Phong Nghệ gửi tin nhắn cho Bạch Luật hỏi về chuyện đặt món.
Không đặt tiệc tất niên tại khách sạn, nhưng trước đó Bạch Luật có nói là có thể đặt trước các món để giao tận nhà.
Bạch Luật dạo này đang giúp việc tại các tửu lầu và cửa hàng của gia đình, nơi nào cần là bị điều động đến đó. Lúc này cậu ta đang tranh thủ lúc rảnh ngồi trong phòng nghỉ húp sùm sụp bát nước đường.
Nước đường mà họ nói ở đây không phải là nước pha đường trắng hay đường đỏ, mà là cách gọi chung cho một số loại đồ ngọt tráng miệng ở vùng này.
Khi nghỉ ngơi, Bạch Luật sẽ tự tay chế biến một bát nước đường theo khẩu vị của mình, cậu ta vốn rất kén ăn, tùy vào thời điểm khác nhau mà nguyên liệu nấu cũng khác nhau, tâm trạng tốt hay xấu cũng ảnh hưởng đến việc cậu ta chọn nguyên liệu.
Hôm nay tâm trạng Bạch Luật khá tốt, đang hớn hở tận hưởng khoảng thời gian nhàn nhã ngắn ngủi, thấy tin nhắn của Phong Nghệ liền lập tức phản hồi. Cậu ta lại hỏi Phong Nghệ đang làm gì, biết Phong Nghệ đã về tới thành phố Dương và hiện giờ không bận việc gì, cậu ta liền gọi video.
"Nghệ ca, anh về thật rồi à? Em vừa xem thảo luận trên mạng, có người nói anh đã về nước, em còn tưởng lại là mấy người kia nói nhảm chứ."
Trước đó sau khi Phong Nghệ bắt được trăn khổng lồ thì trốn trong khách sạn không ra ngoài, bên ngoài đủ loại tin đồn bay tán loạn, nào là bị thương nặng, nào là sử dụng thủ đoạn cực đoan đối phó trăn khổng lồ nên bị điều tra… nói như đúng rồi vậy. Tuy nhiên sau khi Phong Nghệ xuất hiện tại buổi họp báo, những tin đồn đó tự nhiên cũng tan biến.
Lần này lại hai ngày không lộ diện, liền có người nói Phong Nghệ đã về nước sớm, trong nước cũng sắp đón Tết rồi, biết đâu người ta đặc biệt về nước ăn Tết thì sao?
Đối với việc này, đa số mọi người trên mạng đều giữ thái độ hoài nghi.
Bạch Luật cũng không tin.
Không ngờ Phong Nghệ thực sự đã về rồi!
Phong Nghệ vì chuyện của bác sĩ nên không đặc biệt chú ý đến động thái trên mạng.
"Đám phóng viên đó vẫn còn nhìn chằm chằm tôi à?" Phong Nghệ nói.
"Chịu thôi, vì độ thảo luận về anh cao mà. Phóng viên rồi cả mấy trang tự truyền thông đều nhìn chằm chằm anh, hôm qua em còn thấy có streamer nói là định sang Florida để có một cuộc 'tình cờ gặp gỡ' mừng năm mới với anh, xem ra cuối cùng chỉ tình cờ gặp được cái nịt."
"Bây giờ vẫn còn người chạy sang Florida à? Với lại, kế hoạch dày công tính toán thì không gọi là tình cờ gặp gỡ được."
"Thao tác thường thấy thôi mà, nghệ thuật vị nhân sinh trên mạng ấy mà. Một tửu lầu của nhà em ở phía bắc thành phố, có lần em qua đó gặp một người, gọi mấy món ăn ra rồi tạo dáng chụp ảnh suốt hai tiếng đồng hồ, còn thời gian ăn chỉ mất đúng năm phút."
Bạch Luật lại tò mò hỏi vài câu liên quan đến hoạt động săn trăn, nếu không phải trong nước đang dịp Tết, việc kinh doanh của gia đình lại bận rộn, cậu ta chắc chắn đã rủ thêm mấy đứa bạn chạy sang Florida hóng hớt rồi.
"Đúng rồi Nghệ ca, anh định lấy mấy món gì? Có cần em đề xuất không? Tháng này nhà em lại ra mắt mấy món mới, được bố em đưa vào thực đơn tiệc tất niên, cực kỳ hot, người đặt đông lắm. Hoặc là, em gửi anh xem cái thực đơn bản mới nhất nhé… Đầu bếp nhà anh có đó không?"
"Mai cậu ấy mới về." Phong Nghệ đáp.
"Nếu tay nghề tốt thì có một số món có thể gửi trực tiếp bán thành phẩm qua để đầu bếp xử lý, tránh việc gửi thành phẩm qua làm ảnh hưởng đến khẩu vị."
Phong Nghệ cũng thấy cách này ổn.
Có một số nguyên liệu cần chuẩn bị trước, hơn nữa lần này cả nhà 7 người cùng ăn cơm, trong đó lại có một người sức ăn lớn như Phong Nghệ, Tiểu Bính cũng không thể chuẩn bị hết được bấy nhiêu món, thời gian không kịp.
Phong Nghệ về sớm không nói với Tiểu Bính, cho nên có rất nhiều chuyện nằm ngoài kế hoạch của Tiểu Bính.
Có nguyên liệu bán thành phẩm sẽ tiện hơn nhiều.
Bạch Luật gửi thực đơn bản mới nhất do tự mình tổng hợp cho Phong Nghệ, đây là bản cậu ta tự soạn và cũng đã giới thiệu cho không ít người. Những người muốn đặt tiệc từ tửu lầu nhà cậu ta không hề ít, những ai thân thiết với Bạch Luật đều được cậu ta gửi cho bản thực đơn này. Có những nhà đã đặt tiệc đêm Giao thừa rồi, nhưng trong tháng Giêng vẫn còn đủ loại tiệc gia đình nên cũng đặt trước từ nhà cậu ta.
"Dạo này bận đến mức chẳng có thời gian mà xem livestream trên mạng, hai bên lại còn lệch múi giờ, em chỉ có thể tranh thủ ban ngày xem mấy cái video người ta tổng hợp lại."
Bạch Luật vừa nói vừa húp sùm sụp nước đường, sau đó nói tiếp.
Từ động thái trên mạng nói đến mấy con cá koi "giảm cân" của nhà mình, rồi lại tạt sang những việc bận rộn hàng ngày.
Bạch Luật giúp việc ở các cửa hàng của gia đình, theo lời cậu ta nói thì chỉ giúp nếm món ăn, làm việc vặt, chạy việc vặt, không có quyền quyết định gì, không phải vì bố và anh trai cậu ta không muốn giao quyền, mà thực sự là vì Bạch Luật quá dễ bị người ta dắt mũi.
"Đám người đó không sơ múi được gì từ chỗ bố mẹ và anh trai em nên đều nhắm vào em hết! Nghệ ca anh không biết đâu, bọn họ xảo quyệt lắm! Một vị chú bác nào đó tươi cười rạng rỡ đi tới nắm chặt tay em, dùng giọng điệu cực kỳ nhiệt tình khen lấy khen để, dỗ dành đến mức em váng đầu hoa mắt, lâng lâng cả người, chỉ muốn nhanh chóng đuổi ông ta đi cho khuất mắt, bản thân nói cái gì cũng không phản ứng kịp, đến lúc hoàn hồn lại… vãi? Mình vừa mới đồng ý cái gì vậy?!"
"Cho nên bây giờ mấy việc đặt bàn sắp chỗ em đều không quản nữa." Bạch Luật nói xong lại húp thêm hai thìa nước đường vào miệng để làm dịu nỗi đắng cay trong lòng, "Em khổ quá mà!"
"Tôi thấy cậu khá chăm chỉ đấy chứ." Phong Nghệ vừa rồi có lướt qua vòng bạn bè của Bạch Luật, cậu chàng này sáng dậy rất sớm, buổi tối còn phải tăng ca.
Bạch Luật nói nhỏ: "Có bao lì xì mà anh."
Phong Nghệ ngẩn ra. Nhắc đến bao lì xì, có phải anh cũng nên chuẩn bị một phần cho mấy vị nhân viên không?
Bên kia Bạch Luật đang nói thì bố cậu ta đẩy cửa phòng nghỉ bước vào.
"Mày đang tán gẫu với ai đấy? Lại tranh thủ lười biếng hả!"
"Con không lười, chỉ là tranh thủ nghỉ ngơi thôi! Con đang nói chuyện với Nghệ ca về việc đặt món."
Bố cậu ta lúc đầu không để ý: "Nghị ca nào?"
Bạch Luật nhìn quanh rồi ghé lại gần nói nhỏ: "Phong Nghệ ạ."
Bạch lão bản nhướng mày. Định nói với Phong Nghệ vài câu thì bên ngoài lại có người tìm, đành phải rời đi trước.
Bạch Luật uống hết bát nước đường, cũng không thể tiếp tục lười biếng nữa.
"Nghệ ca, anh quyết định xong cứ để lại lời nhắn trực tiếp cho em là được. Trong khu nhà anh còn có hai nhà nữa, nếu trùng thời gian thì lúc đó sẽ cử người giao cùng một lúc luôn."
"Được, cảm ơn nhé."
Sau khi kết thúc cuộc gọi với Bạch Luật, Phong Nghệ lại hỏi Tiểu Bính về các món cho tiệc tất niên, gửi luôn cả thực đơn Bạch Luật giới thiệu cho Tiểu Bính.
Sau khi thêm thắt lược bớt, Phong Nghệ gửi bản danh sách đã qua chỉnh sửa của Tiểu Bính cho Bạch Luật.
Giải quyết xong chuyện tiệc tất niên, Phong Nghệ lại gửi một tin nhắn cho chú Câm.
Chú Câm ở một mình tại nhà tổ trên núi Tiểu Phượng, có lẽ cũng ăn Tết một mình, Phong Nghệ định bụng đón ông cụ qua đây cùng đón Tết. Tuy nhiên…
【Có hẹn rồi! Không đi!】
Phong Nghệ: "…"
Thôi được rồi.
Suy nghĩ một lát, Phong Nghệ lại nhắn tin cho ông:
【Mùng Một cháu lên nhà tổ.】
Lên thăm chú Câm, cũng là lên đó cúng bái.
Chú Câm: 【Biết rồi!】
Sau tin nhắn văn bản còn có một đoạn tin nhắn thoại.
Thật hiếm thấy, chú Câm vậy mà lại gửi tin nhắn thoại. Ông lão nhỏ bé đó hoàn toàn không nói được, gửi tin nhắn thoại làm gì?
Bấm vào nghe, là tiếng xào quân bài mạt chược.
Hiểu rồi.
Làm phiền quá!
Phong Nghệ đem chuyện của chú Câm nói với quản gia, anh biết hai ông già này có quen biết nhau.
Quản gia nghe xong nói: "Cậu không cần bận tâm quá, ông ấy tự có quyết định của mình, ước chừng là đã hẹn ăn cơm tất niên với người ta từ sớm rồi, ăn xong thì vừa vặn cùng nhau đánh bài. Còn về chuyện đánh mạt chược, ông ấy không nói được nhưng có thể tìm người nói hộ."
Chú Câm không qua đây thì cũng chỉ có mấy người bọn họ thôi.
Tiểu Giáp và Tiểu Đinh đến vào buổi tối, sáng sớm hôm sau Tiểu Bính và Tiểu Ất cũng đã về.
Buổi sáng Phong Nghệ và Tiểu Giáp lái xe ra ngoài mua một ít đồ đạc, trang trí lại nhà cửa cho có chút không khí lễ tết.
Kim đồng hồ của mười hai con giáp sắp chuyển từ "Rắn" sang "Ngựa".
Cửa sổ, cánh cửa, bức tường trong khu dân cư, cùng với đủ loại vật dụng nhỏ nhặt… những hình vẽ con rắn đã phai màu được thay thế bằng hình con ngựa rực rỡ.
Người già thường nói năm tuổi là một cái ngưỡng.
Phong Nghệ không biết liệu đây có phải là một cái ngưỡng đối với mình hay không.
Trong một năm vừa qua, cuộc đời anh đã gặp phải bước ngoặt to lớn.
Có họa cũng có phúc, có ưu phiền cũng có niềm vui.
Những ngày tháng sắp tới sẽ không bình lặng, nhưng cũng có thêm nhiều kỳ vọng mới.
Cuộc đời mà, luôn nên nhìn về phía trước.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập