Chương 867: Nhiệm Vụ Tiến Triển

"Cậu trước đó phát hiện một đội mã tặc vừa mới cướp xe ngựa của Giáo hội ở đây?" Nghe Lý Hoài Lâm giải thích dọc đường tại sao phải đi về phía Hẻm núi Glen, Thiên Tái Bất Biến đầu tiên là ngẩn ra, sau đó đột nhiên nói, "Vậy lúc đó sao cậu không dừng lại xem tình hình, chuyện này cũng quá đáng ngờ rồi, nói không chừng chính là một nhiệm vụ ẩn đấy?"

"Lúc đó tôi chẳng phải đang làm cái nhiệm vụ chuyển chức chết tiệt sao? Còn là nhiệm vụ giới hạn thời gian, bắt buộc tôi phải chạy về trả nhiệm vụ, tôi sợ lát nữa dừng lại xem thì không kịp, nên cũng mặc kệ. Không ngờ bây giờ vòng vo nửa ngày lại dính dáng tới." Lý Hoài Lâm nói.

"Ồ, ra vậy." Thiên Tái Bất Biến gật đầu tỏ vẻ có thể hiểu được, dù sao độ ưu tiên của nhiệm vụ chuyển chức vẫn cao hơn nhiệm vụ ẩn có thể kích hoạt nhiều, quả thực như vậy cũng không còn cách nào khác, "Vậy mấy tên mã tặc lần trước cậu gặp lần này còn ở đây không?"

"Không biết a, tôi cũng không biết vị trí đại bản doanh của mã tặc, nếu biết thì đi thẳng tới đó rồi, bây giờ chỉ có thể xem có đợi được đối phương tự mình chui ra kiếm chác hay không thôi." Lý Hoài Lâm nói.

Lý Hoài Lâm đi phía trước đang tán gẫu nhiệm vụ với Thiên Tái Bất Biến, Hồng Nhan Hát Thủy phía sau hình như đột nhiên bắt chuyện với An Nhiên, nhưng tất nhiên không phải chuyện nhiệm vụ, mà là Hồng Nhan Hát Thủy là một kẻ tham ăn, sau đó muốn tìm cách xoay chuyển gu ẩm thực kỳ quái của An Nhiên, bắt đầu đề cử An Nhiên ăn một chút đồ bình thường.

Mấy người vừa đi vừa nói chuyện, rất nhanh đã đến gần Hẻm núi Glen. Tất nhiên hướng đi lần này và hướng đi trước đó của Lý Hoài Lâm vừa vặn ngược lại, con đường bên này đi thẳng về phía Bắc chính là địa giới bên phía Tộc Elf rồi.

"Chính là ở khu vực này…" Lý Hoài Lâm nhìn bốn phía hiện tại, xe ngựa chặn đường và xác chết đầy đất nhìn thấy trước đó hiện tại đã hoàn toàn biến mất. Mới một chút thời gian như vậy tất nhiên không thể nào tự động phong hóa được, nói cách khác là đã có người dọn dẹp qua, có thể là do bọn mã tặc làm. Tất nhiên nói để người khác nhìn thấy những xác chết của nhân viên Giáo hội nằm trên mặt đất tự nhiên là vô cùng không tốt, bất cứ lúc nào cũng có thể dẫn tới sự vây quét của Giáo hội, dọn dẹp qua cũng là chuyện rất bình thường.

"Có vết máu!" Thiên Tái Bất Biến đột nhiên chỉ xuống đất nói.

"Nói thừa, một vũng to thế kia." Lý Hoài Lâm đỡ trán, trên mặt đất tự nhiên là có vết máu, tuy đã được dọn dẹp qua, nhưng vẫn có thể nhìn thấy vết máu lờ mờ.

"Không phải, là máu mới." Thiên Tái Bất Biến chỉ xuống đất nói.

"Hả?" Lý Hoài Lâm nhìn về phía Thiên Tái Bất Biến chỉ, quả nhiên là như vậy, trên mặt đất có một hàng vết máu, quả thực không phải đã khô, "Nói cách khác vừa mới có mã tặc tới cướp bóc?"

"Chắc là vậy, chúng ta cứ lần theo vết máu tìm tiếp đi." Thiên Tái Bất Biến nói.

"Chỉ có vũng này thôi, không có cái khác." Lý Hoài Lâm nhìn bốn phía, xung quanh chỉ phát hiện vũng này thôi, cũng không có lộ trình cho bọn họ tìm tiếp.

"Tôi có cách." Thiên Tái Bất Biến nói, "Quên nghề nghiệp của tôi rồi à?"

Nói xong Thiên Tái Bất Biến vung tay lên, Sói Vương sủng vật trước đó xuất hiện bên cạnh cậu ta. Rất nhanh Thiên Tái Bất Biến chỉ huy Sói Vương ngửi ngửi trên vết máu một chút, rất nhanh Sói Vương bắt đầu gầm nhẹ về một hướng.

"Bên này." Thiên Tái Bất Biến lập tức nói.

"Đậu má, tiện thế!" Lý Hoài Lâm hơi ngẩn ra, không ngờ sủng vật còn có thể dùng như vậy, nhưng trước đó cũng từng thấy Thợ Săn dùng Mắt Dã Thú phối hợp với sủng vật loài chim để trinh sát, không thể không nói quả thực là vô cùng tiện lợi.

Tốc độ bản thân của Sói Vương đã không chậm, lập tức lao về hướng mình ngửi thấy. Nhóm người Lý Hoài Lâm cũng lập tức đi theo sau nó. Mấy người chạy về phía Đông một đoạn đường, Lý Hoài Lâm đột nhiên nghe thấy phía trước truyền đến tiếng đánh nhau.

"Phía trước có người!" Thiên Tái Bất Biến cũng lập tức nói.

Lúc đầu Lý Hoài Lâm còn tưởng là mã tặc đang cướp bóc, kết quả lại gần xem thì hình như không phải như vậy. Tình hình bên này là 5 người có vẻ là mã tặc đang vây công một người, nhưng người bị vây công này nhìn dáng vẻ hình như cũng không phải người tốt gì, nhìn qua vẫn là một bộ dạng mã tặc.

Theo tình thế hiện tại, người bị vây công bên này rõ ràng lợi hại hơn một chút, tuy trong tay chỉ cầm một thanh kiếm cùn, nhưng vũ lực cũng khá, đã chém ngã 2 người rồi, còn lại 3 người đang vây quanh hắn tấn công. Nhưng bản thân hắn cũng bị thương rất nặng, những vết thương này còn có rất nhiều rõ ràng không phải mới thêm vào, mà là vết thương cũ, vì trên người hắn còn quấn rất nhiều băng vải đơn giản, rõ ràng là trước khi đánh nhau đã băng bó rồi.

"Nhìn có vẻ giống cốt truyện nhiệm vụ a, nhưng nhìn qua hai bên hình như đều là mã tặc, chúng ta giúp thế nào?" Thiên Tái Bất Biến cũng phát hiện vấn đề, trước đó gặp phải cốt truyện như vậy tự nhiên là giúp người bị vây công, nhưng bây giờ hai bên nhìn qua đều là mã tặc, hơn nữa tên trên đầu đều là màu đỏ, giúp kiểu gì đây.

"Tên này…" Lý Hoài Lâm đột nhiên nhìn NPC bị vây công này, nhìn qua không biết tại sao có chút quen mắt a, "Tôi hình như đã gặp ở đâu rồi…"

"Hả? Cái tên Gewen này á?" Thiên Tái Bất Biến chỉ vào tên mã tặc bị vây công hỏi, "Cậu trước đó không phải đã tới một lần sao? Có phải nhìn thấy lúc đó không?"

"Đúng rồi!" Được Thiên Tái Bất Biến nhắc nhở, Lý Hoài Lâm có chút nhớ ra rồi. Trước đó hình như tên tiểu đầu mục mã tặc nhìn qua "đậu bỉ" nhất cướp mình chẳng phải là cái tên Gewen này sao, bây giờ trên đầu đối phương quấn mấy lớp vải, Lý Hoài Lâm suýt chút nữa không nhận ra.

Nhìn như vậy, mấy tên mã tặc vây công Gewen Lý Hoài Lâm cũng có chút ấn tượng, chẳng phải là mấy tên đàn em đứng sau lưng Gewen lúc cướp mình lần trước sao, sao bây giờ bọn họ lại đánh nhau rồi, dưới lật trên? Phản bội rồi?

Đang nghĩ ngợi, Gewen bên này đã bị thương quá nặng có chút không đỡ nổi nữa, trực tiếp trúng một đao vào chân rồi ngã xuống đất. Mấy tên đàn em vây công bên cạnh thấy cơ hội tới, toàn bộ đều cầm đao chém tới.

"Cứ bảo vệ cái tên Gewen này trước đã." Lý Hoài Lâm vừa nói, vừa trực tiếp lấy ra Ngọn Giáo Mặt Trời, sau đó phóng một cái về phía một tên đàn em đang vây công Gewen. "Phập" một tiếng, ngọn giáo trực tiếp đánh ra 24480 điểm bạo kích gấp ba, lực xung kích khổng lồ trực tiếp mang theo tên đàn em này bay ra ngoài, sau đó ghim lên vách đá bên cạnh.

"Cái gì!" Trong nháy mắt hai tên đàn em vốn định tấn công Gewen đều ngẩn ra, quay người lại thì nhìn thấy Lý Hoài Lâm. Lý Hoài Lâm thì không nhớ rõ mấy tên người qua đường Giáp này lắm, nhưng ấn tượng của bọn họ đối với Lý Hoài Lâm thì vô cùng sâu sắc. Vừa nhìn thấy người liền phát hiện chẳng phải là cái khúc xương cứng gặm không nổi hôm kia sao, sao tên này lại quay lại rồi. Trong lúc thất thần, đòn tấn công của Thiên Tái Bất Biến cũng tới.

Hai người còn lại vốn đã bị Gewen chém cho mấy đao, sắp hết máu rồi, cộng thêm đòn tấn công của Thiên Tái Bất Biến và Lý Hoài Lâm, chỉ trong vài giây, hai người liền trực tiếp ngã xuống đất.

"Là ngươi?" Gewen bên này rõ ràng cũng nhận ra Lý Hoài Lâm, lần trước một giáo của Lý Hoài Lâm suýt chút nữa lấy mạng hắn, hắn đương nhiên là ấn tượng sâu sắc. Thấy Lý Hoài Lâm phản ứng đầu tiên là muốn chạy, nhưng ngã trên mặt đất cũng không động đậy được.

"Tên biến thành màu vàng rồi." Thiên Tái Bất Biến đột nhiên nói, "Chắc là kích hoạt cốt truyện gì đó, xem xem có thể hồi máu không?"

Hồng Nhan Hát Thủy lập tức đi lên ném một cái Thuật Trị Liệu, không ngờ lại thực sự được, thanh máu của Gewen bên này thực sự tăng lên một chút.

"Các ngươi tại sao lại cứu ta?" Sắc mặt Gewen bên này tốt hơn một chút, nhưng vẫn ngã trên mặt đất không động đậy được, thở hổn hển hỏi.

"Ngươi là mã tặc gần đây đúng không." Lý Hoài Lâm hỏi, "Sao bây giờ lại bị đàn em truy sát?"

"Nói… nói thật ta cũng không biết." Nhắc tới cái này, Gewen cũng mù tịt, "Hôm kia ta không phải bị ngươi tấn công sao, sau đó ta liền ngất đi, kết quả đợi ta tỉnh lại, ta phát hiện thủ hạ của ta đang chuẩn bị chém ta. Ta lập tức đánh ngã bọn họ chạy trốn, nhưng bị thương quá nặng, ta lại chạy không xa, chỉ có thể trốn ở chỗ kín đáo gần đó dưỡng thương. Kết quả đám người này ngày nào cũng tới tìm ta, còn phái người canh giữ hai đầu hẻm núi, không cho ta chạy ra ngoài. Hôm nay ta thực sự quá đói, cho nên muốn đi tìm xem có đồ ăn không, kết quả lại bị bọn họ phát hiện, cứ truy sát đến tận đây."

"Ha ha ha, người này buồn cười quá, bản thân chơi bời bị truy sát cũng không biết." Hồng Nhan Hát Thủy nghe xong không nhịn được cười nói.

"Được rồi được rồi, từ lúc hắn bắt đầu cướp bóc tôi đã biết tên này chỉ số thông minh có vấn đề rồi." Lý Hoài Lâm nói, "Tôi lười nghe tại sao ngươi bị truy sát rồi, chúng tôi bây giờ chính là muốn tìm trại của các ngươi ở đâu. Không phải nói hôm kia các ngươi cướp một chiếc xe ngựa của Giáo hội sao? Đồ đạc hẳn là đều ở trong sơn trại các ngươi chứ."

"Giáo hội? Các ngươi lần này là do Giáo hội phái tới?" Gewen hỏi.

"Đúng vậy, bọn họ không phải đang truy sát ngươi sao? Vừa khéo chúng tôi giúp ngươi giải quyết vấn đề này, nói đi, sơn trại ở đâu?" Thiên Tái Bất Biến cũng hỏi.

"Được rồi, đã bọn họ bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa." Nói đến cái này, Gewen cũng trở nên hung tợn, "Trị liệu cho ta thêm một chút, ta dẫn các ngươi đi."

"Được." Lý Hoài Lâm trực tiếp vung tay, để Hồng Nhan Hát Thủy phía sau trị liệu cho hắn một chút. Dù sao tên này yếu như vậy, cho dù có đầy máu cũng chẳng có uy hiếp gì, cho nên chắc không có vấn đề gì.

Rất nhanh dưới sự giúp đỡ của Thuật Trị Liệu, Gewen đã nhanh chóng hồi phục sức khỏe, hơi xé băng vải trên người, Gewen cầm lấy thanh trường kiếm rơi bên cạnh nói: "Đi thôi, ta đến lúc cũng muốn hỏi Đại đương gia, tại sao lại phái người truy sát ta, ta rốt cuộc đã làm sai chuyện gì."

"Xem ra còn rất thuận lợi mà." Sự việc phát triển đến đây, Lý Hoài Lâm còn cảm thấy vô cùng thuận lợi, nhưng khiến hắn không ngờ tới là, rất nhanh đã xuất hiện một cảnh tượng khiến hắn không tưởng tượng nổi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập