Chương 11: Có tiền đồ gì đâu

"Con chuột này không phải con ở trong bếp hôm qua, nhưng chắc chắn là đã quậy phá trong nhà từ trước."

Bên trong ngăn kéo có một cái lỗ. Những món đồ lặt vặt đặt trong đó bị hư hại ở các mức độ khác nhau, cuốn sổ mà ông bà dùng để ghi mật khẩu ứng dụng điện thoại bị gặm mất một nửa.

Cả cái tủ quần áo không biết còn giấu bao nhiêu cái lỗ nữa. Trong phòng, tủ đầu giường, bàn trà đều có dấu vết bị gặm nhấm. Thời gian này ông bà không có nhà, cửa phòng luôn đóng, thỉnh thoảng có vào cũng chỉ là dọn vệ sinh qua loa chứ không nhìn kỹ, chẳng ngờ bên trong lại giấu một con chuột!

"Gầy thêm chút nữa có khi nó chui lọt khe cửa ra ngoài rồi đấy." Vợ của Hồ Nghị nói.

Hồ Nghị nhìn Phong Nghệ với vẻ biết ơn: "Cảm ơn, cảm ơn ông nhiều lắm! Thực sự không biết phải nói gì hơn! Ân nhân của gia đình tôi!"

"… Không đến mức đó đâu." Phong Nghệ bước ra khỏi phòng, "Chỉ là bắt được con này thôi, nếu mấy cái lỗ trong nhà ông không bịt lại thì lũ chuột vẫn sẽ tới. Trong bếp hiện giờ không có chuột, nhưng bên đó chắc chắn có lỗ hổng, khi nào ông tìm người qua bịt lại là được."

Hồ Nghị gật đầu. Những điều này ông ta cũng biết, chừng nào lỗ chưa bịt thì chắc chắn ngày nào cũng bị lũ chuột dòm ngó. Nhưng dù sao đi nữa, bắt được một con là sĩ khí đại chấn! Tâm thái đã hoàn toàn khác hẳn!

Vợ chồng Hồ Nghị muốn đưa tiền, định đưa theo mức giá của công ty diệt chuột nhưng Phong Nghệ không nhận.

"Chỉ là hàng xóm láng giềng giúp đỡ nhau chút thôi, tôi cũng không phải làm nghề diệt chuột." Phong Nghệ nói.

Hồ Nghị hiểu ý này, cũng từ bỏ ý định giới thiệu dịch vụ bắt chuột cho Phong Nghệ, càng không đem chuyện này đi rêu rao trong nhóm cư dân. Dù sao hiện giờ cộng đồng đã có hành động rồi, vấn đề nạn chuột chắc chắn sẽ từng bước được giải quyết. Nếu Phong Nghệ không định phát triển theo hướng này, họ cũng không thể gây rắc rối cho anh, nếu không thì đúng là lấy oán báo ân.

"Tôi hiểu ý ông rồi, ông không có chí ở đây."

Hồ Nghị lại nhìn vào dụng cụ trên tay Phong Nghệ, "Đúng rồi, cái kẹp cán dài này, cho tôi xin link cùng loại với."

Phong Nghệ lật lại lịch sử đơn hàng, gửi link cho ông ta rồi rời đi.

"Mai nhớ khênh hai thùng hoa quả qua nhà người ta nhé." Vợ Hồ Nghị dặn.

"Ừ, chắc chắn không thể để người ta giúp không công được." Nhìn cái túi bắt chuột đã thắt chặt, Hồ Nghị nói, "Tôi vừa đặt hàng cái kẹp giống hệt rồi, đợi dụng cụ về, nếu trong bếp còn con nào tới quậy, tôi sẽ thử xem có tóm được nó không, kể cả không tóm được cũng phải dồn nó vào góc nhà rồi mời cao thủ qua bắt!"

Sau khi rời khỏi tòa 5, Phong Nghệ không về nhà ngay mà rẽ sang tòa 6 bên cạnh tìm Tiền Phi Dương.

Qua một chuyến tới nhà Hồ Nghị, Phong Nghệ đã có cái nhìn khái quát về phạm vi cảm nhận của mình. Trong vòng ba mét, anh có thể cảm nhận được lũ chuột đang ẩn trốn. Hơn nữa không biết có phải ảo giác không, anh luôn cảm thấy hiện giờ phạm vi cảm nhận có vẻ rộng hơn một chút so với lúc ở hầm gửi xe ban sáng. Lúc ở hầm gửi xe, phạm vi cảm nhận có lẽ chỉ khoảng hai mét.

Sự thay đổi về năng lực cảm nhận này nhìn từ bên ngoài không hề nhận ra được. Chỉ là không biết sau này còn có thay đổi gì nữa không.

Đang mải suy nghĩ, Phong Nghệ đã đến căn hộ Tiền Phi Dương thuê. Người thanh niên ra mở cửa có thân hình gầy gò, quanh mắt là hai quầng thâm đậm đặc.

"Ông sao thế này?" Phong Nghệ chỉ vào quầng thâm của bạn. Theo lý mà nói, nhà Tiền Phi Dương có mèo, buổi tối sẽ không bị chuột quấy rầy đến mức mất ngủ.

Tiền Phi Dương vò mái tóc rối bù, ngáp một cái: "Vừa nhận một đống việc, đang chạy deadline, mới xong cách đây nửa tiếng. Ông cầm cái gì trên tay thế?"

"Cái kẹp chuột, vừa đi giúp người ta bắt một con." Phong Nghệ đáp.

"Đỉnh vãi!" Tiền Phi Dương giơ ngón tay cái.

"Studio của ông chẳng phải mới thuê thêm người sao? Sao có mỗi mình ông bận rộn thế?" Phong Nghệ hỏi.

"Một đứa ốm, một đứa chưa tốt nghiệp phải đi thi, đứa còn lại có việc phải về quê. Vốn dĩ tôi định nghỉ ngơi một thời gian, nhưng lại đụng phải cái kèo có thể làm một mình nên nhận luôn. Bận nốt hai ngày này thôi, từ mai bắt đầu nghỉ. Ô Kê bảo cuối tuần này đi câu cá, ông đi không?"

Ô Kê chính là biệt danh của Ngô Cát.

"Nếu hôm đó không bận gì tôi sẽ đi cùng các ông." Phong Nghệ nhìn quanh nhà, "Bên ông có vẻ không có chuột nhỉ."

"Thì lúc đầu có một con chạy vào, bị con Bát Giác chặn đường. Tuy cuối cùng không bắt được nhưng con chuột đó chắc cũng 'tởn' đến già. Tôi không biết là lũ chuột ngửi thấy mùi mèo ở đây hay là chúng nó truyền tin cho nhau, mà sau đó chẳng mấy khi thấy chuột nữa. Thỉnh thoảng mới có vài lần thấy động tĩnh ngoài cửa sổ, nhưng không kéo dài lâu, Bát Giác mò ra ngồi đó là im bặt ngay."

"Bát Giác" là con mèo Tiền Phi Dương nhận nuôi. Hồi đó cậu ta vốn định ra siêu thị gần nhà mua ít đại hồi (bát giác) về làm món giò heo kho, đúng lúc gặp đợt cộng đồng xử lý mèo hoang nên đã nhận nuôi một con, đặt tên luôn là "Bát Giác".

Phong Nghệ đi tới chỗ cửa sổ lồi ở phòng khách. Một con mèo mướp vàng đang nằm nghiêng trên đó ngủ. Lúc Phong Nghệ vào nhà, nó cũng chỉ động đậy lỗ tai, nghe ra là người quen nên lười chẳng buồn động đậy.

Hồi Tiền Phi Dương mới mang nó về, nó khoảng 7 tháng tuổi, gầy trơ xương lại còn bị rụng lông vài chỗ. Sau ba tháng được chăm bẵm thuốc thang, nó đã vạm vỡ hơn nhiều, lông mọc lại đều tăm tắp, vừa dày vừa mềm. Bát Giác lúc đầu thấy người rất cảnh giác, giờ thì ai vầy vò thế nào nó cũng lười chẳng buồn nhích người, trừ khi có người lạ vào nhà.

Phong Nghệ đưa tay vò mèo: "Lông con Bát Giác này sờ càng ngày càng sướng."

Chắc là đã quen với việc bị vò, khi Phong Nghệ đưa tay tới, nó còn đổi tư thế từ nằm nghiêng sang nằm ngửa. Đang nằm ngửa được một lát, Bát Giác khịt khịt mũi, đột nhiên nhảy dựng lên như lò xo, lao xuống khỏi cửa sổ, chui tọt xuống dưới bàn làm việc của Tiền Phi Dương. Nó gồng lưng lên, tai ép về phía sau, toàn bộ lông trên người dựng đứng, gầm gừ với Phong Nghệ như thể vừa gặp phải điều gì đó kinh hoàng.

Tiền Phi Dương đang trả lời tin nhắn, nghe thấy động tĩnh thì quay đầu lại nhìn, vẻ mặt đầy ngạc nhiên: "Gì thế này? Lâu không gặp nên nó không nhận ra ông nữa à? Hay là trên người ông dính mùi gì nó không thích?"

Phong Nghệ không trả lời, chỉ gọi "Bát Giác" hai tiếng. Con mèo mướp vàng đang dựng lông gầm gừ động đậy lỗ tai, tư thế phòng bị hơi giãn ra, tiếng gầm dừng lại. Nó nhìn Phong Nghệ, đôi mắt mèo đầy vẻ nghi hoặc.

Phong Nghệ ngồi xổm xuống đưa tay về phía nó: "Lại đây, mới không gặp vài ngày mà đã không nhận ra rồi à? Pate ông đang ăn cũng là tôi mua cho đấy!"

Bát Giác bước đi lưỡng lự, nhưng vẫn từ từ bò về phía Phong Nghệ. Có lẽ giọng nói của Phong Nghệ giúp nó nhớ ra điều gì đó, lúc đi tới nó còn định dùng đầu mèo cọ cọ vào tay anh. Nhưng vừa mới cọ, nó lại khịt mũi, sau đó lập tức tránh né như thể ghét bỏ lắm, chạy biến lại nhảy lên bàn làm việc của Tiền Phi Dương, ngồi xổm cạnh chủ nhân.

"Bị ghét bỏ thật rồi à? Có phải trên người ông dính mùi chuột không?" Tiền Phi Dương hỏi.

"Chắc thế." Phong Nghệ đứng dậy, không tiến lại gần Bát Giác nữa. Trong lòng anh đã có vài phỏng đoán, nhưng không thể nói ra.

"Thế sau này định chuyển nghề đi bắt chuột à? Nếu có kỹ năng này thì cứ thử xem, nghe nói mấy công ty và nhóm nhỏ làm nghề diệt chuột mọc lên ngày càng nhiều. Không có lợi nhuận đủ lớn thì không thể có sự thay đổi như vậy được, rõ ràng thị trường lớn lắm, cơ hội đấy!" Tiền Phi Dương nói.

"Không, cái này không nằm trong kế hoạch sự nghiệp của tôi." Phong Nghệ quả quyết. Công ty diệt chuột là chuyện không bao giờ có! Tuyệt đối không bao giờ!

"Ồ~ Vậy xem ra giờ ông không thiếu tiền rồi." Tiền Phi Dương cười nói. Nếu trả nợ xong mà tiền nong eo hẹp, chắc chắn sẽ phải nắm lấy cơ hội này dù không thích. Tiền kiếm được từ việc bắt chuột đối với người bình thường là không hề ít đâu.

Phong Nghệ mỉm cười, cũng không giải thích nhiều. Vì khó khăn đã qua rồi nên nói chuyện cũng thoải mái hơn. Tiền Phi Dương nói: "Nghe Ô Kê bảo chuyện studio của ông đã giải quyết xong rồi, sau này còn định tiến quân vào giới giải trí nữa không? Team tôi tuy nhỏ nhưng cũng có thể giúp ông một tay."

Phong Nghệ lắc đầu: "Giải quyết xong rồi. Studio giải tán, giới giải trí tôi cũng không định vào nữa."

Với tình hình hiện tại, anh không thể nào hoạt động dưới ánh đèn sân khấu mỗi ngày được. Sau khi nhờ Tiền Phi Dương chụp cho vài tấm ảnh thẻ, Phong Nghệ rời đi. Anh còn định qua hỏi Ô Kê xem bên đó có cần giúp đỡ gì không.

Tiểu khu vào giờ này buổi tối, có người già tụ tập nói cười, có người lớn dắt trẻ con đi dạo về. Phong Nghệ chậm rãi đi về phía tòa nhà của mình, hơi cúi đầu, nghiền ngẫm về sự nghiệp tương lai.

Cách đó không xa vang lên tiếng trẻ con khóc thét, cùng với tiếng gầm quát giận dữ của người lớn. Phong Nghệ quay đầu nhìn qua. Một con chuột lớn đang ngậm một xiên xúc xích nướng vừa cướp được, lao vun vút xuyên qua đám đông đang chặn đường, kỹ năng né tránh cực kỳ điêu luyện, bứt tốc nhảy vọt vô cùng dư dả. Rồi khi tiến gần về phía Phong Nghệ, nó đột nhiên đổi hướng, chạy thành một hình chữ "C" cực gắt, vòng qua người Phong Nghệ rồi lao thẳng vào bụi cây phía sau biến mất tăm.

Hoàn toàn không cho Phong Nghệ lấy một cơ hội để ra tay.

Phong Nghệ: "…"

Mình còn chưa kịp nhấc cái kẹp lên, vậy mà nó đã vòng qua từ tận đằng xa!

"Bởi vậy mới nói, bắt chuột thì có tiền đồ gì đâu!!"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập