Chương 60: Huấn luyện

Bề ngoài là Thái tử lễ hiền hạ sĩ, thực chất là Thánh nữ Võ Hồn Điện muốn tận mắt thấy vị Thiên Đấu Đế Quốc đệ nhất thiên tài là ta đây sao?

Liễu Bạch gập tấm thiếp mời lại, thần sắc khôi phục như thường.

"Được, nếu có thời gian ta sẽ tới một chuyến.

"Độc Cô Bác xua tay:

"Tùy ngươi, nếu có chuyện gì thì cứ việc tới tìm lão phu."

Nói xong, ông lại nhìn Độc Cô Nhạn thêm một cái, dặn dò vài câu rồi thân ảnh khẽ động, đã biến mất trong màn đêm.

Rừng cây khôi phục lại sự yên bình.

Ninh Vinh Vinh sán lại gần, nhỏ giọng hỏi:

"Tiểu Bạch ca, yến hội hoàng thất kìa, huynh có đi không?"

Liễu Bạch ngẩng đầu nhìn về phía Thiên Đấu thành, ánh đèn như sao, ánh mắt sâu thẳm:

"Đi."

Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên:

"Đã có người muốn gặp ta, nếu không lộ diện thì ngược lại lại có vẻ thất lễ rồi.

"Ba ngày sau là yến hội hoàng thất Thiên Đấu.

Hắn thực sự rất muốn xem thử, vị Thái tử Tuyết Thanh Hà kia rốt cuộc sẽ lấy tư thái như thế nào để đứng trước mặt mình đây.

Thiên Nhận Tuyết người này, trong nguyên tác có thể coi là đệ nhất thiên tài Đấu La Đại Lục.

Tiên thiên mãn Hồn lực hai mươi cấp, tuyệt đối là tư chất thành thần.

Nếu không phải vì nàng đầu óc có vấn đề chạy tới Thiên Đấu Đế Quốc làm nằm vùng, mà chuyên tâm tu luyện thì e là đã sớm thành thần rồi.

Tuy Liễu Bạch không hiểu tại sao Thiên Nhận Tuyết lại làm như vậy, nhưng hắn tự nhiên cũng sẽ không thèm quản.

Hai ngày tiếp theo, Thiên Đấu Hoàng Gia học viện nhìn bề ngoài vẫn sóng yên biển lặng, nhưng trong bóng tối, ánh mắt của không ít người đều đang âm thầm hội tụ về một hướng.

Đó là khu vực của Liễu Bạch.

Tại phía tây học viện, một sân tập luyện tương đối hẻo lánh đã được tạm thời dọn trống.

Nơi này vốn dĩ là nơi tu luyện hàng ngày của các học viên bình thường, nhưng chỉ sau một câu nói của Liễu Bạch, ba vị giáo ủy không hề do dự mà trực tiếp quy hoạch nó thành nơi chuyên dụng cho Nhị đội.

Sáng sớm, sương mù vẫn chưa tan hết, không khí mang theo mấy phần lành lạnh.

Liễu Bạch đứng giữa sân tập, thần sắc bình tĩnh, ánh mắt lướt qua ba cô gái từng người một.

"Từ hôm nay trở đi, nơi này chính là sân tập của chúng ta.

Thời gian không nhiều, đại tái sắp tới gần, ta sẽ không cùng các ngươi làm mấy cái bài tập cơ bản tuần tự nhi tiến kia, cái ta muốn là trong khoảng thời gian ngắn nhất đưa chiến đấu lực của các ngươi tăng vọt thêm một đoạn.

"Độc Cô Nhạn nghe vậy mắt sáng lên, lập tức phấn chấn hẳn ra:

"Rất hợp ý ta!

"Diệp Linh Linh khẽ gật đầu, ánh mắt chuyên chú.

Còn về Ninh Vinh Vinh thì chớp chớp mắt, thấp thoáng có chút mong đợi nhưng lại mang theo mấy phần bất an.

Nàng hiểu rất rõ, luận về khả năng chiến đấu trực diện, nàng và hai người còn lại còn khoảng cách không nhỏ.

Liễu Bạch không nói nhảm nhiều, trực tiếp bắt đầu phân phối nội dung huấn luyện.

Huấn luyện của Độc Cô Nhạn là trực tiếp nhất, cũng là hung hãn nhất.

Độc chính là căn bản của nàng.

Liễu Bạch không đi uốn nắn phong cách chiến đấu của nàng, mà là trên cơ sở vốn có sẽ tiếp tục phóng đại ưu thế của nàng lên.

"Nhạn Nhạn tỷ, đây là Thất Thải Độc Kinh bản sao chép của ta, đối với tỷ mà nói chắc hẳn là có dụng nhất.

"Độc Cô Nhạn nhận lấy:

"Tiểu Bạch, cái này không phải chính là món quà mà huynh nói lúc trước sẽ tặng tỷ đó chứ?"

Liễu Bạch mỉm cười:

"Coi như là vậy đi.

"Tiếp theo là Diệp Linh Linh.

Huấn luyện của nàng thì có vẻ yên tĩnh hơn nhiều.

Với tư cách là Cửu Tâm Hải Đường hồn sư, định vị của nàng vốn dĩ không phải là ở phần đầu ra sát thương.

Liễu Bạch tiếp tục dạy nàng thân pháp Phiêu Nhứ Thanh Phong.

Phiêu Nhứ Thanh Phong là Huyền giai cao cấp thân pháp đấu kỹ, hiện giờ Diệp Linh Linh cũng mới chỉ vừa mới bước chân vào cửa mà thôi, dù sao tu vi của nàng vẫn còn quá thấp.

Liễu Bạch trong lúc dạy nàng thân pháp cũng dạy thêm cho nàng vài chiêu chưởng pháp bình thường.

Còn về Ninh Vinh Vinh.

Trước khi huấn luyện bắt đầu, Liễu Bạch gọi riêng nàng ra một góc.

"Vinh Vinh, có chuyện ta phải nói rõ trước."

Ninh Vinh Vinh lập tức đứng thẳng người lên, biểu tình nghiêm túc hẳn ra.

"Cái ta sắp dạy cho ngươi là bí pháp độc môn của chính ta, ngươi là người bạn mà ta công nhận, cũng là đội viên của ta, cho nên ta quyết định dạy nó cho ngươi."

Liễu Bạch ánh mắt bình tĩnh:

"Nhưng nếu không có sự cho phép của ta thì không được truyền cho bất cứ ai, cho dù là người của Thất Bảo Lưu Ly Tông các ngươi cũng không được.

"Ninh Vinh Vinh đầu tiên là ngẩn ra, sau đó không hề do dự mà gật đầu:

"Ta hứa với ngươi!

Ta sẽ không dạy cho ai cả, cho dù là cha ta hỏi ta cũng không nói đâu!

"Liễu Bạch nhìn nàng một cái, thấy nàng thần tình nghiêm túc mới mỉm cười gật đầu:

"Tốt.

"Sau đó hắng giơ tay lên, phác họa trong không trung vài đạo quỹ tích hết sức đơn giản nhưng lại tiềm ẩn vận luật:

"Ta dạy cho ngươi một môn thân pháp mang tên Phiêu Nhứ Thanh Phong.

Nó không theo đuổi tốc độ bộc phát, mà là nhấn mạnh vào sự linh động, mượn thế và nhịp điệu.

Đối với loại hồn sư hỗ trợ như ngươi mà nói thì nó còn thực dụng hơn bất cứ Hồn kỹ phòng ngự nào.

Một khi tu luyện thành công, cho dù chỉ là nhập môn thì tốc độ của ngươi cũng sẽ không chậm hơn bao nhiêu so với hồn sư hệ Mẫn công cùng cấp đâu.

"Mắt Ninh Vinh Vinh sáng rực lên, lập tức bắt đầu nghiêm túc ghi nhớ.

Tuy nhiên, sau khi thực sự bắt đầu tu luyện, vấn đề mới nhanh chóng lộ ra.

Tố chất cơ thể của nàng quá yếu.

Mỗi lần vận chuyển Hồn lực phối hợp bước chân đều khiến hơi thở của nàng hỗn loạn, chưa đầy một khắc đồng hồ đã thở hồng hộc, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên.

Liễu Bạch đứng một bên nhìn rất rõ.

Không chỉ là vấn đề thể phách.

Ninh Vinh Vinh không có công pháp tu luyện hệ thống, cách thức vận chuyển Hồn lực hết sức thô ráp, mức độ hùng hậu căn bản không thể so sánh được với ba người Liễu Bạch đã có công pháp tu luyện.

"Dừng lại."

Liễu Bạch giơ tay ra hiệu cho nàng dừng lại.

Ninh Vinh Vinh chống tay vào đầu gối, thở hổ hển, có chút ngại ngùng ngẩng đầu lên:

"Có phải là.

ta quá ngốc không?"

"Không phải đâu."

Liễu Bạch mỉm cười lắc đầu:

"Tu luyện không cần phải vội vã nhất thời, cứ từ từ thôi.

Trong thời gian ngắn ngươi không thể hoàn toàn nắm vững Phiêu Nhứ Thanh Phong được, nhưng ngươi có thể ghi nhớ bộ pháp và nhịp điệu trước, coi như là một loại phản ứng bản năng trong chiến đấu để mà dùng.

"Tạm thời Liễu Bạch vẫn chưa chuẩn bị dạy Ninh Vinh Vinh công pháp tu luyện.

Công pháp loại đồ vật này liên quan quá nhiều, ít nhất hiện tại vẫn chưa phải là lúc.

Ninh Vinh Vinh nửa hiểu nửa không mà gật đầu, chỉ là nghiêm túc đem từng động tác Liễu Bạch dạy đều ghi tạc trong lòng.

Nàng hiểu rất rõ trong lòng, Tiểu Bạch ca có thể dạy nàng những thứ này đã là sự tin tưởng cực lớn đối với nàng rồi.

Những đồ vật này mà đặt trong tông môn đều có thể coi là bí pháp truyền thừa, vậy mà Tiểu Bạch ca lại cứ thế không chút giữ lại mà giao cho nàng.

Hiện giờ khỏi phải nói nàng có bao nhiêu cảm động rồi.

Trên sân tập, ánh mặt trời dần dần lệch đi.

Hai ngày thời gian dưới cường độ huấn luyện cao độ đã lặng lẽ trôi qua.

Và buổi sáng ngày thứ ba cũng theo đó mà tới.

Ngày yến hội hoàng thất Thiên Đấu cuối cùng cũng đã tới.

Tại nơi ở của Liễu Bạch, ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào trong phòng, khiến căn phòng vốn ngăn nắp sạch sẽ càng trở nên sáng sủa thông thoáng.

Bên cạnh bàn, một bộ lễ phục quý tộc mới tinh được trải rộng ngăn ngắn, cắt may tinh xảo, màu sắc điệu thấp mà nội liễm.

Liễu Bạch đứng một bên, vẫn chưa thay y phục, thần tình có chút bất lực.

Mà kẻ đầu sỏ Độc Cô Nhạn lúc này đang chống hai tay vào hông, hài lòng quan sát bộ quần áo đó.

"Được rồi được rồi, đừng có đờ người ra đó nữa, mau thay vào đi.

Hôm nay là yến hội hoàng thất, cách ăn mặc là cực kỳ quan trọng đó, Tiểu Bạch nhà chúng ta bắt buộc phải là chàng trai bảnh nhất cả hội.

"Ninh Vinh Vinh và Diệp Linh Linh đứng một bên, hứng thú rõ ràng là cao hơn hẳn so với ngày thường.

Ninh Vinh Vinh mắt sáng lấp lánh:

"Đúng thế đúng thế, Tiểu Bạch ca mau thay đi!

Muội còn chưa bao giờ thấy huynh mặc bộ quần áo chính thức như thế này đâu nha.

"Diệp Linh Linh cũng đồng dạng có chút mong đợi:

"Tiểu Bạch mau thay đi, chắc chắn là đẹp lắm.

"Dưới sự vây xem của ba cô gái, Liễu Bạch cũng chỉ có thể bật cười lắc đầu:

"Chẳng qua chỉ là đi ăn một bữa cơm thôi mà, có cần phải huy động lực lượng rầm rộ như thế không?"

"Tất nhiên là cần rồi!"

Độc Cô Nhạn không hề do dự mà phản bác, trực tiếp đẩy Liễu Bạch đi vào phía trong:

"Đó là yến hội hoàng thất đấy, nếu ngươi ăn mặc quá tùy tiện thì mất mặt chính là bản cô nương đấy."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập