Sáng sớm tinh mơ, Lý Hoài Lâm đã bị tiếng động trong phòng làm cho tỉnh giấc, thức dậy xem thử, kết quả phát hiện Giang Tuyết Bình không hiểu sao lại xuất hiện trong phòng mình.
"…" Lý Hoài Lâm đỡ trán nhìn Giang Tuyết Bình, phát hiện cô đang chuẩn bị bữa sáng, hơn nữa còn là bữa sáng kiểu Tây trông rất cao cấp, dĩ nhiên tất cả nguyên liệu Lý Hoài Lâm đều không có, thực tế trong phòng Lý Hoài Lâm ngay cả gia vị cũng gần như không có, xem ra đều là do Giang Tuyết Bình tự mang tới.
"Vậy rốt cuộc cô vào đây bằng cách nào?" Lý Hoài Lâm vừa nói vừa dậy vệ sinh cá nhân.
"Tôi từng học kỹ năng gián điệp trong ba tháng…" Giang Tuyết Bình trả lời.
"Quả nhiên lại là ba tháng sao." Lý Hoài Lâm đỡ trán, "Rồi sao, đến làm gì?"
"Ừm, nói với anh một chút, cái người tuyển thủ tên Hôi Đột đó, tức là Trình Bình, anh ta nói chưa từng thấy hòn đá này." Giang Tuyết Bình trả lời.
"Ồ, nhanh vậy đã có tin tức rồi." Lý Hoài Lâm gật đầu.
"Tùy tiện đưa chút tiền thôi." Giang Tuyết Bình nói, "Vừa hay anh ta cũng rất nghèo, tôi thấy chắc không phải nói dối đâu, nếu không thì chắc chắn sẽ đòi tôi thêm tiền."
"Hiểu rồi." Lý Hoài Lâm gật đầu.
"Vậy manh mối khác mà anh nói trước đó có cần tôi giúp anh tra thử không?" Giang Tuyết Bình hỏi.
"Không cần, bên đó tôi tự mình giải quyết được." Lý Hoài Lâm nói, "Còn chuyện gì nữa không?"
"Tôi… bố mẹ tôi sắp về nước rồi." Giang Tuyết Bình nói.
"Được, hiểu rồi." Lý Hoài Lâm gật đầu.
Thấy Lý Hoài Lâm dường như không có ý định ăn sáng cùng mình, Giang Tuyết Bình cũng không nói gì mà tự mình rời đi, nói thật người phụ nữ này rốt cuộc là tình hình thế nào Lý Hoài Lâm vẫn không hiểu rõ lắm, nhưng hy vọng sau này đừng dây dưa với cô ta nữa.
Nhưng tài nấu nướng của Giang Tuyết Bình vẫn có chút kinh ngạc, ít nhất là tốt hơn nhiều so với Tô Nhược Yên chỉ biết chế biến đồ ăn nhanh, dù sao cũng đã học nấu ăn trong ba tháng mà, một bữa sáng Lý Hoài Lâm ăn khá sướng, dọn dẹp một chút, Lý Hoài Lâm nhìn thời gian cũng gần đến giờ hẹn rồi, thế là trực tiếp Log in.
Nơi xuất hiện dĩ nhiên là ở gần điểm hồi thành của thành phố chính, Lý Hoài Lâm bên này trực tiếp đi về phía cổng ngân hàng, theo tình hình của Hải Thiên Lam, hiện tại đối phương chắc chắn đã đợi sẵn hắn rồi.
Đúng vậy, Lý Hoài Lâm đã xem qua tình hình hiện tại của Hải Thiên Lam rồi, thực tế Hải Thiên Lam dạo này vẫn khá rảnh, vì dạo này công việc của Hải Thiên Lam thực sự không mấy tốt đẹp. Theo lý mà nói bên này đối đầu với Lý Hoài Lâm rồi xào nấu một chút thì danh tiếng sẽ tăng lên, nhưng Hải Thiên Lam rõ ràng vận khí không tốt, vì trong trận đấu trước đó Hải Thiên Lam đã bị Lý Hoài Lâm chém chết chỉ bằng một đao (mặc dù là hai lần sát thương, nhưng nhìn qua thì giống như một đao).
Dĩ nhiên vì đối thủ là Ngưu Bức Ca, ông có chết cũng chẳng có gì lạ, nhưng ngặt nỗi chuyện này lại có sự so sánh, vì trước ông còn có vài người chịu được hai ba đao của Lý Hoài Lâm mới chết, rồi ông cái người có danh tiếng lớn nhất được mệnh danh là Tanker số một Hoa Hạ này lại bị một đao là tèo, so sánh như vậy, thì cơ bản đều là tiếng xấu rồi.
Cho nên công việc vốn dĩ rất tốt của Hải Thiên Lam hiện tại đột nhiên chẳng còn mấy việc nữa, ngược lại mấy người chịu được hai đao của Lý Hoài Lâm trước đó danh tiếng lại nổi lên.
Những tình huống này Lý Hoài Lâm tối qua dĩ nhiên đã điều tra được rồi, nên mới trực tiếp gọi điện tìm Hải Thiên Lam hẹn trước nhiệm vụ, đối phương dường như cũng đang gấp gáp nhận nhiệm vụ, ngay cả giọng của Lý Hoài Lâm cũng không nhận ra, đây cũng là lẽ đương nhiên, Lý Hoài Lâm tiện tay còn tra qua tiền gửi ngân hàng hiện tại của đối phương linh tinh, biết hắn hiện tại đang cần tiền gấp.
Quả nhiên giống như Lý Hoài Lâm nghĩ, đi đến cổng ngân hàng, Lý Hoài Lâm vừa hay nhìn thấy Hải Thiên Lam đang đứng ở cổng, vẫn còn một chút thời gian nữa mới đến giờ hẹn 8 giờ, gã này quả nhiên đã đợi sẵn từ sớm.
Vì phía Hôi Đột đã bị loại trừ rồi, nên hiện tại Lý Hoài Lâm về cơ bản có thể khẳng định cái Mật Bảo mà Bá tước Gitarrera không giao ra đó chính là cái Mật Bảo mà mình lấy được từ trên người Hải Thiên Lam, manh mối hiện tại chỉ có bấy nhiêu thôi, Lý Hoài Lâm chỉ có thể hỏi hắn.
Vừa nghĩ vừa đi, Lý Hoài Lâm đi về phía Hải Thiên Lam, kết quả… Hải Thiên Lam lại nhìn thấy mình trước. Vì Lý Hoài Lâm hiện tại quá nổi tiếng rồi, mặc dù sáng sớm người chơi ở cổng ngân hàng cũng không nhiều lắm, nhưng nhìn thấy Lý Hoài Lâm dĩ nhiên là nhận ra được, cái này căn bản không cần người nhắc nhở, nhìn thấy Lý Hoài Lâm đi tới tự nhiên có người gọi tên hắn.
Hải Thiên Lam cũng là nghe thấy có người gọi Ngưu Bức Ca mới quay đầu lại, kết quả quả nhiên liếc mắt một cái đã thấy Lý Hoài Lâm đang đi về phía mình. Dĩ nhiên đây là cổng ngân hàng của thành phố chính, Lý Hoài Lâm xuất hiện ở đây hoàn toàn chẳng có gì lạ, Hải Thiên Lam cũng không cho rằng đối phương đến tìm mình, suy nghĩ một chút, Hải Thiên Lam quyết định giả vờ như không thấy trước.
Tuy nhiên mặc dù hắn giả vờ như không thấy, nhưng người chơi xung quanh nhận ra rồi nha, đây chẳng phải là Hải Thiên Lam trước đó thách thức Lý Hoài Lâm rồi bị một đao chém chết sao, rồi Ngưu Bức Ca đang ở ngay phía trước, cái này chẳng lẽ nói…
Vốn dĩ định giả vờ như không thấy, nhưng bị người chơi phát hiện rồi, một đống ánh mắt chế giễu nhìn về phía Hải Thiên Lam, khiến hắn thực sự một giây cũng không muốn ở lại nữa, mặc dù nói hiện tại sắp đến giờ hẹn gặp khách hàng rồi, nhưng hắn cũng không đợi nổi nữa, định rời đi một lát, đợi lát nữa quay lại, khách hàng thì cứ để họ đợi một lát, lát nữa mình nói lời xin lỗi, rồi vì đến muộn mà giảm giá chút đỉnh cho khách hàng là xong.
"Này này, ông đợi chút." Thấy Hải Thiên Lam rời đi, Lý Hoài Lâm dĩ nhiên là trực tiếp đuổi theo, người cần tìm vốn dĩ chính là Hải Thiên Lam.
"Ông làm gì vậy?" Hải Thiên Lam tâm trạng dĩ nhiên là không tốt, vừa đi vừa nói, "Ngưu Bức Ca ông yên tâm tôi tuân thủ ước định mà, ông chẳng lẽ lại thấy tin tức về tôi trong cuộc phỏng vấn phóng viên nào sao? Cá nhân tôi chưa từng tiếp nhận bất kỳ cuộc phỏng vấn nào."
"Tôi biết." Lý Hoài Lâm gật đầu, cái này đúng là thật, Hải Thiên Lam này coi như là một người có cốt khí, thực sự không tiếp nhận bất kỳ cuộc phỏng vấn nào của phóng viên, vì sự không phối hợp của hắn mà đám phóng viên này cũng khó chịu viết một đống lời xấu về hắn, hắn vẫn không ra mặt đính chính cho mình.
"Vậy ông còn đến tìm tôi làm gì?" Hải Thiên Lam vẫn vừa đi vừa nói.
"Tìm ông làm nhiệm vụ mà." Lý Hoài Lâm nói, "Tối qua chẳng phải gọi điện cho ông rồi sao."
"Cái gì?" Hải Thiên Lam đột nhiên dừng bước, rồi nhìn Lý Hoài Lâm, "Ông lừa tôi?"
"Không, tôi thực sự tìm ông có việc." Lý Hoài Lâm nói, "Nhưng tôi báo tên thật ông lại không chịu đến, tôi chỉ có thể tùy tiện bịa đại thôi."
"Ông…" Hải Thiên Lam chỉ vào Lý Hoài Lâm, rồi vung tay một cái, trực tiếp quay người bỏ đi.
"Này này, ông cứ coi như nhận một công việc bình thường đi mà, tôi lại không phải không trả tiền." Lý Hoài Lâm nói.
"Xin lỗi không nhận, không rảnh, tôi còn phải nhận nhiệm vụ khác." Hải Thiên Lam nói.
"Thật sao? Trong ngân hàng của ông chỉ còn 135.7 tín dụng điểm thôi, ông thử nói xem ông có công việc nào khác đi." Lý Hoài Lâm nói.
Hải Thiên Lam cả người sững sờ, đúng là trong ngân hàng của hắn chỉ còn bấy nhiêu tiền thôi, vấn đề là Lý Hoài Lâm làm sao biết được?
"Ông xem em gái ông chẳng phải vẫn đang học đại học sao, gia cảnh nghèo như vậy, ông cũng phải nỗ lực chút chứ." Lý Hoài Lâm nói.
"Ông điều tra tôi?" Hải Thiên Lam có chút tức giận nói.
"Dĩ nhiên tôi muốn tra một người vẫn rất dễ dàng." Lý Hoài Lâm nói: "Thực lòng muốn chơi một người cũng rất dễ dàng, nhưng tôi thấy chẳng có gì cần thiết mà, đây đều là vấn đề có thể giải quyết bằng tiền ông nói có đúng không, tôi bên này không thiếu tiền."
"Ông muốn tôi làm gì?" Suy nghĩ một chút, Hải Thiên Lam vẫn hỏi.
"Ừm ừm." Lý Hoài Lâm gật đầu, rồi trực tiếp lấy cuốn sổ tay ra nói, "Ông xem thử, hòn đá này có phải là hòn đá lúc ông nhận được Mật Bảo không."
"Ồ." Hải Thiên Lam lập tức hiểu Lý Hoài Lâm muốn cái gì rồi, xem ra mục tiêu của đối phương là Mật Bảo, gã này đại khái cũng giống mình nhận được nhiệm vụ thu thập Mật Bảo rồi, dĩ nhiên thứ này tốt như vậy tự nhiên là muốn thu thập đủ, xem ra là định hỏi mình chút tin tức rồi, cái này thì không có vấn đề gì, vì chính hắn bên này đã thất bại nhiệm vụ rồi, nên không liên quan gì đến hắn nữa, ngược lại tin tức linh tinh có thể bán lấy chút tiền.
"Mười vạn vàng." Hải Thiên Lam trực tiếp sư tử ngoạm, theo giá thị trường hiện tại, giá mười vạn vàng khoảng chừng 70 vạn RMP (lạm phát).
"Được, không vấn đề gì." Lý Hoài Lâm tùy miệng nói, chẳng có gì, chỉ là nhiều tiền thôi.
"Hửm?" Hải Thiên Lam cũng hơi ngẩn người, câu trả lời này cũng quá sảng khoái rồi đi, mười vạn vàng này chỉ là tùy miệng nói bừa thôi, cũng là vì còn chút tức giận nên mang theo chút ý muốn làm khó Lý Hoài Lâm, nhưng không ngờ đối phương ngay cả mắt cũng không chớp đã đồng ý rồi.
"Đưa tiền trước!" Hải Thiên Lam quay đầu nghĩ lại, vạn nhất gã này vốn dĩ không định trả tiền thì sao, vậy mình báo giá bao nhiêu chẳng giống nhau sao.
"Được." Lý Hoài Lâm không nói hai lời trực tiếp mở khung giao dịch, rồi lập tức ném mười vạn vàng lên, trên người hắn vốn dĩ có rất nhiều tiền. Lần cá cược trước còn thắng được mười mấy vạn nữa, những thứ này đều là chuyện nhỏ.
"Hả?" Hải Thiên Lam cũng bị Lý Hoài Lâm làm cho không chịu nổi, tình huống gì thế này, ông trực tiếp đưa 1 vạn vàng thế này không sợ mình lấy tiền rồi trực tiếp Log out sao? Đây là thành phố chính, không thể PK được, vả lại cho dù có thể PK, mình chết cũng không rớt ra tiền mà.
"Ông làm thật à?" Hải Thiên Lam không nhịn được hỏi.
"Chẳng phải chính ông báo giá sao, ông hỏi tôi làm thật à?" Lý Hoài Lâm hỏi, "Nhanh lên, tôi đã nói không thiếu tiền, nói cho tôi biết tất cả những tin tức mà ông biết."
"Được, ông không thấy lỗ thì tôi đều nói." Hải Thiên Lam gật đầu nói.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập