Sau khi nói chuyện xong với quản gia, Phong Nghệ nhìn vào trang ghi chú đầy ắp các từ khóa quan trọng của mình, cảm thấy đầu càng thêm đau.
Theo lời quản gia, hai chiếc răng độc này sẽ tiếp tục mọc dài ra, đến khi nào chúng ngừng lại thì có nghĩa là đã mọc hoàn thiện, và khi đó cơn đau răng mới biến mất.
Nhưng từ giờ đến lúc đó, cơn đau vẫn tiếp diễn, thuốc giảm đau lại vô hiệu, chỉ còn cách tìm biện pháp khác hoặc là cắn răng chịu đựng.
Phong Nghệ đột nhiên nghĩ tới, mọc răng mà động tĩnh lớn thế này, thì lúc mọc tuyến độc, hai bên má có sưng phồng lên không? Giống như bị quai bị vậy?
Rồi lại phải chịu đựng một lần nữa nỗi đau như bị quai bị sao?
Phong Nghệ cảm thấy trước mắt tối sầm lại.
Chẳng trách quản gia lại nói, quá trình tiến hóa đi kèm với đau đớn mà bản thân chỉ có thể tự mình gánh vác!
Không tự mình chịu thì chẳng lẽ lại chuyển sang cho người khác được chắc?!
Phong Nghệ xoa xoa huyệt thái dương.
Tạm thời chưa nghĩ đến tuyến độc, trước mắt phải nghĩ cách giải quyết vấn đề ăn uống đã.
Quản gia khuyên anh nên tuân theo quy trình: đồ lỏng — đồ bán lỏng — đồ mềm — rồi mới đến ăn uống bình thường. Về chuyện này, Phong Nghệ tuyệt đối sẽ không làm khó chính mình.
Hạn chế nhai cũng giúp giảm bớt gánh nặng cho răng, từ đó giảm bớt cảm giác đau.
Thế là máy làm sữa đậu nành, máy ép trái cây, máy xay thịt… đồng loạt ra trận. Những đồ điện gia dụng trong bếp mua về bấy lâu nay chẳng mấy khi dùng tới giờ bắt đầu vận hành hết công suất — vì lượng nguyên liệu cần xử lý quá nhiều.
Tôm cá? Xay!
Sườn heo? Lọc thịt rồi xay luôn!
Rau củ quả thì ép lấy nước, gạo thì nấu thành hồ.
Phong Nghệ tự giễu: Người ta thì ăn uống thanh tao, nhai kỹ nuốt chậm, còn mình thì cái gì cũng húp sùm sụp.
Dạo này cơ thể đang bận rộn tiến hóa nên cần rất nhiều năng lượng, khẩu phần ăn mỗi bữa lại tăng lên lần nữa. Chỉ có đủ thức ăn mới cung cấp đủ dinh dưỡng và năng lượng cần thiết.
Khi ăn còn phải lưu ý đến nhiệt độ.
Lần đầu tiên Phong Nghệ cảm nhận rõ rệt sự kích thích nóng lạnh của thức ăn đến vậy.
Mỗi khi há miệng, bất kể là ăn cơm hay nói chuyện, hai chiếc răng độc lớn kia cũng sẽ động đậy theo, mà mỗi lần cử động là một lần đau như bị viêm tủy răng nhân lên n lần. Vì thế, cứ đến bữa ăn là thời gian lại trôi qua đặc biệt chậm chạp.
Cơm phải ăn, lời phải nói, nhưng những việc này thực ra chưa phải là lúc đau nhất.
Lúc đau đớn dữ dội nhất chính là khi đánh răng! Đặc biệt là hai chiếc răng độc lớn kia!
Dưới sự "tỏa sáng" của hai chiếc răng độc, những chiếc răng khác đau đớn chỉ được xếp vào hàng nhẹ ký.
Sau khi đánh răng xong một lượt trong sự gian nan tột cùng, Phong Nghệ quyết định lập tức đi thay kem đánh răng!
Ban đầu anh định đặt mua trực tiếp trên mạng, nhưng hoặc là chủng loại không nhiều, hoặc là phần giới thiệu sản phẩm không chi tiết. Sẵn tiện cần mua thêm một ít đồ dùng nhà bếp nên Phong Nghệ quyết định đi siêu thị lớn xem thử.
Hai chiếc răng độc hiện tại anh vẫn chưa thể điều khiển thuần thục. Trước khi răng mọc xong và có thể kiểm soát được việc thu phát, anh vẫn phải đeo khẩu trang khi ra ngoài, nếu không thì trông đáng sợ lắm. Tuy lúc không há miệng thì hai chiếc răng sẽ thu vào bên trong, nhưng nếu lỡ chẳng may lúc nói chuyện với người ta mà chúng lại bật ra thì khó mà giải thích được. Đeo khẩu trang cho chắc ăn.
Vào giờ làm việc của ngày thường, siêu thị không quá đông người.
Lúc này đa phần là những người đi mua thức ăn, khu thực phẩm tươi sống rất náo nhiệt, còn khu chăm sóc răng miệng thì vắng vẻ hơn nhiều. Trước hai dãy kệ hàng chỉ có mình Phong Nghệ đứng đó.
Phong Nghệ nhìn cả một dãy kệ đầy ắp kem đánh răng, bàn chải, nước súc miệng, khẽ thở dài, rồi bắt đầu nghiêm túc đọc phần giới thiệu trên bao bì của các loại sản phẩm vệ sinh răng miệng khác nhau.
Có lẽ do Phong Nghệ đứng đây quá lâu với vẻ mặt đầy sự khó lựa chọn, một nhân viên tư vấn bước tới hỏi: "Chào anh, tôi có thể giúp gì cho anh không ạ?"
Phong Nghệ đang đọc đống giới thiệu đến nhức cả đầu liền nói: "Cảm ơn, tôi muốn mua kem đánh răng trước, dạo này tôi bị đau răng."
Nhân viên lại hỏi: "Cho hỏi anh đau kiểu gì ạ? Là sâu răng? Răng khôn? Hay là do nguyên nhân khác làm tổn thương răng?"
Phong Nghệ: Emmmm…
Cái này bảo anh trả lời thế nào đây?
Cảm nhận kỹ lại một chút, Phong Nghệ nói: "Kiểu nào cũng giống."
Nhân viên tư vấn: "…"
Ánh mắt nhìn Phong Nghệ dường như tràn đầy sự cảm thán, lại pha chút thương cảm.
"Vậy để tôi giới thiệu sơ qua cho anh một lượt, rồi anh xem loại nào phù hợp nhé?"
Phong Nghệ gật đầu cảm ơn.
Sau đó, anh nghe nhân viên tư vấn nói về các loại kem đánh răng dành cho viêm nướu, viêm nha chu, răng bị bệnh lý… Phong Nghệ cảm thấy mấy chiếc răng trong miệng lại đau lên từng cơn.
Sau khi giới thiệu xong, nhân viên quay lại nhìn.
Phong Nghệ vẫn đứng đó, chân mày nhíu chặt.
Nhân viên tư vấn nói: "Anh không cần lo lắng đâu, những loại tôi giới thiệu đều là thương hiệu lớn, chất lượng đảm bảo, uy tín tốt và bán rất chạy."
"Ồ ồ! Phải, nghe qua thì thấy rất tốt."
Phong Nghệ sực tỉnh, nhặt mỗi loại nhân viên vừa giới thiệu một tuýp bỏ vào giỏ hàng.
Thấy vậy, nhân viên vội khuyên: "Anh không cần mua nhiều thế đâu, có mấy loại công dụng giống nhau mà."
Phong Nghệ: "Tôi dùng thử xem loại nào tốt nhất. Không lãng phí đâu, tôi chắc chắn sẽ dùng hết."
Một ngày đánh răng hai đến ba lần, sau này răng hết đau thì vẫn phải tiếp tục đánh, đánh thật kỹ, nếu không răng miệng có vấn đề thì biết tìm ai?
Nha sĩ? Hay bác sĩ thú y?
Đều không thể tìm được ai cả!!
Thấy Phong Nghệ như vậy, nhân viên cũng không khuyên nữa mà hỏi tiếp: "Vậy anh có cần bàn chải không? Để tôi giới thiệu cho anh nhé? Các mẫu bàn chải khác nhau thì chức năng cũng khác nhau."
"Ờ, có cần."
Răng biến dị muốn chải cho sạch thì phải dùng loại bàn chải nào mới không làm tổn thương răng?
Phải thử mới biết được!
Mua! Nhất định phải mua!
Nhân viên nghe Phong Nghệ nói vậy liền mỉm cười: "Dạ! Vậy để tôi giới thiệu cho anh luôn!"
Sau đó, nhân viên tư vấn cực kỳ thành thục giới thiệu về các thiết kế bàn chải, chất liệu khác nhau, sự khác biệt về độ linh hoạt, khả năng làm sạch, hiệu suất và khả năng làm sạch sâu… Ngoài ra còn có các dụng cụ chăm sóc răng miệng khác.
Đầu bàn chải hình dạng khác nhau? Hình vuông? Hình kim cương? Đầu nhỏ, đầu to?
Mua!
Lông bàn chải sắp xếp khác nhau? Loại phẳng, loại sóng, loại đan chéo, loại hình thù đặc biệt…
Mua nó!
Cán bàn chải thiết kế khác nhau? Cán thẳng? Cán cong? Cán có độ đàn hồi?
Mua mua mua! Mua hết!
Bàn chải điện?
Ồ, cái này có rồi.
Máy tăm nước?
Có cần thiết mua không nhỉ?
Thôi kệ, mua về dùng thử rồi tính sau.
Trong hơn 20 năm cuộc đời của Phong Nghệ, có quá nhiều mẫu bàn chải chưa từng thử qua, lần này mua sạch.
Đã không thể dùng thuốc giảm đau thì phải cố gắng chọn công cụ phù hợp để giảm bớt đau đớn!
Phong Nghệ quyết định sau khi về sẽ làm một cái bảng, ghi lại cảm nhận sử dụng của từng loại sản phẩm vệ sinh răng miệng, sau này cứ theo đó mà mua là xong.
Nhân viên tư vấn thấy anh một lúc mua hơn mười cái bàn chải, lại có ý chí mua sắm kiên định, liền nhiệt tình giới thiệu thêm các sản phẩm làm trắng răng.
Đối với việc này, phản ứng của Phong Nghệ rất lạnh lùng.
Làm trắng?
Tại sao mình phải đi làm trắng cho hai cái răng độc lớn kia chứ?
Đánh cho nó sạch là tốt lắm rồi, còn đòi làm trắng?
Chúng nó nằm mơ đi!
Bỏ qua các sản phẩm làm trắng, Phong Nghệ hỏi thêm về các loại nước súc miệng: "Tôi muốn loại dịu nhẹ không kích ứng, ồ, đúng rồi, nước súc miệng cho trẻ em có loại nào tốt không? Cả kem đánh răng nữa."
Mấy thứ vừa mua đều dành cho người lớn, nhưng lão quản gia cũng đã nói rồi, giai đoạn đầu nên dùng loại cho trẻ em. Vẫn phải mua một ít kem đánh răng chuyên dụng cho trẻ con, đợi đến khi răng mọc hòm hòm rồi mới đổi sang loại người lớn.
Nhân viên tư vấn giới thiệu vài loại nước súc miệng dịu nhẹ cho người lớn xong, liền đi về phía cuối kệ hàng: "Đồ cho trẻ em ở bên này ạ."
Nhân viên hỏi: "Bé nhà mình mấy tuổi rồi ạ?"
Phong Nghệ: "Hai mươi tư…"
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập