Chương 103: Nhiệm vụ siêu đơn giản?

Mặc dù hội trưởng Alfred vừa nói nhiệm vụ này là thi xem ai nhanh hơn, nhưng sau khi ra khỏi cửa, không có bất kỳ ai lao thẳng về phía vùng núi đông bắc. Hiếm khi mấy người đều đứng lại cùng nhau, thảo luận một chút. Thực ra Lý Hoài Lâm vốn định đi luôn, kết quả bị Dạ Hàng kéo lại, hết cách cũng chỉ đành nghe xem tình hình thế nào.

"Nhiệm vụ này không đơn giản như vậy." Dạ Hàng mở đầu nói ngay, "Nghe thì chỉ là đi lên núi phía đông bắc tìm một viên tinh thể, nhưng nếu đơn giản như vậy thì đây cũng sẽ không phải là một nhiệm vụ toàn phe phái rồi, theo tôi thấy viên tinh thể này chắc chắn có BOSS rất mạnh canh giữ. Vị hội trưởng kia mấy lần đều nhắc đến từ sau khi chết, nếu không nguy hiểm thì không cần nói cái này rồi. Nghịch Phong, anh thấy sao?"

"Cách nhìn của tôi cũng giống anh, viên tinh thể đó chắc chắn không đơn giản ôm là đi được đâu, nhưng vừa rồi có một điểm khiến tôi rất để ý." Nghịch Phong nói.

"Là gì?" Dạ Hàng hỏi.

"Vừa rồi nghe vị hội trưởng kia nói viên tinh thể này rõ ràng là đặc sản của đảo Lorent gần đó, đã là đặc sản, vậy tại sao trong hang động trên ngọn núi trên đảo này lại có thứ này?" Nghịch Phong nói, "Lẽ nào là gợi ý gì sao?"

"Có lý…" Dạ Hàng gật đầu, "Không hổ là Nghịch Phong, thế mà cũng chú ý đến cái này…"

"Vậy đó là gợi ý gì?" Lý Hoài Lâm bên cạnh hỏi.

"Không biết." Nghịch Phong nói.

"…" Lý Hoài Lâm cạn lời, "Được rồi, còn việc gì không, không có việc gì tôi đi trước đây."

"Đợi đã Hoài Lâm, lần này chúng ta vẫn nên tổ đội hành động đi, ngộ nhỡ gặp phải BOSS, một người đánh không lại đâu." Dạ Hàng có lòng tốt nói.

"Tôi bảo này Dạ Hàng, anh nhìn nhân sự ở đây trước đi." Lý Hoài Lâm nói, "Chỗ này một người hồi máu cũng không có, anh bảo tổ đội có tác dụng gì?"

"Hả?" Dạ Hàng ngẩn ra, sau đó quay đầu nhìn lại, vừa rồi đều không chú ý, đến tổng cộng 11 người, trong đó 7 người là Warrior, 2 Hunter, 2 Thief, thật sự là một chức nghiệp hồi máu cũng không có.

"Thế này thì gay go thật." Dạ Hàng cũng đau đầu rồi, tuy có 7 Warrior, về lý thuyết thì có thể bảy người luân phiên tank quái, nhưng tình hình hiện tại mọi người lại không đồng lòng, thử nghĩ xem ai dám tank quái, ngộ nhỡ người tiếp theo chịu trách nhiệm đổi Tank đột nhiên không đổi nữa, mình chết mất tư cách thì sao, cái này hoàn toàn không đánh được.

"Giờ làm sao đây?" Dạ Hàng nói với Nghịch Phong.

"Ồ, vậy ý kiến của Ngưu Bức Ca thế nào?" Nghịch Phong không biết nghĩ thế nào lại hỏi Lý Hoài Lâm.

"Tôi làm sao biết được, đi xem thử chuyện gì xảy ra trước đã, bây giờ ở đây nghĩ cũng chẳng ra cái gì." Lý Hoài Lâm nói, "Vốn dĩ mà, loại nhiệm vụ tranh đoạt này bình thường đều là không cần tổ đội cũng có thể hoàn thành chứ, nếu cần tổ đội hoàn thành, thì sao không làm thành nhiệm vụ tiểu đội, anh nói có đúng không."

"Hình như cũng có chút đạo lý." Dạ Hàng nghĩ nghĩ nói.

"Em đi theo Ngưu Bức Ca, Ngưu Bức Ca nói gì là cái đó." Tên fan não tàn Elf kia đột nhiên hét lên.

Tống Văn Hàm bên cạnh đột nhiên đảo mắt, sau đó cũng hùa theo hét: "Đúng, em cũng đi theo Ngưu Bức Ca, Ngưu Bức Ca làm gì em làm cái đó."

Hai người nói chuyện có sự khác biệt vi diệu, ba người chơi Dwarf lập tức nghe ra ý của Tống Văn Hàm, lập tức cũng hùa theo hét: "Đúng, bọn em đều là fan não tàn của Ngưu Bức Ca, Ngưu Bức Ca làm gì bọn em làm cái đó."

"Lũ này…" Dạ Hàng cũng nghe hiểu ý của Tống Văn Hàm, nói nhỏ một câu. Nghịch Phong bên cạnh chắc cũng nghe hiểu, nhưng không lộ ra mặt.

"Các người làm thật à, được, đi theo tôi." Lý Hoài Lâm đột nhiên vẫy tay nói. Nói xong mình hắn một mình đi trước về phía vùng núi đông bắc.

Fan não tàn Elf là người đầu tiên đi theo, sau đó là Tống Văn Hàm, tiếp theo là ba người chơi Dwarf, mấy người bám rất sát, sợ Lý Hoài Lâm cắt đuôi mình, còn lại Dạ Hàng và bốn người chơi Night Elf không động đậy, đứng tại chỗ.

"Đây là coi Ngưu Bức Ca làm tiên phong mở đường dùng đây mà, nói thì hay lắm, anh làm gì bọn em làm cái đó, chẳng phải là để Ngưu Bức Ca thử xem chỗ nào có nguy hiểm sao, Tống Văn Hàm tên này thật là âm hiểm." Nghịch Phong cười cười nói với Dạ Hàng.

"Cũng không biết Hoài Lâm là nhìn ra hay không nhìn ra, tên này làm việc dù sao tôi vẫn luôn nhìn không hiểu lắm." Dạ Hàng sờ sờ đầu nói, "Nhưng nhìn tình hình vừa rồi, người chơi Elf kia có vẻ thực sự giống fan của Ngưu Bức Ca, anh có quen không?"

"Không thân lắm, lúc vừa vào có giao lưu qua, tên trong game là Danh Tướng Chi Tài, không biết có phải gần đây trí nhớ bắt đầu suy giảm không, tôi hình như không nhớ Hoa Hạ có cao thủ nào tên này, bên Linh Giới có hồ sơ của cậu ta không?" Nghịch Phong hỏi.

"Chưa nghe bao giờ…" Dạ Hàng hồi tưởng lại một chút nói, "Liệu có phải là người chơi đổi tên game, hoặc là cũng không phải cao thủ, tình cờ hoàn thành nhiệm vụ nên vào được?"

"Có thể nhận được nhiệm vụ đã là rất cao thủ rồi, có thể hoàn thành đó là cao thủ trong cao thủ, tôi không cảm thấy là may mắn, nếu không vận may của tên này thực sự là nghịch thiên rồi." Nghịch Phong nói, "Nhưng nói cho cùng cũng là người bên Elf chúng tôi, tôi về sau điều tra cũng kịp, bây giờ bắt đầu nói về nhiệm vụ trước đi, tôi cảm thấy là, chúng ta bây giờ vẫn nên đi theo thôi, có mấy người bọn họ mở đường, tôi cảm thấy chúng ta vẫn có thể ngư ông đắc lợi."

"Sự việc phát triển thật là khó tưởng tượng, không ngờ tôi còn hợp tác với người của Chúng Thần." Dạ Hàng cười nói, "Đi thôi, hội trưởng Nghịch Phong."

Đảo Vườn Thú Cưng cũng không lớn lắm, cái gọi là vùng núi gì đó, thực ra cũng chỉ có một ngọn núi chính bên cạnh còn có vài ngọn đồi nhỏ thôi. Chẳng mấy chốc đoàn người trước trước sau sau đã đến bên này, điều khiến người ta khá ngạc nhiên là, dọc đường đi tới xung quanh ngay cả một con quái cũng không thấy, tất cả động vật bên đường toàn bộ đều là thú cưng nhỏ, ngay cả một con quái có tính công kích cũng không có, quả thực giống như cảm giác đang tham quan vườn thú hoang dã vậy.

"Chỉ có ngọn núi này là cao nhất, nhìn là biết bên này." Lý Hoài Lâm đi đầu nói, sau lưng hắn chính là tên fan não tàn Elf vừa rồi, đi được một đoạn Lý Hoài Lâm cũng biết tên game của cậu ta.

"Ngưu Bức Ca, bây giờ chúng ta làm thế nào?" Tống Văn Hàm phía sau đi tới hỏi.

"Tìm thôi, nói là một cái hang động, nhưng loại nhiệm vụ này nói chung cửa hang đều là loại cực kỳ kín đáo, là chôn sau cái cây à, sau bụi cỏ à…"

Lý Hoài Lâm nói còn chưa dứt, Danh Tướng Chi Tài phía sau đột nhiên hét lên: "Ngưu Bức Ca, bên kia có cái hang."

"Cái gì!" Lý Hoài Lâm quay đầu nhìn, đúng là bên cạnh có một cái hang, hơn nữa cửa hang còn siêu to siêu rõ ràng, quả thực chỉ thiếu nước cắm cái biển "Tôi là hang động" ở cửa thôi.

"Cái này không khoa học!" Lý Hoài Lâm nói, "Cũng quá dễ tìm rồi đi."

"Ngưu Bức Ca, bây giờ làm sao?" Tống Văn Hàm lại hỏi.

"Chỉ có thể vào xem thử thôi, còn làm thế nào được nữa." Lý Hoài Lâm nói.

"Được, Ngưu Bức Ca, bọn em đều theo anh." Tống Văn Hàm không biết trong hang sẽ xuất hiện cái gì, đương nhiên là để Lý Hoài Lâm đi trước.

Vào hang động Lý Hoài Lâm phát hiện cái hang này quả thực là to nghịch thiên, cảm giác như cả ngọn núi đều rỗng vậy, nhưng trên vách đá xung quanh cũng không có dấu vết đục đẽo nhân tạo nào, chỗ không khoa học này cũng chỉ có trong game mới có.

Tuy trên tường không có dấu vết đục đẽo nhân tạo, nhưng lại phát hiện vài vết cào khổng lồ, mỗi vết đều dài mười mấy mét, khoảng cách giữa hai vết cào đều có nửa mét, cho nên hẳn là do quái vật cực lớn tạo ra, hơn nữa con quái vật này còn có một đôi móng vuốt rất lớn.

"Thật sự là đánh BOSS?" Lý Hoài Lâm nhìn vết cào khổng lồ này nghĩ.

"Ngưu Bức Ca, lại phát hiện!" Danh Tướng Chi Tài bên kia đột nhiên hét lên.

"Hả? Cái gì?" Lý Hoài Lâm đi tới hỏi.

"Tinh thể." Danh Tướng Chi Tài chỉ vào một cái bệ nói.

"Hả?" Lý Hoài Lâm ngẩn ra, sau đó nhìn về phía đó, phía trước là một cái hồ nhỏ, bên trong có ít nước ngầm, sau đó bên trên hồ có một cái bệ nhỏ, mà bên trên cái bệ thế mà lại chất đầy loại tinh thể màu xanh lam mà hội trưởng Vườn Thú Cưng vừa cho bọn họ xem, số lượng cực nhiều, đếm sơ qua cũng có khoảng năm mươi viên.

"Vãi chưởng! Đùa nhau à, không phải nói thứ này cực kỳ hiếm sao, không phải nên giống như trân bảo giấu ở nơi nào đó cơ quan cực nhiều mê cung các kiểu sao, cái kiểu vứt lung tung chất đống như rác thế này là thế nào, game này đang làm cái trò gì vậy." Lý Hoài Lâm cạn lời nói.

"Đây là vật phẩm nhiệm vụ cần nhỉ, nói vậy là nhiệm vụ hoàn thành rồi?" Danh Tướng Chi Tài nói, "Cảm giác hơi đơn giản."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập