Chương 625: Huy chương

"Chúng Thần đột phá BOSS số 4 rồi." Tin tức này lập tức lan truyền khắp cả máy chủ, tranh cãi về phó bản bên Trùng Sinh còn chưa qua, bên này BOSS số 4 mà Chúng Thần kẹt hơn nửa ngày cuối cùng cũng qua rồi, điều này khiến cái vòng tròn vốn đã không yên bình lại bị ném vào một tảng đá lớn.

"Đáng tiếc a, nếu không phải Trùng Sinh bên kia phát hiện ra phương pháp qua ải bằng BUG, bên này lấy được First Clear phó bản tổ đội chắc chắn là Chúng Thần a." Một đám thủy quân bắt đầu sử dụng luận điệu như vậy, hoàn toàn đóng gói Chúng Thần thành một anh hùng thất ý mà thôi, cảm giác bị Trùng Sinh sử dụng thủ đoạn đê hèn đoạt lấy vinh quang, anh hùng thất ý tự nhiên sẽ gợi lên rất nhiều sự cộng hưởng và đồng cảm, trong nháy mắt chiều hướng trên mạng dường như lại bắt đầu đè về phía Trùng Sinh.

Điều này cũng không phải nói mọi người cho rằng Trùng Sinh dùng BUG qua ải là không hợp pháp, có thể tìm được BUG cũng là vô cùng khó khăn, có thể tìm BUG mọi người cũng sẽ không không dùng, nhưng nếu Trùng Sinh dùng BUG qua ải sau khi Chúng Thần lấy được First Clear phó bản, sẽ chẳng ai nói gì, nhưng hiện tại vấn đề là Trùng Sinh nhanh hơn Chúng Thần đánh bình thường, cho nên mới gây ra tranh cãi.

Tất nhiên phía chính thức của Trùng Sinh không thừa nhận sử dụng BUG, nhưng vì tốc độ thực sự quá dọa người, dẫn đến hiện tại ngay cả người ủng hộ Trùng Sinh cũng tin rằng Trùng Sinh dùng BUG, bắt đầu thảo luận vấn đề dùng BUG qua ải rốt cuộc có được hay không rồi.

Trong phó bản Thử Thách Của Lửa, đội ngũ Chúng Thần vừa mới đẩy ngã BOSS số 4 không hề hoan hô, mỗi người đều rất mệt mỏi, cả đoàn bọn họ đánh từ trưa đến giờ, ở giữa tuy thay mấy nhóm người, nhưng chiến đấu cường độ cao như vậy mỗi lần cơ bản đều phải tiêu hao lượng lớn tinh thần, vốn dĩ sau khi đánh bại một BOSS tự nhiên là có thể giải tỏa một chút, nhưng hiện tại không có cách nào, First Clear đã không còn, bọn họ mới vừa đánh qua BOSS áp chót mà thôi, điều này khiến người của đội ngũ Chúng Thần đều không vui nổi.

"Nghỉ ngơi một chút, Mộng Miên, đội ngũ điều chỉnh một chút, đổi vài người xuống ăn cơm, nghỉ ngơi." Nghịch Phong bên này là dẫn dắt từ đầu đến cuối, hiện tại đã đánh liên tục 8 tiếng rồi, những người khác đều xuống nghỉ ngơi qua, ngay cả Mộng Miên cũng từng rời đi một khoảng thời gian, chỉ có Nghịch Phong từ đầu vẫn luôn trụ đến bây giờ, cơm tối cũng chưa ăn, thực sự là vô cùng mệt.

"Thiên Khải (tên thật của Nghịch Phong?), hay là hôm nay đánh đến đây thôi." Mộng Miên bên này đi lên lo lắng nhìn Nghịch Phong, khuyên nhủ.

"Không, hôm nay nhất định phải thông qua phó bản này, chúng ta đã tụt lại rất nhiều rồi, cố gắng kiểm soát thời gian này trong vòng một ngày." Nghịch Phong lập tức nói.

"Vẫn là nghỉ ngơi chút đi, cứ tiếp tục như vậy thân thể anh sẽ không chịu nổi đâu, anh đến giờ ngay cả miếng cơm cũng chưa ăn đấy." Mộng Miên lo lắng nói.

"Bây giờ không có tâm trạng ăn cơm." Nghịch Phong nhíu mày nói.

"Trùng Sinh bên kia đều là vì kẹt BUG đánh qua, chúng ta không cần thiết đi tranh cái này với bọn họ chứ." Mộng Miên nói.

"Mặc kệ bọn họ qua thế nào, chúng ta tụt lại chính là tụt lại, tất cả mọi người hiện tại đều biết người đầu tiên thông qua phó bản tổ đội cấp 50 là công hội Trùng Sinh, chứ không phải công hội Chúng Thần chúng ta, đây là sự thất trách của hội trưởng tôi, hiện tại nhất định phải giành lại thời gian này, Chúng Thần chúng ta, xưa nay đều chỉ lấy hạng nhất, không lấy hạng nhì." Nghịch Phong nói.

"Cái này em biết, thế này đi, anh xuống nghỉ ngơi một lát, kỹ năng của BOSS trấn ải phía sau chúng ta còn chưa biết đâu, bây giờ em dẫn đội thử hết kỹ năng ra trước, lát nữa anh lên thì trực tiếp bắt đầu đánh chính thức, anh thấy thế nào?" Mộng Miên dung hòa một chút khuyên nhủ.

"Không, lần này không cần." Nghịch Phong nói, "Hiện tại sĩ khí của mọi người đều không cao, nếu không có tôi, đoàn đội căn bản không kéo nổi, cảm xúc của mọi người sẽ ngày càng nôn nóng, chỉ có tôi ở đây mới có thể trấn áp được bọn họ, cho nên bây giờ tôi không thể nghỉ ngơi, không cần lo lắng, tôi bây giờ không sao."

Mộng Miên nhíu mày, quả thực cô đã nhìn ra cảm xúc nôn nóng trong đội ngũ này rồi, đánh bại BOSS này cũng không thấy ai vui vẻ lên, nếu không có Nghịch Phong, đúng là có thể xảy ra vấn đề. Mộng Miên có chút tự trách, nếu bình thường mình nỗ lực thêm một chút, cũng không đến mức chuyện kiểu này cứ để Nghịch Phong một mình gánh vác.

"Được rồi, điều chỉnh đội ngũ đi, hôm nay nhất định phải thông quan, chúng ta nhất định phải lấy được First Clear của phó bản này, hơn nữa không thể đợi đến ngày mai." Nghịch Phong nói.

Tình huống tương tự cũng xuất hiện ở đội ngũ Trùng Sinh bên này, bởi vì Chúng Thần bên kia đã thông qua BOSS số 4 rồi, hiện tại chỉ còn lại một con, điều này dẫn đến các đội viên vốn đang nín một bụng muốn tranh First Clear vô cùng sốt ruột, tất nhiên sốt ruột chẳng có tác dụng gì, hơn nữa càng sốt ruột càng dễ xảy ra vấn đề.

"Làm cái gì thế, các cậu rốt cuộc đánh cái gì!" Sau khi đánh quái nhỏ chết hai người, Hỏa Đầu bên này cuối cùng cũng nổi giận, trước đó cũng đã nói, đội ngũ Trùng Sinh không có Mục sư biết Hồi sinh trung cấp, cho nên chết xong phải tự chạy bộ, mà điểm hồi sinh cách phó bản hơn hai mươi phút lộ trình, vì đợi hai người này phải kéo dài thêm hai mươi phút, Hỏa Đầu đang sốt ruột bên này tự nhiên là nổi giận, bắt đầu mắng hai đội viên này trên kênh đoàn đội.

Tôi đã nói rồi, nhìn kỹ cừu hận, nhìn kỹ cừu hận, đánh vội vàng thế làm gì? Cậu tưởng cậu là Tanker à? OT là chết cậu hiểu không? Bây giờ cả đoàn đội đợi hai người các cậu, các cậu có thấy ngại không? Hỏa Đầu bên này nói một chút cũng không nể tình, ngữ khí cũng rất nặng, suýt chút nữa là chửi mẹ nó rồi, có thể thấy chính trong lòng hắn cũng rất phiền.

"Được rồi Hỏa Đầu, đừng vội đừng vội." Hai đội viên biết rõ mình sai, không dám cãi lại, Dạ Hàng bên này ngược lại bắt đầu nói đỡ, "Mọi người dù sao cũng không phải thần tiên, đánh cả buổi chiều rồi có chút sai sót cũng là bình thường."

"Quả thực, nhưng tôi đã nhắc nhở rồi, những thứ đã nhắc nhở rồi, tại sao không nghe lọt tai, cứ như vậy một nhóm quái nhỏ còn chết hai người, lát nữa BOSS đánh thế nào." Hỏa Đầu nói.

"Được rồi Tiểu Văn, đừng nói nữa, tôi biết cậu cũng rất sốt ruột, tôi cũng vậy." Dạ Hàng bên này nói, "Nhưng ở đây bình tĩnh một chút, nếu không đừng nói là BOSS, quái nhỏ chúng ta cũng không qua được, cậu là đoàn trưởng, hiện tại nên trấn an cảm xúc của đội viên, chứ không phải nổi nóng."

Hỏa Đầu bên này hít sâu một hơi, sau đó nói: "Vâng, hội trưởng, tôi cũng là hơi sốt ruột, mọi người đều nghỉ ngơi chút, vừa hay nhân thời gian này, đều bình tĩnh lại."

Các đội viên Trùng Sinh đều gật đầu, bởi vì Hỏa Đầu vừa nổi nóng xong, Chúng Thần bên này lại dẫn trước một đường, dẫn đến tâm trạng mọi người đều không tốt lắm, nói chuyện cũng không nhiều.

"Dạ Hàng, Dạ Hàng, thứ đó anh thử lại xem." Lý Hoài Lâm bên này lại chạy tới nói.

"Vẫn còn xoắn xuýt cái món đó à." Dạ Hàng bên này nói, sau đó lấy đồ ra, chính là cái huy chương đánh Rogla rơi ra trước đó, đây là một cái huy chương hình bán nguyệt, bên trên khắc một số hoa văn, nhưng không ai nhận ra, đeo lên cũng chẳng có phản ứng gì, hoàn toàn không biết tác dụng gì.

"Tôi vừa thấy mấy con quái nhỏ kia hình như đều đeo thứ này, anh xem anh xem." Lý Hoài Lâm chỉ vào một nhóm quái nhỏ cách đó không xa, đây là một nhóm bốn con Hỏa Diễm Hành Giả (Flame Walker), quái tương tự Hỏa Nguyên Tố, nhưng lợi hại hơn Hỏa Nguyên Tố thường nhiều, vừa rồi hai người chết chính là chết trên người nhóm quái nhỏ này.

Nhìn theo hướng Lý Hoài Lâm chỉ, Dạ Hàng bên này quả nhiên nhìn thấy trên người mấy con Hỏa Nguyên Tố bên này đeo một tấm thẻ, cúi đầu nhìn xem, hoàn toàn giống hệt tấm thẻ mình đang đeo.

"Đúng là thế thật." Dạ Hàng gật đầu, "Khoan đã, tôi nghĩ ra một số thứ."

"Có phải không, nghĩ như vậy, dường như đã hiểu ra cái gì đúng không." Lý Hoài Lâm nói.

"Tôi thử xem." Dạ Hàng bên này lập tức nói, vừa rồi chỉ là mình đeo lên không có phản ứng gì, nhưng chưa thử đeo lên xong quái khác có phản ứng gì không, nhìn thấy đám quái nhỏ đều đeo thứ này, cộng thêm chú thích trên đó, Dạ Hàng nghĩ ra cách dùng có thể của thứ này rồi.

"Tiểu Văn." Dạ Hàng nói với Hỏa Đầu bên cạnh, "Tôi đeo thứ này đi qua chỗ quái nhỏ xem thử, cậu chú ý chút."

"Được." Hỏa Đầu gật đầu, hiện tại Trùng Sinh chết 2 người, nhưng vẫn còn 38 người, quái nhỏ cho dù tấn công Dạ Hàng, bên này mở đánh đoán chừng cũng có thể cứu về kịp.

"Mọi người chú ý." Hỏa Đầu nói với toàn đội, sau đó gật đầu với Dạ Hàng biểu thị mọi người đã có thể chuẩn bị xong.

Dạ Hàng cũng gật đầu, sau đó đeo huy chương này lên, một mình từ từ đến gần một nhóm Hỏa Diễm Hành Giả phía trước.

Rất nhanh Dạ Hàng đã đi vào phạm vi trinh sát của Hỏa Diễm Hành Giả, rất nhanh một con Hỏa Diễm Hành Giả quay đầu nhìn chằm chằm vào Dạ Hàng, điều này khiến Dạ Hàng hơi căng thẳng một chút, mấy con Hỏa Diễm Hành Giả này mỗi con đánh hắn đều hơn 2000, cùng nhau lên thì hai lượt là có thể miểu sát (one-shot) hắn rồi.

Nhưng sự việc tiến triển vô cùng thuận lợi, Hỏa Diễm Hành Giả bên này chỉ nhìn Dạ Hàng một cái, sau đó lại quay đầu lo việc của mình, hoàn toàn không có ý định tấn công Dạ Hàng.

"Không tấn công." Dạ Hàng bên này lập tức nói trong kênh đoàn đội, "Tôi đi gần hơn chút thử xem, các cậu mọi người chú ý."

"Cẩn thận." Hỏa Đầu bên này đáp một câu.

Thế là Dạ Hàng bên này lại đến gần thêm một chút, quả nhiên Hỏa Diễm Hành Giả bên này vẫn không có động tĩnh gì, gan Dạ Hàng cũng lớn hơn, càng đi càng gần.

"Ngươi làm gì…" Đột nhiên Hỏa Diễm Hành Giả bên này quay đầu gầm lên với Dạ Hàng một câu, dọa Dạ Hàng giật mình.

"Hả…" Dạ Hàng ngẩn ra, thật đúng là không biết quái còn có thể nói chuyện với mình, cái này trả lời thế nào.

"Về vị trí của ngươi đi." Hỏa Diễm Hành Giả bên này lại nói.

"Ồ, được…" Dạ Hàng gật đầu, sau đó đi trở về, Hỏa Diễm Hành Giả bên này nhìn Dạ Hàng một cái, tiếp tục lo việc mình ngẩn người.

"Vãi chưởng, dọa chết tôi rồi, thế mà thật sự không phát hiện." Dạ Hàng bên này đi về nói, "Đây là đạo cụ thần kỳ gì, thế mà còn có thể tán gẫu với quái."

"Bá đạo thế, đến đây, mau cho tôi mượn mau cho tôi mượn, để tôi cũng chơi một phát." Lý Hoài Lâm lập tức nói.

"Hả?" Dạ Hàng hơi chần chừ một chút, nhưng nghĩ nghĩ vẫn giao thứ này cho Lý Hoài Lâm, "Đừng chạy lung tung, bây giờ còn chưa biết rốt cuộc quái nào có thể nhìn ra cái này, quái nào không nhìn ra đâu."

"Hiểu rồi hiểu rồi." Lý Hoài Lâm mỉm cười nhận lấy huy chương, "Tôi đi phía trước chơi một lát a, các anh đợi trước, lát nữa gọi tôi."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập