Từ Đại Đấu Sư đỉnh phong tiến lên Đấu Linh, lượng năng lượng cần tích lũy có thể gọi là khủng khiếp!
Đây là một bước nhảy vọt về chất, là sự thăng hoa sơ bộ về tầng thứ sinh mệnh, tổng năng lượng cần thiết gần như tương đương với tổng của tất cả các cấp bậc trước đó cộng lại!
Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn tuy có thể cung cấp năng lượng vô tận, nhưng tốc độ hấp thụ và chuyển hóa của cơ thể Liễu Bạch, cũng như giới hạn dung nạp của Đấu tinh trong đan điền, đều cần thời gian để thích nghi và đột phá.
Quá trình này hắn đã tốn ròng rã một tháng trời.
Liễu Bạch giống như hóa thành một pho tượng đá, ngoại trừ cơ thể thỉnh thoảng khẽ run lên do sự va đập của năng lượng, thì không còn bất kỳ động tĩnh nào khác.
Toàn bộ tinh thần lực của hắn đều chìm vào trong cơ thể, điều phối tỉ mỉ sự vận hành của từng luồng năng lượng, dẫn dắt chúng cọ rửa, tôi luyện kinh mạch, xương cốt, nội tạng, cuối cùng đổ về đan điền để nuôi dưỡng Đấu tinh.
Ánh sáng của Đấu tinh ngày càng rực rỡ, kích thước cũng ngày càng tiếp cận một giới hạn nào đó, bề mặt bắt đầu xuất hiện những rung động nhỏ, dường như có thứ gì đó sắp sửa phá vỏ chui ra.
Khoảnh khắt tiếp theo.
"Ong ——!
"Bên trong đan điền, viên Đấu tinh hình thoi đã phồng lên tới cực hạn kia bỗng nhiên chấn động dữ dội, phát ra những tiếng ong ong trầm đục!
Ánh sáng trên bề mặt nó bắt đầu thay đổi nhịp nhàng giữa sáng và tối, mỗi lần thay đổi đều kèm theo một tiếng đập thình thịch như nhịp tim.
Tiếng động này ban đầu còn nhỏ, nhưng theo đà nhấp nháy nhanh dần của ánh sáng, nhịp đập cũng ngày càng mạnh, ngày càng nhanh, cuối cùng thế mà lại hoàn toàn đồng bộ với nhịp tim của bản thân Liễu Bạch!
Thình thịch!
Mỗi một nhịp tim đều kéo theo một lần co bóp và giãn nở của Đấu tinh.
Dưới sự quan sát của tâm trí Liễu Bạch, viên Đấu tinh hình thoi vốn có góc cạnh rõ rệt kia, sau vô số lần cọ rửa của thủy triều năng lượng và nhịp điệu của chính nó, đã bắt đầu chậm rãi biến hình.
Các góc cạnh dần bị mài phẳng, thể tích hơi thu nhỏ lại nhưng lại trở nên ngưng thực và tròn trịa hơn.
Cuối cùng, nó hóa thành một viên hạt Đấu tinh tròn trịa, trong suốt, tỏa ra hơi thở ấm áp mà mạnh mẽ.
Tuy nhiên, sự thay đổi vẫn chưa dừng lại!
Trên bề mặt viên hạt tròn trịa đó, từng cái gai năng lượng sắc nhọn bắt đầu chậm rãi nhô lên, sinh trưởng!
Một cái, hai cái, ba cái.
chín cái!
Cuối cùng, viên Đấu tinh cốt lõi này đã biến thành một hình thái kỳ lạ:
toàn thân tròn trịa nhưng lại mọc đầy chín cái gai năng lượng sắc nhọn!
Giống như một con cầu gai tràn đầy sức sống và năng lượng bộc phát!
Nó lơ lửng ở trung tâm xoáy khí đan điền, ánh sáng lúc ẩn lúc hiện, đập theo nhịp điệu đồng bộ với trái tim.
Mỗi một nhịp đập đều phun nuốt một lượng lớn Đấu khí tinh thuần, khiến hiệu suất vận hành của toàn bộ xoáy khí tăng lên gấp mấy lần!
Oành!
Khi viên Đấu tinh cầu gai này hoàn toàn định hình, cộng hưởng nhất thể với nhịp tim của Liễu Bạch, một luồng sóng năng lượng mạnh mẽ không thể diễn tả được giống như ngọn núi lửa đang ngủ say bỗng chốc phun trào, lấy đan điền của Liễu Bạch làm trung tâm, mạnh mẽ khuếch tán ra xung quanh!
Sóng năng lượng không gặp bất kỳ trở ngại nào đi xuyên qua xoáy khí, xông qua kinh mạch, chấn động xương cốt, thấm đẫm vào máu thịt, cuối cùng xuyên qua từng lỗ chân lông trên da thịt, ầm ầm bộc phát!
Phía trên hồ nước Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, Độc Cô Bác vốn luôn chú ý tới động tĩnh bên dưới sắc mặt đột biến, thân hình nháy mắt lùi lại vài trượng!
Chỉ thấy tại ranh giới vốn đang yên ả giữa hai luồng nước nóng lạnh kia, một cột nước đỏ trắng cao vài mét bỗng chốc bùng nổ!
Năng lượng cuồng bạo kèm theo nhiệt độ cực cao và cực thấp quét qua tứ phía!
Tại đỉnh cột nước, một bóng người phá nước lao ra!
Chính là Liễu Bạch!
Hắn mở bừng mắt, trong mắt dường như có hai vệt lửa màu đỏ vàng và xanh băng thoáng qua rồi nhanh chóng biến mất trong sâu thẳm.
Một luồng khí thế hùng hậu mạnh hơn trước gấp mấy lần không hề kiêng dè gì mà lan tỏa ra xung quanh.
Hắn nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, tùy ý lấy ra một bộ quần áo mới thay vào.
"Thật ngại quá, lão gia tử, động tĩnh hơi lớn một chút.
"Cảnh giới Đấu Linh, phá!
Độc Cô Bác cẩn thận quan sát Liễu Bạch:
"Thằng nhóc này, hơi thở của đệ so với lúc trước khi xuống dưới đó lại mạnh thêm mấy lần rồi!
Nhưng mà cấp độ Hồn lực.
chỉ mới đột phá có hai cấp thôi mà, sao lại trở nên mạnh hơn nhiều thế, chẳng lẽ là do công pháp?"
Liễu Bạch gật đầu:
"Coi là vậy đi, công pháp lại có sự đột phá.
"Bốn năm tu luyện, hiện giờ cấp độ Hồn lực của hắn đạt tới cấp 44, Đấu khí đạt tới Nhất tinh Đấu Linh.
Khẽ cảm nhận một chút, sau khi đột phá Đấu Linh, hắn đã được tẩy tủy luyện cốt, thể chất so với trước đây mạnh hơn gấp đôi, hơn nữa về độ nhanh nhạy cho tới phản ứng thần kinh đều mạnh hơn trước rất nhiều.
Hơn nữa, hiện giờ đột phá tới cảnh giới Đấu Linh, sự thay đổi trong cơ thể gần như là thoát thai hoán cốt.
Trữ lượng Đấu khí đã tăng thêm không dưới năm lần.
Trước đây khi còn ở Đại Đấu Sư đỉnh phong, dựa vào Võ hồn tăng phúc, Xích Lân Dược Động và Càn Lam Thủy Viêm, chiến lực thực tế của hắn có thể sánh ngang với Đấu Linh tam tứ tinh.
Nếu không có những thứ đó mà chỉ dựa vào tu vi bản thân thì hắn chỉ là một cái nhị tam tinh, không, chỉ cần một cường giả mới vào Đấu Linh thôi cũng đủ để khiến hắn chật vật rồi.
Khoảng cách giữa hai bên thực sự quá lớn.
Còn hiện giờ, khi Võ hồn tăng phúc, Xích Lân Dược Động bộc phát hết mức, hắn hẳn là đủ sức sánh ngang với Đấu Linh thất bát tinh.
Bước nhảy vọt này đã là vô cùng kinh khủng rồi.
Nếu đặt ở thế giới Đấu La, một Hồn Thánh thông thường tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn!
Độc Cô Bác cũng không thắc mắc thêm, những điều thần kỳ ở Liễu Bạch lão đã thấy quá nhiều rồi.
"Lần này đệ bế quan quá lâu, Nhạn Nhạn đã bị con nhóc Linh Linh kia rủ đi chơi rồi, đệ muốn tìm nó thì có thể tới Học viện Hoàng gia Thiên Đấu.
"Liễu Bạch gật đầu:
"Được rồi, lão gia tử, vậy con đi trước đây, không làm phiền lão thanh tu nữa.
"Độc Cô Bác xua tay:
"Cút đi, cái thằng nhóc này, lần nào tới cũng làm chỗ này của lão phu rối tung rối mù cả lên."
"Hi hi hi, đi đây.
"Dứt lời, hắn mấy cái lướt thân trực tiếp lao ra khỏi sơn cốc, tốc độ nhanh đến mức khiến Độc Cô Bác cũng phải sững sờ.
Tốc độ này đã có thể sánh ngang với Hồn Thánh hệ Mẫn Công, cái thằng nhóc này!
Lão lắc đầu rồi tiếp tục ngồi xuống tu luyện.
Kể từ khi nhận được “U Độc Bí Điển” do Liễu Bạch truyền thụ, lão chưa từng lơ là việc tu luyện dù chỉ một khắc, nói không chừng đời này lão còn có thể chạm tới cảnh giới Tuyệt Thế thì sao?
Nhờ có “U Độc Bí Điển” trợ giúp, lão hoàn toàn không cảm thấy sự tồn tại của nút thắt cổ chai, cấp 95 tuyệt đối không phải là điểm dừng chân cuối cùng, lão vẫn có thể tiếp tục mạnh thêm.
Nửa ngày sau, Liễu Bạch cuối cùng cũng trở lại Thiên Đấu Thành.
Hiện tại còn khoảng nửa tháng nữa mới tới lúc Học viện Hoàng gia Thiên Đấu khai giảng, phần lớn các học viện đều đã bắt đầu chuẩn bị cho đợt tuyển sinh năm học mới.
Các tờ quảng cáo tuyển sinh được dán đầy trên các con phố.
Tất nhiên, một số học viện danh tiếng như Học viện Hoàng gia Thiên Đấu hay Tứ Đại Nguyên Tố Học Viện thì hoàn toàn không cần tới bước này.
"Nhạn Nhạn tỷ bọn họ sẽ ở đâu nhỉ?"
Liễu Bạch xoa xoa cằm, ở trường hay là ở gia tộc Cửu Tâm Hải Đường?
Ngay trong lúc hắn đang suy tư thì một bóng người đột nhiên lén lút dường như không nhìn đường,
"pùm"
một cái đã đâm sầm vào lồng ngực hắn.
Liễu Bạch theo bản năng ôm lấy cô gái để ngăn không cho cô bị ngã.
"A ui.
"Ninh Vinh Vinh theo bản năng ngẩng đầu lên, ánh mắt trực tiếp đối diện với Liễu Bạch.
"Muội không sao chứ, đi đứng mà không nhìn đường gì cả, cẩn thận một chút.
"Ninh Vinh Vinh trực tiếp ngây người ra:
"Thật soái ~"
"Hả?"
"Hả?
Ồ, không.
không sao, thật xin lỗi thật xin lỗi, muội vừa mới lẻn.
, muội vừa nãy quên nhìn đường, xin lỗi huynh."
Ninh Vinh Vinh vội vàng xin lỗi.
Liễu Bạch mỉm cười buông cô ra:
"Không có gì, lần sau nhớ cẩn thận một chút."
Ninh Vinh Vinh thoát ra khỏi lồng ngực hắn, bỗng nhiên có cảm giác hụt hẫng khó tả.
Ái chà, mình bị làm sao thế này, thật là, vừa nãy thế mà lại theo bản năng xin lỗi luôn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập