Yêu cầu của Phong Nghệ, Phong Ất đều nghiêm túc ghi lại, không hỏi han gì thêm.
Những người khác dù trong lòng hiếu kỳ tại sao Phong Nghệ lại mua camera đặt trong phòng ngủ, cũng sẽ không hỏi ra miệng. Họ vẫn đang trong thời gian thực tập, cũng vừa mới bắt đầu tiếp xúc với ông chủ, chưa thân thuộc, nên vẫn là làm nhiều nói ít.
Sau khi bốn người rời đi, trong nhà chỉ còn lại Phong Nghệ và quản gia.
Phong Nghệ đang nghĩ cách hỏi quản gia một vài chuyện.
Nhưng quản gia đã lên tiếng trước.
“Cậu có đang gặp rắc rối gì không? Hoặc là, có xảy ra thay đổi gì không?”
Phong Nghệ suy nghĩ một chút, nói: “Có một chút thay đổi nhỏ, tôi muốn quan sát thêm hai ngày nữa.”
Không nói quá nhiều với quản gia, anh muốn làm rõ rốt cuộc chuyện là thế nào đã, nếu không chính anh cũng không biết phải hỏi hay trả lời ra sao.
Quản gia muốn lên lầu giúp anh dọn dẹp phòng, Phong Nghệ cũng không cho.
“Phòng ngủ tôi tự dọn dẹp được.”
Nhân lúc những người khác không có mặt, Phong Nghệ còn một số vấn đề muốn hỏi quản gia.
“Nhân tài mà bà cô để lại cho tôi chỉ có bốn người họ thôi sao?”
Nhìn cách đặt tên này, Giáp Ất Bính Đinh, phía sau chắc hẳn còn những người khác?
“Nếu lấy Thiên Can làm mật danh thì phải có đến 10 người cơ đấy!” Phong Nghệ nói.
“Tất nhiên hồi đó bà Phong quả thực đã chọn ra 10 vị, nhưng cậu cũng biết rồi đấy, đây là sự lựa chọn từ hai phía.” Quản gia thần sắc bình tĩnh, những chuyện này không phải là không thể nói.
Phong Nghệ đã hiểu. Lựa chọn hai phía, tức là anh có ý định chọn, nhưng người ta chưa chắc đã bằng lòng đến. Không có điều kiện thì không thể thu hút nhân tài, cho dù cưỡng ép gọi đến cũng không giữ chân được.
Chỉ nhìn đầu bếp Tiểu Bính là biết, những nhân tài này chưa chắc đã thiếu tiền, nếu không có đủ điều kiện, không có đủ sức hấp dẫn, họ sẽ không tới.
Nhân tài ưu tú có lòng kiêu hãnh của riêng họ, Phong Nghệ đương nhiên dành cho họ sự tôn trọng.
Còn bốn vị Giáp Ất Bính Đinh này, yêu cầu của họ cũng không cao, về mặt định vị nghề nghiệp, từ một góc độ nào đó mà nói, thuộc về cấu hình cơ bản.
Đối với Phong Nghệ, cấu hình chuẩn là đủ rồi, anh cũng không định làm sự nghiệp gì kinh thiên động địa, nhân tài cấp cao anh cũng không dùng tới, cưỡng ép người ta đến cũng là dùng dao mổ trâu giết gà, huống hồ anh còn chẳng cưỡng ép nổi.
Vậy thì cứ ai làm việc nấy cho ổn thỏa đi.
Phong Nghệ dự định tạm thời gạt bỏ những nhân tài phía sau đó sang một bên.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Phong Nghệ vẫn hỏi thêm một câu: “Định vị nghề nghiệp của Tiểu Mậu là gì?”
“Bác sĩ riêng.” Quản gia đáp.
Phong Nghệ bưng chén trà lên uống một ngụm nước.
Im lặng hồi lâu.
“Vẫn phải cố gắng tranh thủ một chút.”
Anh muốn xây dựng phòng thí nghiệm y tế của riêng mình, phải có nhân tài ngành y!
Cái này quá đỗi hấp dẫn!
Nếu không sau này anh ốm đau thì tìm ai khám? Bệnh viện thì không đi được rồi!
Còn về việc bao giờ mới kéo được nhân tài này về… thì ít nhất phải xây xong phòng thí nghiệm y tế đã. Nếu không cho dù gọi người tới cũng không có đất dụng võ.
Giữa hai mục tiêu phòng thí nghiệm y tế và hồ bơi, Phong Nghệ tuyệt đối ưu tiên phòng thí nghiệm trước.
Vẫn là không có tiền mà!
Về những nhân tài sau Tiểu Mậu, Phong Nghệ không hỏi nữa. Anh lo hỏi xong mình lại thèm thuồng, mà cũng không cách nào cung cấp đủ điều kiện để thu hút nhân tài tới, chỉ tổ tăng thêm áp lực.
Cứ từng bước một thôi!
Trước đó thì cứ ai làm việc nấy.
“Lấy Thiên Can làm tên, có ý nghĩa đặc biệt gì không?” Phong Nghệ lại hỏi.
“Không có, chỉ là chọn ra mười vị, liền lấy Thiên Can làm tên cho đỡ phiền, dễ nhớ.” Quản gia nói.
Phong Nghệ: “… Được rồi. Đúng là dễ nhớ thật.”
“Tiếp theo cậu có kế hoạch gì không?” Quản gia lại hỏi.
“Không có. Ông có gợi ý gì không?”
Phong Nghệ dù trong lòng có ý tưởng cũng sẽ không nói ra, hiện tại anh vẫn còn chút phòng bị với đám người quản gia. Nhưng giờ nghe quản gia hỏi vậy, anh cũng muốn biết quản gia còn ý tưởng gì khác.
“Mùa đông sắp tới rồi.” Quản gia nói.
“Ừm, rồi sao nữa?”
“Mùa đông này cậu có thể đến thành phố Dương để ở, nhân tiện chuyển giao bất động sản bên đó cho cậu luôn.”
Phong Nghệ nhớ ra rồi, bà cô còn để lại cho anh một căn biệt thự nữa!
Hôm qua quản gia đã nói chuyện này, chỉ là hôm qua Phong Nghệ quá buồn ngủ, đầu óc không tỉnh táo nên không để ý nhiều.
Vừa nghĩ đến căn biệt thự đó, Phong Nghệ liền phấn khích.
“Nhà ở đâu tại thành phố Dương?” Trước khi trưởng thành Phong Nghệ đều sống ở thành phố Dương, nên khá am hiểu bên đó.
“Lộc Hải.” Quản gia đáp.
Phong Nghệ: !!!
Phong Nghệ bưng chén trà lên uống thêm ngụm nước nữa.
Bình ổn lại cảm xúc, giọng nói vẫn lộ rõ vẻ kích động: “Lộc Hải của thành phố Dương? Chính là khu Lộc Hải rất nổi tiếng đó sao?!”
“Phải.”
Phong Nghệ hít sâu một hơi. Hồi đó khi anh kiếm được 20 triệu từ công ty của Lục Dược, Lục Dược hỏi anh muốn mua nhà ở đâu, Phong Nghệ bảo “Lộc Hải thành phố Dương”, Lục Dược cảm thấy anh đang mơ giữa ban ngày.
Phong Nghệ thực ra cũng chỉ nghĩ thế thôi, anh cũng biết mình không mua nổi.
Nhưng bây giờ!
Bà cô của anh thế mà lại để lại cho anh một căn nhà ở Lộc Hải thành phố Dương!
Đây đúng là bà cô tiên giáng trần mà!
Nhưng đồng thời Phong Nghệ lại không hiểu, bà cô có con cái riêng của mình, căn nhà ở Lộc Hải thế mà lại cứ thế đưa cho anh?
Theo anh biết, ở Lộc Hải thành phố Dương, một căn nhà bất kỳ chưa chắc 1 tỷ tệ đã lấy xuống được, huống hồ chủ nhà bên đó cơ bản là không bán.
Hơn nữa, tiền bạc chỉ là thứ yếu, nó còn đại diện cho một loại thân phận!
Năm đó khi Lộc Hải thành phố Dương được thổi giá lên cao nhất, không có chút bản lĩnh thì không giữ nổi nhà. Hiện tại tuy độ nóng của Lộc Hải không còn cao như trước, tỉ lệ xuất hiện trên truyền thông cũng ít đi, nhưng vị thế lịch sử vẫn sừng sững ở đó, vẫn luôn đứng top trên bảng xếp hạng.
Loại bất động sản có giá trị gia tăng cực lớn như thế này, không để lại cho huyết thống trực hệ mà lại để lại cho một huyết thống bàng hệ như Phong Nghệ?
“Bà cô tôi có mấy căn nhà ở Lộc Hải?” Phong Nghệ hỏi.
“Một căn.”
“Chỉ có một căn, tại sao bà ấy lại để lại nhà ở Lộc Hải cho tôi?”
“Căn nhà đó những người khác ở không thích hợp.”
Phong Nghệ nhướn mày.
“Không thích hợp? Không thích hợp kiểu gì?”
“Cậu đến đó tự nhiên sẽ biết.”
“Ông có am hiểu bên đó không? Có video hay ảnh chụp gì không?”
“Không có. Sau khi bà Phong mua căn nhà đó, số lần bà ở lại đó cũng không nhiều. Nhưng tôi nghĩ chắc chắn nó phù hợp với cậu.”
Có phù hợp hay không thì Phong Nghệ chưa thấy nên không biết. Nhưng gợi ý này của quản gia thực sự rất tốt.
Mùa đông ở thành phố Dương quả thực ấm áp hơn bên này, tuy anh không cần ngủ đông, nhưng hiện tại vừa trải qua một bước ngoặt tiến hóa, nơi có thời tiết ấm áp chắc chắn sẽ dễ chịu hơn.
Còn có căn nhà ở Lộc Hải, anh cũng rất tò mò, một là vầng hào quang lịch sử của Lộc Hải, hai là muốn xem căn nhà bà cô để lại cho mình rốt cuộc trông thế nào, tại sao quản gia lại nói nó phù hợp với anh hơn?
Tất nhiên, còn một lý do khác nữa.
Bởi vì số lượng thiên nga nhỏ và các loài chim di cư khác bay tới đây tránh đông tăng lên, các bộ phận liên quan của thành phố Dung đã thực hiện điều chỉnh đối với vùng đất ngập mặn bãi phía nam núi Việt và khu vực ven bờ sông.
Có khá nhiều người đang nhìn chằm chằm vào dải này, mỗi ngày còn có tiếng thiên nga ồn ào, không chừng còn có con thiên nga nào bay tới ban công mổ cửa, không đủ thanh tĩnh.
Có lựa chọn khác, tạm thời rời khỏi đây chắc chắn là một ý kiến hay.
Phong Nghệ lập kế hoạch trong lòng, lại bắt đầu suy ngẫm về vấn đề của chính bản thân mình.
Đợi sau khi Tiểu Ất mua camera về, Phong Nghệ liền quay lại phòng trên lầu để lắp đặt.
Lúc đầu Phong Nghệ định lắp camera trực tiếp ngay phía dưới vết hằn đêm qua, đối diện chính diện với đầu giường.
Nhưng nghĩ lại, không an toàn lắm, nhỡ đâu ban đêm đá trúng thì sao?
Đến lớp kết cấu tường còn đá hỏng được, thì cái camera chẳng phải đá một cái là tan tành sao?
Thế là Phong Nghệ lại điều chỉnh góc độ, di chuyển sang bên cạnh một chút cho lệch đi.
Chỉnh xong vẫn thấy chưa hoàn mỹ lắm, Phong Nghệ lại dời nó lên vị trí cao hơn, cách sàn nhà khoảng một mét tám theo phương thẳng đứng.
Quả nhiên từ vị trí cao hơn quay xuống mặt giường thì nhìn được bao quát hơn, cũng không dễ bị thương tổn nhầm.
Camera có thể kết nối điện thoại và lưu trữ đám mây, nhưng Phong Nghệ chỉ tận dụng những chức năng này để xem qua khung hình quay chụp của nó, nhằm thuận tiện cho việc điều chỉnh góc độ.
Sau khi đặt camera xong, Phong Nghệ liền ngắt mạng của nó, bên trong camera đã cắm thẻ nhớ, trước khi đi ngủ buổi tối chỉ cần bật lên là được, rồi đợi sáng mai ngủ dậy mới kiểm tra.
Trạng thái ngắt mạng chỉ dùng thẻ nhớ tuy có hơi phiền phức nhưng như vậy sẽ an toàn hơn.
Cài đặt camera xong, Phong Nghệ đi làm quen với mấy người nhân viên mới một chút.
Tiểu Giáp lái xe thì anh đã tìm hiểu qua rồi. Tiểu Ất là một nhân tài, hiện tại về mặt công việc không có chuyện gì, chỉ làm một trợ lý đời sống thì quá lãng phí, sau khi Phong Nghệ nói chuyện với anh ta, đã cấp một khoản tiền cho anh ta quản lý, các loại chứng chỉ anh ta đều có đủ, còn có kinh nghiệm làm tư vấn tài chính chuyên nghiệp.
Hoa hồng của Tiểu Ất khá cao, nhưng miễn là có năng lực tương xứng, Phong Nghệ không ngại trả hoa hồng cao.
Tất nhiên, Phong Nghệ cũng hỏi Tiểu Ất, một nhân tài như anh ta, tại sao lại chọn đến chỗ mình? Không thấy thiệt thòi sao?
Về việc này, trợ lý Tiểu Ất không hề thấy thiệt thòi: "Đây là một loại đầu tư, tôi tin rằng nó sẽ vượt qua tất cả các khoản đầu tư khác của mình, mang lại cho tôi lợi nhuận tốt hơn."
Tiểu Bính phụ trách các bữa sáng trưa tối, tay nghề thực sự không tệ, ăn nhiều rồi Phong Nghệ còn có thể gọi món.
Còn về Tiểu Đinh, cậu ta đã cùng Phong Nghệ chơi điện tử suốt hai tiếng đồng hồ, rồi lại ra sân cầu lông của tiểu khu đánh cầu một tiếng.
Ông chủ và nhân viên đều bình thản thích nghi với ngày đầu tiên.
Buổi tối, trước khi ngủ Phong Nghệ đã bật camera lên.
Không biết có phải do quá căng thẳng không, trằn trọc suốt một tiếng đồng hồ vẫn chưa ngủ được, mãi đến khi cơn buồn ngủ quen thuộc ập đến, Phong Nghệ mới chìm vào giấc ngủ sâu.
Đêm hôm đó anh lại mơ một giấc mơ gần giống như hôm qua.
Anh lại mơ thấy một con rắn đang xoay vòng đuổi theo cái đuôi của nó, nhưng bất kể đuổi thế nào vẫn thiếu một chút xíu nữa, Phong Nghệ nhìn mà sốt ruột thay. Chỉ thiếu có một tẹo thôi mà.
Đuổi như vậy là không đuổi kịp đâu!
Vòng hẹp lại một chút chẳng phải là đuổi kịp cái đuôi rồi sao?!
Ngu thế!!!
Vòng tròn rộng như vậy, cơ thể lại không đủ dài, chạy nhanh đến mấy cũng không chạm được đuôi đâu!
Phong Nghệ ở trong mơ hiến kế cho con rắn đó, nhưng con rắn đó cứ như không nghe thấy, tiếp tục xoay vòng như vậy, và cũng luôn thiếu một chút xíu nữa.
Khoảng hai giờ sáng.
Cắc bàng!
Tiếng vật cứng bị đập vỡ vang lên từ tầng hai.
Hiệu quả cách âm của căn phòng vẫn khá tốt, nhưng lớp kết cấu tường bị tổn hại, âm thanh đã truyền xuống tầng dưới.
Bốn người ngủ ở phòng tầng dưới mở mắt. Độ nhạy bén với âm thanh của họ cao hơn người thường.
Tối qua cũng có động tĩnh, họ cũng không biết chuyện này có bình thường không, bèn đi hỏi quản gia trước. Nhưng quản gia nói “Đừng hoảng, cậu ấy chỉ là nằm mơ thôi”, nên họ cũng không lên xem, ban ngày cũng không biểu lộ gì.
Nằm mơ thôi mà, bình thường, chẳng qua là động tĩnh hơi lớn chút, quen là được.
Nhưng tối nay, động tĩnh này còn lớn hơn, dường như còn đập vỡ thứ gì đó.
Trong nhóm chat 【Tứ Đại Hộ Pháp】 của bốn người họ ——
【Hộ pháp Bính】: Phòng Nghệ thiếu lại vang lên rồi! Động tĩnh còn lớn hơn hôm qua!
【Hộ pháp Đinh】: Chắc chắn lại nằm mơ rồi! Có phải ban ngày chơi game đánh cầu đều chưa đã nê không?
【Hộ pháp Giáp】: Hiếu kỳ không biết Nghệ thiếu mơ thấy cái gì, động tĩnh này, chắc là gặp ác mộng nhỉ?
【Hộ pháp Đinh】: Thế giờ mình có đi biểu đạt sự quan tâm của nhân viên không? Hay là giả vờ không biết rồi ngủ tiếp?
【Hộ pháp Ất】: Ngủ tiếp đi. Quản gia chẳng phải nói dạo này buổi tối có thể xuất hiện một số âm thanh lạ sao?
【Hộ pháp Bính】: Đáng thương quá! Mai tôi sẽ điều chỉnh lại thực đơn, làm thêm nhiều món an thần bổ não.
Trong nhà yên tĩnh trở lại, tầng hai cũng không còn động tĩnh gì nữa.
Sau khi trời sáng.
Lúc Phong Nghệ tỉnh dậy, trong đầu vẫn còn đang xoay vòng, đợi những hình ảnh trong mơ dần biến mất, ý thức cũng tỉnh táo lại.
Ngáp một cái, Phong Nghệ nhớ ra chuyện quan trọng.
Đầu tiên là nhìn chằm chằm vào bức tường đối diện giường.
Trên tường lại xuất hiện thêm một vết hằn, nhưng vị trí không ở gần vết hôm qua, mà là ở nơi đặt camera. Lớp kết cấu tường cũng bị quẹt sâu hơn.
Những thứ này đều gạt sang một bên, camera đâu?
Cái camera to đùng mình lắp ở đó đâu rồi?
Sao đến cả vôi ve trên tường cũng chẳng còn thế này?!!
Phong Nghệ vội vàng nhỏm dậy xem xét.
Cái camera mới toanh vừa mua hôm qua, giờ chỉ còn lại từng mảnh vụn vỡ nát rải rác trên sàn nhà.
Phong Nghệ kéo lại cái quần ngủ hơi bị tuột, rảo bước đi tới đó, ngồi xổm xuống trong đống mảnh vụn tìm thẻ nhớ.
May mắn là thẻ nhớ trông vẫn còn nguyên vẹn. Chỉ là không biết có đọc được không.
Lấy máy tính ra, Phong Nghệ cho thẻ nhớ vào đầu đọc thẻ, cắm vào máy tính.
Đọc được.
Phong Nghệ thở phào nhẹ nhõm, lại có chút hồi hộp. Nhấn mở video quay được trong thẻ nhớ.
Hình ảnh quay đêm khá rõ nét, Phong Nghệ nhìn thời lượng, chậm rãi kéo thanh tiến độ, mắt nhìn chằm chằm vào sự thay đổi của hình ảnh trên màn hình.
Tướng ngủ ban đêm của anh đúng là không tốt lắm, lăn qua lăn lại, còn đá chăn.
Phong Nghệ thề là trước đây anh không như vậy!
Nhất định là tác dụng phụ do tiến hóa mang lại!
Nhưng những thứ đó đều không quan trọng, Phong Nghệ nhìn chằm chằm vào màn hình.
Khi thanh tiến độ sắp kéo đến cuối, hình ảnh đột nhiên bắt đầu trắng xóa. Ban đầu hình ảnh mờ ảo, giống như có sương mù nổi lên vậy, đến cuối cùng hoàn toàn là một màu trắng, không nhìn thấy gì cả, sau đó “cắc” một cái là hết. Video chỉ quay đến đây, lúc đó camera đã bị đánh rơi rồi.
Phong Nghệ nhìn thời gian của khung hình cuối cùng, hơn hai giờ sáng.
Nói cách khác, vết xước mới tăng thêm trên tường này là do tạo ra vào khoảng hai giờ sáng.
Không chỉ quẹt vào tường, còn đập nát camera trên tường! Chuyện này rốt cuộc đã xảy ra như thế nào?
Kiểm tra gót chân. Giống như hôm qua, gót chân cũng dính bột sơn tường.
Phong Nghệ vuốt mặt một cái, lại kiểm tra dữ liệu độ ẩm không khí trong phòng, thay đổi không lớn, vào khoảng hai giờ sáng quả thực có biến động, độ ẩm hơi tăng lên, nhưng biên độ không lớn, dưới sự hoạt động của hệ thống điều hòa không khí trong phòng, cũng coi như ổn định. Trong nhà cũng không có dấu hiệu ẩm ướt rõ rệt.
Điều này có nghĩa là, màu trắng che chắn trong khung hình video không phải là sương mù.
Phong Nghệ cho phát lại đoạn video, đặc biệt là đoạn cuối cùng, bắt đầu từ lúc hình ảnh chuyển trắng. Khi hình ảnh vừa bắt đầu chuyển trắng, tuy có hơi mờ nhưng vẫn nhìn thấy được vật được quay.
Ví dụ như đá chăn.
Phong Nghệ nhìn chằm chằm vào khung hình dường như bị một lớp sương trắng che phủ, rất nhanh đã phát hiện ra vấn đề.
Cái kiểu đá chăn này của anh cũng quá có độ khó kỹ thuật rồi!
Sao cứ có cảm giác, thứ đá chăn không phải là chân nhỉ?
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập