Chương 94: Toàn lực tu luyện, chuẩn bị thu hoạch đệ ngũ hồn hoàn

Bên trong đình viện khôi phục lại sự tĩnh lặng.

Diệp Linh Linh nhìn Liễu Bạch, trong ánh mắt vẫn còn sót lại sự lo lắng:

"Thực sự.

không sao nữa chứ?"

Liễu Bạch đối với nàng mỉm cười:

"Thực sự không sao.

Nếu không ta cũng đã chẳng đứng ở nơi này rồi.

"Diệp Linh Linh khẽ

"ừm"

một tiếng.

Chẳng bao lâu sau.

Bên ngoài viện bỗng nhiên truyền tới một trận tiếng bước chân quen thuộc.

Thân ảnh Độc Cô Bác sải bước đi vào đình viện.

Ánh mắt quét qua một cái liền gắt gao khóa chặt lên trên người Liễu Bạch.

Vào sát na đó, hắn rõ ràng là đã thở phào một hơi.

"Cái tên tiểu tử ngươi."

Độc Cô Bác đi tới gần, nhìn lên nhìn xuống Liễu Bạch một lượt:

"Lão phu còn tưởng rằng ngươi thực sự ngã xuống rồi chứ.

Đó dẫu sao cũng là Đường Hạo.

"Liễu Bạch ha ha cười một tiếng, thần tình thanh thản:

"Lão gia tử, cũng đừng có coi thường ta chứ.

Ta không có dễ chết như vậy đâu.

Trên thế giới này người có thể giết được ta vẫn còn chưa có ra đời đâu.

"Độc Cô Bác trước tiên là ngẩn ra, ngay sau đó cười vang thành tiếng:

"Tốt!

Tốt cho một câu vẫn còn chưa ra đời!"

Hắn vỗ vỗ vai Liễu Bạch, lực đạo không hề nhẹ:

"Sống là tốt rồi.

Ngươi nếu thực sự chết rồi, lão phu nhất định sẽ khiến toàn bộ Hạo Thiên Tông phải chôn cùng ngươi.

"Câu nói này nói ra vô cùng hững hờ nhưng lại thấu ra một luồng hàn ý khiến người ta kinh hãi.

Hắn hiện giờ thực sự có lòng tin làm được tất cả những điều này, hắn hiện giờ đồng dạng là một vị Siêu Cấp Đấu La, hắn nếu một lòng muốn đi thì cho dù là Siêu Cấp Đấu La khác cũng không giữ được hắn.

Mà ngoại trừ Phong Hào Đấu La ra thì những kẻ khác căn bản vô pháp chống đỡ nổi độc của hắn, chạm vào là chết ngay.

Trên lý thuyết thì hắn thực sự có thể đem toàn bộ Hạo Thiên Tông đồ sát sạch sẽ, giết cho tới khi chỉ còn lại Phong Hào Đấu La thôi.

Cứ nhảy lên thả một bãi độc rồi chạy, hoặc là đứng từ xa mà thả độc yên.

Bay qua một cái thôi là có thể độc chết cả một mảng lớn.

Liễu Bạch chỉ là cười cười, không có tiếp lời:

"Những chuyện đó đợi sau này hãy nói đi."

Hắn khựng lại một chút, ngữ khí chuyển sang nghiêm túc:

"Hiện giờ, trước hết hãy đem tin tức ta còn sống tản ra ngoài đi.

Đừng để mọi người tiếp tục đi tìm nữa.

Thông báo cho Vinh Vinh, còn có Tam Đại Giáo Ủy.

Cũng nói với bên Tuyết Thanh Hà một tiếng."

Hắn vừa mới quay lại, linh hồn lực lượng quét qua Thiên Đấu Thành liền phát hiện ra rồi, gần như tất cả các thế lực đều đang tìm hắn.

Độc Cô Bác gật đầu:

"Hiểu rồi.

Cái tòa Thiên Đấu Thành này hai ngày nay mém chút nữa là bị lật tung lên rồi đó.

Ngươi mà còn không xuất hiện nữa thì không biết sẽ đại loạn tới mức nào đâu.

"Liễu Bạch lắc lắc đầu, hắn biết phần lớn các thế lực cũng chỉ là làm bộ làm tịch cho có lệ mà thôi.

Ngoại trừ bọn người Độc Cô Bác ra thì những kẻ khác, cho dù hắn thực sự có chết thật thì cũng không thể nào vì hắn mà đi liều mạng cùng Đường Hạo được.

Rất nhanh, tin tức Liễu Bạch quay về liền ngay lập tức truyền khắp Thiên Đấu Thành.

Liễu Bạch cũng quay về Thiên Đấu Hoàng Gia học viện một chuyến, gặp mặt Tam Đại Giáo Ủy một lát, còn báo bình an cho cả bọn người Tần Minh nữa.

Ninh Vinh Vinh biết được Liễu Bạch quay về cũng đồng dạng quay lại Thiên Đấu Hoàng Gia học viện.

Việc tìm kiếm Liễu Bạch của Thất Bảo Lưu Ly Tông cũng đồng dạng được nhanh chóng hủy bỏ.

Liễu Bạch cuối cùng còn đi tới Thái Tử phủ một chuyến.

Thiên Nhận Tuyết biết được là Liễu Bạch tới thăm liền ngay lập tức đặt xuống toàn bộ sự vụ, lập tức tới đón tiếp.

Hai người ngồi xuống bên trong phòng khách.

Thiên Nhận Tuyết nhìn Liễu Bạch:

"Hiền đệ, lần này đệ thực sự là làm vi huynh sợ muốn chết, ta còn tưởng đệ chết rồi đấy chứ.

"Liễu Bạch tùy ý ngồi đó:

"Làm sao có thể chứ, Đường Hạo có chút thực lực nhưng muốn giết ta, hừ, hắn vẫn chưa có cái bản sự đó đâu, lần này hắn coi như đã hoàn toàn đắc tội ta rồi, sớm muộn gì ta cũng xử đẹp hắn!

"Thiên Nhận Tuyết cơ thể hơi cứng lại một chút, xem ra Liễu Bạch hiện giờ đối với Đường Hạo là hận thấu xương rồi a.

Tốt, quá tốt rồi!

Đường Hạo nàng đồng dạng vô cùng chán ghét, đồng dạng là muốn trừ khử cho nhanh.

Dẫu sao thì Đường Hạo cũng đã giết chết phụ thân của nàng!

Mối thù giết cha không đội trời chung!

Nếu nói trên thế giới này ai hận Đường Hạo nhất thì nàng tuyệt đối là một trong số đó.

Hiện giờ Liễu Bạch đồng dạng đứng ở phía đối lập với Đường Hạo, bọn họ liền có chung kẻ địch rồi!

Khả năng lôi kéo lại càng lớn hơn nữa!

Cái này càng làm sâu sắc thêm quyết định lôi kéo Liễu Bạch của Thiên Nhận Tuyết.

"Ha ha ha ha, hiền đệ, hỏa khí cũng đừng có lớn như vậy mà, cái tên Đường Hạo kia dù sao cũng là đường đường Hạo Thiên Đấu La, lời đệ nói cứ như thể tương lai chắc chắn sẽ giết được hắn vậy.

"Liễu Bạch cũng không hề khiêm tốn chút nào, nhấp một ngụm trà:

"Hừ, Đường Hạo cái đồ không biết xấu hổ đó, đường đường là Phong Hào Đấu La lại muốn cướp đồ của ta, còn muốn giết ta, ta tự nhiên phải giết hắn.

Còn như nói về thực lực, hừ, ta còn chưa có đem hắn đặt vào trong mắt đâu, chỉ cần cho ta mấy năm thời gian, hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của ta.

"Thiên Nhận Tuyết lông mày khẽ nhướn lên, tự tin đến thế sao, cho dù là nàng cũng không dám kiêu ngạo đến mức này.

Nàng hiện giờ cũng chẳng qua mới là Hồn Đế mà thôi.

Nàng cũng sực nhớ ra, Liễu Bạch trong lời đồn là từng có cuộc giao tranh với Đường Hạo.

Kinh thiên động địa, cuối cùng còn có thể rút lui an toàn.

Vậy thì thực lực của Liễu Bạch.

"Hiền đệ, thực lực hiện giờ của đệ.

rốt cuộc là như thế nào?"

"Ta sao?

Mạnh hơn Phong Hào Đấu La bình thường một chút đi."

Hắn điệu thấp mà nói.

Thiên Nhận Tuyết cố hết sức để bản thân trấn định, nhấp một ngụm trà.

Có thể sánh ngang với Phong Hào Đấu La sao?

Nàng không cảm thấy Liễu Bạch đang nói khoác lác, nàng không cảm thấy Liễu Bạch là loại người như vậy.

Không ngờ đệ đã mạnh tới mức này rồi sao?

Mười hai tuổi.

Tại sao?

Tại sao đệ lại có thể mạnh đến thế chứ?

Trong lòng nàng không hiểu sao lại nảy sinh một tia cảm xúc hối hận.

Bản thân những năm này có phải là đã hơi quá mức biếng nhác tu luyện rồi không.

Đáng lẽ với thiên phú của nàng thì hiện giờ sớm đã nên đột phá Hồn Thánh mới đúng.

Mà hiện giờ nàng thế mà lại bị một người nhỏ tuổi hơn mình vượt qua sao?

Không, vẫn chưa so qua.

Ta làm sao có thể thua kém một người nhỏ tuổi hơn mình được chứ?

Nàng đột nhiên muốn cùng Liễu Bạch đánh một trận, để xem xem thực lực thực sự của hắn, trước đó toàn bộ đều là nghe đồn chứ chưa từng thực sự được kiến thức qua thực lực của Liễu Bạch.

Nàng hiện giờ muốn đích thân thử nghiệm một lần.

Nhưng chắc chắn là không thể dùng danh nghĩa Tuyết Thanh Hà được.

"Hì hì, hiền đệ quả thực là hảo bản lĩnh, hiện giờ hiền đệ cũng chẳng qua mới mười hai tuổi thôi nhỉ, mà đã có được cái khí thế như vậy rồi, đợi tới tương lai đột phá Phong Hào thì chẳng phải đã là đệ nhất nhân của đại lục rồi sao.

"Liễu Bạch xua xua tay:

"Ái chà, không tới mức đó đâu, không tới mức đó đâu, điệu thấp điệu thấp thôi."

Mặc dù miệng nói vậy nhưng thực tế Liễu Bạch cũng không có lấy một chút điệu thấp nào cả.

Hai người lại giao đàm một lát nữa thì Liễu Bạch liền trực tiếp cáo từ rồi.

Dẫu sao mình cũng chỉ là tới báo tin bình an thôi, không thể nào cứ mãi ở lại đây được.

Sau khi làm xong tất cả những chuyện này thì đợt giao tranh cùng Đường Hạo lần này coi như đã tạm thời kết thúc rồi.

Tiếp theo đây chính là toàn lực tu luyện.

Phải rồi.

Mình trước đó sớm đã đột phá năm mươi cấp rồi, có thể đi lấy đệ ngũ hồn hoàn rồi.

Vả lại với cái thể phách sớm đã trải qua nhiều lần tôi luyện, lại đạt tới trình độ Đấu Linh như hiện nay của mình.

Cho dù là hồn hoàn thập vạn niên chắc hẳn cũng có thể trực tiếp hấp thu rồi.

Cho nên đệ ngũ hồn hoàn lần này không thể làm cho có lệ được.

Trên đại lục hồn thú thập vạn niên không có nhiều, trong đó hiện giờ mình có thể trêu chọc cũng chỉ có mấy con đó thôi.

Những con hung thú thực sự bên trong vòng cốt lõi của Tinh Đấu Đại Sâm Lâm chắc chắn không phải là đối tượng mình có thể trêu chọc vào lúc này.

Vả lại ngoài những con hung thú đó ra thì ở nơi đó còn đang có Ngân Long Vương đang say ngủ nữa.

Đây mới thực sự là nhân vật tàn ác.

Vậy thì chỉ còn mấy sự lựa chọn thôi, Thiên Thanh Ngưu Mãng và Thái Tân Cự Viên, Cực Bắc Băng Nguyên, còn cả Vô Tẫn Thâm Hải nữa.

Đi tới các khu vực khác không cần nghĩ cũng chắc chắn sẽ có hồn thú thập vạn niên tồn tại, chẳng qua là mình không biết thôi.

Dưới hồn hoàn thập vạn niên thì tất cả hồn hoàn đều cần phải thích ứng tối đa với võ hồn của bản thân.

Nhưng hồn hoàn thập vạn niên thì không cần.

Tuy nhiên Liễu Bạch vẫn không định trực tiếp phụ gia cho võ hồn thứ nhất, hắn muốn tìm kiếm hồn hoàn phù hợp nhất có thể.

Đương nhiên là không thể cấp cho võ hồn thứ nhất, nhưng chẳng lẽ không thể cấp cho võ hồn thứ hai sao?

Với thể phách hiện giờ của hắn hoàn toàn có thể thừa thụ nổi hai cái võ hồn đồng thời phụ gia hồn hoàn.

Ít nhất là một cái hồn hoàn thì có thể thừa thụ được.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập