy đến thấy Hào Tử đang nằm sấp dưới đất thì cuống cuồng chạy lại.
"Hào Tử! Hào Tử mày làm sao thế?"
Thấy thần sắc Hào Tử ngơ ngác, mấy người quay sang nhìn bạn gái anh ta.
Bạn gái Hào Tử vừa nhặt điện thoại lên, mặt không cảm xúc, chỉ tay lên một chỗ phía trên.
Mấy người ngẩng đầu nhìn lên.
"Vãi! Cái đậu m…"
Dù sao thì mấy trò chơi cảm giác mạnh và đùa dai tụi nó cũng chơi nhiều rồi, thấy bạn gái Hào Tử đứng đó bình tĩnh, mấy người nhanh chóng lấy lại tinh thần, con "quái thú" này là giả.
Nhưng lúc mới nhìn thấy vẫn bị dọa cho giật bắn mình.
"Phong Trì!! Đây chính là 'niềm vui nhỏ bất ngờ' của mày hả?!!"
Đang nói thì chuông cửa reo.
Một người bảo: "Để tao ra mở cửa."
Tiện thể đi vệ sinh luôn, nãy uống hơi nhiều nước, suýt thì sợ đến mức vãi ra quần.
Bên ngoài cổng lớn, những hộ dân lân cận bị tiếng thét làm cho giật mình kinh động, vẻ mặt đầy lo lắng.
Họ rủ nhau kéo đến xem tình hình thế nào, có người còn cầm điện thoại, số đã bấm sẵn, chuẩn bị báo cảnh sát bất cứ lúc nào.
Nhấn chuông đập cửa, mãi sau mới có người ra mở.
Chàng thanh niên mở cửa mặt mày ngơ ngác, kinh hồn bạt vía, cùng với một số cảm xúc mâu thuẫn kỳ quặc phức tạp.
Vị chủ nhà dẫn đầu hỏi: "Mấy cậu có chuyện gì vậy? Tôi vừa nghe thấy tiếng con gái thét chói tai!"
Chàng thanh niên lắc đầu: "Không có gì đâu, hiểu lầm thôi! Đều là hiểu lầm cả! Tụi cháu chỉ đang chơi trò chơi thôi."
Lời vừa dứt, từ phía vườn hoa lại vang lên một tiếng kêu thất thanh, lần này là giọng của một nam thanh niên, giọng hét đến mức vỡ cả ra.
Ánh mắt nghi hoặc của các chủ nhà đồng loạt quét tới.
"Tiện cho chúng tôi vào xem một chút chứ?"
Lời nói thì khách sáo nhưng hành động lại khá cứng rắn.
Họ gạt chàng thanh niên ở cửa sang một bên, đi về hướng phát ra âm thanh.
Cùng một khu phố, con nhỏ nhà mình lúc nãy còn đang chạy nhảy trước cửa, dạo này trên mạng liên tục nổ ra mấy vụ án kinh thiên động địa, họ lo lắng cho môi trường sống và sự an toàn của người thân.
Thực sự là hiểu lầm thì càng tốt, cùng lắm thì sau đó xin lỗi bồi tội.
Mấy vị chủ nhà đi đến sân sau, liền thấy ——
Hào Tử đã hoàn hồn đang bóp cổ Phong Trì, gầm lên: "Mẹ nó mày dám bày trò này! Dám bày trò này! Có biết là dọa chết người không hả!!"
Những người bạn khác xông lên can ngăn: "Bình tĩnh! Bình tĩnh đi Hào Tử!"
Hào Tử giận dữ nói: "Nếu tao mà bị dọa chết thật, mẹ nó mày đi đâu tìm linh chi tiên thảo về cứu tao hả!!!"
Phong Trì ngụy biện: "Làm gì mà khoa trương thế! Chơi thể thao mạo hiểm cũng đâu thấy mày sợ đến mức nằm bò ra đất đâu!"
Hào Tử lắng nghe tiếng tim đập như đánh trống của mình: "Cái đó có giống nhau đâu! Tao sợ rắn chết đi được! Tao sợ rắn nhất trên đời!"
"Lần tụ tập trước mày còn bảo bắt trăn lớn ngâm rượu cơ mà!"
"Tao bốc phét không được à!"
"Thế sao nãy mày không chạy?"
"Tao muốn chạy lắm chứ, nhưng chân tao không nghe lời! Với lại khoảng cách đó, nếu nó là con thật thì chạy có ích gì, tao đã 'ngỏm' rồi!"
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập