"Này, đều ổn cả chứ?" Thuyền lật, năm người trực tiếp rơi xuống nước, sau đó liền bị sương mù dày đặc bao vây, xung quanh chẳng nhìn rõ gì cả. Triệu Hoán Ngọc Đế sau khi rơi xuống nước chỉ có thể hét lên với xung quanh.
"Không sao, có con Zombie đang cào tôi, đợi tôi giải quyết chút." Từ xa truyền đến giọng nói của Thiên Tái Bất Biến.
"Hoài Lâm đâu! Đầu người NPC không làm mất chứ." Triệu Hoán Ngọc Đế lại hỏi.
"Nâng… nâng tôi cao lên một chút a, tôi uống nước rồi, a a a, đừng có xuống dưới nữa, nước sắp đến mũi tôi rồi a, ục ục ục…" Bên kia truyền đến tiếng kêu thảm thiết của NPC Mano.
"Tôi nói này, lúc nào rồi, anh có thể đừng đùa giỡn NPC nữa được không hả." Triệu Hoán Ngọc Đế ôm trán nói, "Dưới chân chúng ta còn rất nhiều Zombie đang đợi đánh chúng ta đấy."
"Thuyền lật rồi, lần này làm sao đây?" Giọng nói của Thiên Tái Bất Biến truyền đến.
"Mọi người có nhìn thấy ánh sáng phía trước không?" Lý Hoài Lâm đột nhiên nói.
Triệu Hoán Ngọc Đế cũng ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, quả thực nhìn thấy một tia sáng màu vàng ở hướng phía trước, tuy hơi mờ nhạt, nhưng trong tình huống bốn phía đều là sương trắng thế này thì vẫn khá rõ ràng.
"Thấy rồi, vừa nãy đúng là An Nhiên nói nhìn thấy tia sáng." Triệu Hoán Ngọc Đế trả lời.
"Đều bơi về phía đó đi, tập hợp ở đó." Lý Hoài Lâm nói xong liền tự mình bơi về phía đó trước.
"Được." Xung quanh truyền đến tiếng trả lời của mấy người.
Trong game tốc độ bơi trong nước quả thực là vô cùng vô cùng chậm, quả thực là tốc độ khiến người ta không nhịn nổi, cộng thêm xung quanh lại là một màn sương mù dày đặc, hoàn toàn không nhìn thấy gì, cho nên vô cùng buồn bực. Có điều lúc này thứ giải sầu cho Lý Hoài Lâm đã đến, thỉnh thoảng lại có mấy con Zombie bơi tới từ sau lưng Lý Hoài Lâm sau đó quấy rối Lý Hoài Lâm một chút, làm cho Lý Hoài Lâm cũng ngại miểu sát (one-shot) bọn chúng, nếu không chẳng có ai chơi cùng mình.
Cứ như vậy vừa bơi vừa trêu chọc mấy con Zombie sau lưng, Lý Hoài Lâm bơi một mạch về phía tia sáng kia, bơi khoảng mười phút, Lý Hoài Lâm cảm thấy dưới chân mình chạm vào thực tế, hình như là giẫm phải thứ gì đó rồi.
Lý Hoài Lâm lập tức bơi thêm một chút về phía trước, lần này là cả hai chân đều giẫm được rồi, hình như là đến bờ rồi, chỉ là sương mù quá lớn nhìn không rõ mà thôi.
"Tôi hình như giẫm phải đất liền rồi." Cách đó không xa truyền đến giọng nói của Thiên Tái Bất Biến.
"Tôi cũng vậy." Lý Hoài Lâm trả lời, "Xem ra là đổ bộ rồi."
"Tôi cũng đến rồi." Giọng nói của Phong Diệc Lưu ở cách đó không xa bên trái cũng truyền tới.
"Triệu Hoán bị Zombie nhỏ cào chết rồi à?" Lý Hoài Lâm hỏi.
"Anh mới bị cào chết ấy, loại quái này chẳng lẽ tôi còn đánh không lại sao?" Giọng nói của Triệu Hoán Ngọc Đế cũng truyền tới.
"An Nhiên đâu?" Lý Hoài Lâm lại hỏi.
"Tôi đây, đã đến đất liền rồi." Giọng nói của An Nhiên cũng truyền tới.
"Được rồi, ít nhất coi như toàn viên đổ bộ, mọi người tập hợp về hướng tia sáng đi." Lý Hoài Lâm nói.
Thế là tất cả mọi người lại đi về hướng tia sáng, dần dần mọi người phát hiện mực nước bắt đầu hạ xuống, vốn dĩ chỉ vừa vặn giẫm được xuống đất, bây giờ đã lộ ra nửa người, hơn nữa không chỉ có vậy, sương mù xung quanh hình như cũng nhạt đi, đương nhiên chỉ là xung quanh bọn họ nhạt đi, mặt hồ phía xa vẫn không nhìn rõ như cũ.
"Hoài Lâm." Do sương mù nhạt đi, Phong Diệc Lưu bên này cũng nhìn thấy bóng dáng Lý Hoài Lâm, hai người cách nhau chỉ có năm sáu bước chân, vừa rồi đều không nhìn rõ, có thể thấy sương mù xung quanh lớn đến mức nào.
"Hình như sương mù nhạt đi một chút." Lý Hoài Lâm nói.
"Ừ, đúng vậy." Phong Diệc Lưu gật đầu, "Hình như sương mù bên này đúng là nhạt hơn một chút."
Rất nhanh hai người lại hội họp với Thiên Tái Bất Biến ở cách đó không xa, tiếp tục đi về phía trước thêm hai bước, sương mù trắng bên này càng nhạt hơn một chút, tầm nhìn cũng bắt đầu xa hơn, rất nhanh lại phát hiện ra hai người Triệu Hoán Ngọc Đế và An Nhiên. Tất cả mọi người đều bị Zombie tập kích, chỉ có điều quái trình độ này đối với đám người này đều không có uy hiếp gì, cũng không xảy ra chuyện gì.
Năm người thành công hội họp tiếp tục đi về hướng tia sáng, nước dưới chân càng ngày càng ít, xem ra mấy người đã đến trên một hòn đảo nhỏ, hơn nữa theo việc mấy người đi lên trên đảo, sương mù cũng càng ngày càng ít, nhưng vẫn không hoàn toàn tan đi, phía xa vẫn là trạng thái nhìn không rõ lắm.
Từ từ đi về phía trước, tầm nhìn cũng dần dần khôi phục, rất nhanh xuất hiện trước mặt mọi người là một ngôi nhà gỗ vô cùng nhỏ, mà tia sáng vừa rồi mọi người nhìn thấy, chính là truyền ra từ trong ngôi nhà gỗ nhỏ này, hình như trông giống ánh đèn.
"Có người ở?" Thiên Tái Bất Biến nói.
"Đi, qua xem thử." Lý Hoài Lâm dẫn đầu đi về phía nhà gỗ nhỏ.
Đây thực sự là một ngôi nhà gỗ vô cùng nhỏ, nhìn qua là biết dựng tạm bợ, cơ bản thuộc loại đạp một cái là đổ một nửa, đương nhiên bên này ngay cả cửa cũng không có. Đi đến bên cạnh nhà gỗ, mọi người liền nhìn thấy bên trong nhà gỗ này quả thực có một người, hơn nữa còn có một ngọn đèn, người này đang dùng bút ghi chép gì đó dưới ánh đèn.
Đây là một NPC nam giới loài người khoảng ba mươi tuổi, là một người đàn ông cao gầy, màu tóc hơi xám, hơi rối, trên người mặc một bộ áo choàng dài màu đen, cũng vô cùng lôi thôi, nếu xuất hiện trong thành phố, đại bộ phận mọi người chắc đều sẽ cho rằng tên này là ăn mày. Tên NPC là Andil.
"Là ai?" Andil bên này cũng nghe thấy tiếng bước chân của mấy người, vô cùng căng thẳng đứng dậy. Nơi này thường xuyên gặp phải sự tấn công của một số Zombie, khiến hắn cũng hơi căng thẳng, nhưng lại nhìn thấy sự xuất hiện của mấy nhà mạo hiểm loài người, lập tức thở phào nhẹ nhõm, sau đó liền bắt đầu kích động: "Các vị là nhà mạo hiểm loài người? Các vị đến đây bằng cách nào?"
Lý Hoài Lâm còn chưa nói gì, An Nhiên bên này đã bước lên trước một bước nói: "Ông là Viện sĩ Andil của Tu viện phương Bắc Buzau sao?"
"Là tôi? Cô biết tôi sao? Cô Mục sư?" Andil bên này vô cùng kích động nói.
"Là Viện sĩ Ojet phái tôi đến tìm ông." An Nhiên bên này đơn giản nói.
"Hắn chính là NPC cần thiết cho nhiệm vụ ẩn chuyển nghề của cô?" Lý Hoài Lâm hỏi.
"Ừ." An Nhiên gật đầu.
"Nói như vậy chúng ta đã tiến vào bí cảnh rồi?" Lý Hoài Lâm nói, vừa rồi sương mù dày đặc, chẳng nhìn thấy gì, cho nên cũng không biết đã vào hay chưa.
"Xem ra là như vậy." Triệu Hoán Ngọc Đế trả lời.
Bên này Andil nghe nói An Nhiên là do Viện sĩ Ojet phái tới tìm hắn, lập tức kích động, "Là đại nhân Ojet phái cô tới tìm tôi sao? Tốt quá rồi, cảm ơn các vị, cũng cảm ơn đại nhân Ojet, tôi đã bị kẹt trên hòn đảo này hơn hai tháng rồi, thực sự sắp không chịu nổi nữa rồi."
"Hai tháng, khoa trương vậy sao?" Lý Hoài Lâm toát mồ hôi.
"Hai tháng trước, trong viện nhận được báo cáo gần hồ Dobrogea có sinh vật bất tử xuất hiện, tôi được chỉ định đến đây điều tra tình hình sinh vật bất tử. Sau khi hỏi thăm thì là một sinh vật bất tử hùng mạnh tên là Kỵ Sĩ Không Đầu đang làm loạn ở đây. Là một tu sĩ, tôi đương nhiên không thể bỏ qua sinh vật tà ác này, thế là tôi và một số đồng bào đi lên hồ tìm kiếm cứ điểm của Kỵ Sĩ Không Đầu, chuẩn bị tiêu diệt hắn. Nhưng không ngờ ra khỏi hồ chúng tôi liền gặp phải thời tiết sương mù dày đặc, sau đó lại bị tập kích, cuối cùng chỉ có một mình tôi vô cùng may mắn sống sót, trôi dạt đến hòn đảo này." Andil bên này giải thích.
"Không ngờ hòn đảo này chính là cứ điểm của Kỵ Sĩ Không Đầu, rất nhanh tôi đã phát hiện ra chuyện này, nhưng đáng tiếc là, tôi đã thử mấy lần, nhưng dựa vào năng lực hiện tại của tôi, không có cách nào đánh bại sinh vật bất tử hùng mạnh này. Thế là tôi muốn quay về tìm tu sĩ mạnh hơn tôi đến tiêu diệt hắn, nhưng tôi rất nhanh phát hiện ra, rời khỏi hòn đảo này vô cùng không dễ dàng." Andil tiếp tục nói, "Chỉ cần rời khỏi hòn đảo nhỏ này, xung quanh lập tức sẽ xuất hiện sương mù vô cùng dày đặc, căn bản không nhìn rõ đường ra, bản thân tôi đã thử mấy lần đều không có cách nào rời đi, cho nên vẫn luôn bị kẹt trên hòn đảo này. May mà các vị đến rồi, nếu không thì tôi thật không biết còn phải ở lại bao lâu nữa."
"Có nhận được nhiệm vụ bước tiếp theo không?" Lý Hoài Lâm hỏi An Nhiên.
"Nhiệm vụ bước tiếp theo chính là cứu ông ta rời khỏi hòn đảo này, sau đó là có thể đến chỗ NPC tên là Ojet nhận nhiệm vụ kia hoàn thành nhiệm vụ rồi." An Nhiên bên này xem nhiệm vụ nói.
"Nói cách khác là phải cứu ông ta rời đi? Cái này khá phiền phức a, cho dù là chúng ta đến rồi, sương mù này vẫn chẳng có cách nào a, hơn nữa bây giờ còn chưa có thuyền…" Lý Hoài Lâm nói.
"Thuyền thì tôi có thể tự làm, gỗ trên đảo rất nhiều, tôi từng làm mấy chiếc rồi." Andil nói, "Vấn đề hiện tại chính là chúng ta nhất định phải tiêu diệt Kỵ Sĩ Không Đầu, sương mù ở đây mới biến mất, chúng ta mới có thể rời đi."
"Ồ? Sương mù này là do hắn làm ra?" Lý Hoài Lâm hỏi.
"Tuyệt đối không sai, tôi dám khẳng định những sương mù này đều là vì quan hệ của Kỵ Sĩ Không Đầu mới xuất hiện. Hơn nữa là một tu sĩ, tôi gánh vác trách nhiệm tiêu diệt những sinh vật tà ác này, các dũng sĩ, tôi hi vọng các vị có thể giúp tôi tiêu diệt hắn." Andil nghiêm túc nói.
"Cái này thì không thành vấn đề, dù sao chúng tôi vốn dĩ đến đây để tiêu diệt Kỵ Sĩ Không Đầu mà." Lý Hoài Lâm nói, hiện tại mấy cái nhiệm vụ đều phải tiêu diệt tên này, tên này thực sự là không có đường sống a.
"Tốt quá rồi, có sự giúp đỡ của các vị, tôi nghĩ chắc là có thể tiêu diệt tên kia rồi, hắn đang lẩn trốn trên hòn đảo này, nhưng cũng không dễ tìm lắm, mấy lần trước tôi cũng đều là vô tình gặp phải." Andil nói.
"Không sao, không sao, chúng tôi có vũ khí bí mật." Lý Hoài Lâm vừa nói vừa xách Mano lên.
"Ờ… chào cậu em." Mano bên này vô cùng bình tĩnh chào hỏi một tiếng.
"Cái… cái này là cái gì?" Andil nhìn cái đầu người đang nói chuyện với mình kinh ngạc đến mức nói cũng không rõ ràng.
"Ồ, cái này a, hình như là đầu của Kỵ Sĩ Không Đầu…" Lý Hoài Lâm giải thích.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập