Hiệu suất của bộ đội Bộ Đường sắt thì không còn gì để nói.
Nói là tháng Tám mới có thể thông xe ga tàu hỏa Trịnh Gia Dục, trong tình huống khung chủ thể ga tàu hỏa mới xây dựng được một nửa, chỉ vẻn vẹn đầu tháng Bảy đã thực hiện thông xe tuyến phía Tây.
Lính đường sắt bắt đầu lợi dụng tuyến đường phía Tây vận chuyển thiết bị và vật liệu xây dựng từ phương xa tới đây.
Mà một lượng nhỏ điêu khắc đá cẩm thạch của huyện H chất đống tại Trịnh Gia Dục cũng đi theo đầu tàu hỏa nhỏ của người ta vận chuyển ra từ phía Tây, sau đó đi một vòng lớn vận chuyển về phía Nam.
Tám đôi thú đá cẩm thạch vân vàng núi Long Thủ thử nước đã đến đảo Hồng Kông vào tháng Tám, trải qua sự tuyên truyền cổ động của bốn vị đại sư, công ty Hạ Nhuận suýt chút nữa đã bán ra ngoài theo phương thức vật phẩm đấu giá.
Đôi sư tử phương Nam rẻ nhất bán được ba vạn sáu, tiếp theo là một đôi sư tử nộ mục bán được năm vạn, mà đôi voi trắng trấn mộ lớn nhất, được một vị Hoa kiều Nam Dương mua đi với giá mười lăm vạn đô la Hồng Kông.
Tám đôi điêu khắc đá sau khi trừ đi lợi nhuận công ty Hạ Nhuận đáng được hưởng, tiền thưởng giá vốn của xưởng điêu khắc đá, phí vận chuyển, thế mà mang lại cho huyện H sáu mươi bảy vạn lợi nhuận ròng.
Hạ Nhuận bên kia không nói hai lời, yêu cầu lấy khoản cho vay trước đó nhập cổ phần xưởng điêu khắc đá núi Long Thủ, Trương Hoành Thành nghiêm từ cự tuyệt.
Đùa gì thế, những số tiền trước đó nhiều nhất coi như phí nhượng quyền khu vực đảo Hồng Kông của nhà các anh.
Hoa thương đảo Hồng Kông chú trọng nhất chính là một cái bố cục phong thủy, mỗi một tấc bố trí của nhà cũ, mộ huyệt đều phải chọn lựa kỹ càng.
Thú trấn đá cẩm thạch vân vàng núi Long Thủ loại bảo vật phong thủy này, nhà ai không muốn có vài cái?
Đơn đặt hàng riêng tư chất thành đống tại Hạ Nhuận.
Chỉ riêng tiền đặt cọc phía Hạ Nhuận nhận được đã đủ cho huyện H ăn uống không lo mấy năm.
Mùa hè nóng bức, Cảnh Đồng Bằng xắn tay áo luôn một thân bụi đất xông vào văn phòng Trương Hoành Thành.
"Trương Huyện trưởng, anh mau cho tôi một câu thực đi!"
Lão Cảnh trước tiên uống một hơi cạn sạch trà Trương Hoành Thành tự để nguội.
"Anh bảo tôi mở rộng bãi khai thác đá và xưởng điêu khắc đá, tôi nhưng là hoàn thành trước thời hạn rồi."
"Công nhân bãi khai thác đá hiện nay đều đang đi theo các sư phụ học tay nghề điêu khắc đá, khí thế ngất trời a."
"Ha ha ha ha," Cảnh Đồng Bằng cướp lấy quạt hương bồ từ trong tay Trương Hoành Thành quạt mạnh cho mình, "Học đồ công điêu khắc đá một tháng lương cơ bản đã có hai trăm, cộng thêm tiền thưởng gì đó, chừng bốn trăm đồng!"
"Mười hai vị đại sư phụ dẫn đồ đệ càng không cần phải nói, cho dù một tháng chỉ có thể ra một đôi, nhưng chỉ cần điêu khắc đá có thể vận chuyển ra ngoài, bọn họ một tháng ít nhất cũng có thể kiếm một ngàn a."
"Mắt của người mười dặm tám hương đều xanh cả rồi."
Hắn cầm quạt đi quấy rối Trương Hoành Thành vẫn đang viết chữ.
"Này này này, anh nói chuyện đi chứ, bãi khai thác đá của tôi đã vì không có người mà đình công rồi!"
"Anh bảo tôi mở mới ba cái bãi khai thác đá, nuôi muỗi à?"
"Nếu không thì, anh buông lỏng miệng, tôi đem những người muốn vào bãi khai thác đá đều tuyển vào…"
Lời lão Cảnh vừa dứt, lão Chu cũng đi theo vào, trong tay còn cầm một cuốn sổ sách.
"Lão Cảnh ông nhường chút, Trương Huyện trưởng, chuyện này của tôi anh cũng cho cái thuyết pháp."
"Công ty Hạ Nhuận đang bán lô hàng thứ hai của chúng ta, tiền hàng lưu trên sổ sách bọn họ cộng thêm tiền đặt cọc không sai biệt lắm có hơn ba trăm vạn, sao còn chưa thấy chuyển về?"
"Đừng là xảy ra chuyện gì chứ?"
Trương Hoành Thành cười bảo Phó bí thư Chu ngồi xuống.
"Đừng vội, không xảy ra vấn đề, là tôi bảo bên kia tạm thời đừng chuyển khoản về."
"Chúng ta là huyện nghèo, xuất khẩu những thứ này là miễn thuế, nhiều nhất sẽ chậm trễ một hai ngày ở chỗ cục ngoại hối."
Lão Chu khó hiểu hỏi.
"Trong huyện hiện nay các phương diện đều đang khởi công, sao có tiền còn không lấy về?"
"Cũng đúng," Cảnh Đồng Bằng phụ họa một câu, "Đám người xưởng điêu khắc đá đã sớm chờ tiền thưởng thuộc về bọn họ, cổ đều duỗi dài thật dài."
Trương Hoành Thành đứng dậy đi đến trước cửa sổ, hắn chỉ chỉ mặt đường bên ngoài đại viện bảo hai người quan sát.
Lông mày lão Chu lập tức nhíu lại.
"Cục huyện làm cái gì vậy?"
"Tôi cũng phát hiện gần đây trên mặt đường huyện chúng ta nhiều hơn rất nhiều tên du côn du thực."
Cảnh Đồng Bằng sắc mặt cũng kéo xuống.
"Mấy ngày nay tôi đã bắt ba tên trộm cắp vặt trên đường, còn gặp phải mấy vụ ẩu đả đánh nhau."
"Huyện H chúng ta hiện tại thanh danh bên ngoài, sao lại dẫn tới những con rệp này?"
Trương Hoành Thành lại cười.
"Cho nên mà, tôi tạm thời không cho chuyển khoản về, tránh cho những người này nhìn chằm chằm vào sở tiết kiệm của chúng ta."
"Lão Cảnh, ông đến xem a," Trương Hoành Thành cười híp mắt chỉ vào những kẻ để ngực trần hoành hành ngang ngược trên mặt đường nói, "Ông cảm thấy những người này có thể làm việc ở bãi khai thác đá không?"
"Vậy sao được? Nghĩ hay nhỉ," Cảnh Đồng Bằng không vui, "Chỉ bằng loại phần tử này…, ơ, anh nói hết câu đi!"
"Thời gian trước nhân viên bị đào thải từ Cục huyện, hệ thống hai viện đều được Quách Đào bổ sung vào trại tạm giam huyện, người đông nghìn nghịt a, ha ha ha ha."
Mắt Cảnh Đồng Bằng lập tức sáng lên.
"Nhưng mà, e là nhiều nhất dùng một tháng là phải thả ra, đáng tiếc…"
"Một tháng?"
Trương Hoành Thành cười lạnh một tiếng, hắn liếc mắt nhìn tờ lịch trên tường.
【Ngày 22 tháng 8 năm 1983】.
"Nhiều nhất ba ngày nữa, ông lại đến xem là được."
Công tích phá án hắn muốn, năng lực sản xuất của xưởng điêu khắc đá cũng phải nâng lên, thậm chí là nhu cầu đá vụn ảnh hưởng đến việc rải đường sắt cũng phải tăng gấp đôi cung ứng lên.
Hắn ăn gà xưa nay là muốn một con gà ăn mấy kiểu, mới không uổng công hắn chuẩn bị lâu như vậy.
Kể từ năm ngoái Trương Hoành Thành giúp dòng sông chính của huyện thành thông nước, trong bốn hương toàn huyện có ba hương nhờ đó mà được hưởng lợi.
Duy chỉ có hương Phòng Câu địa thế khá cao một giọt nước cũng không được chia.
Chỉ nhìn tên hương Phòng Câu là có thể đoán được nơi này vào thời cổ đại là có nước.
Chỉ là con sông cổ nhỏ bé chỉ rộng bốn năm mét kia đã khô cạn hơn một trăm năm.
Trên dưới hương Phòng Câu đều không cam tâm, hơn nửa năm nay không ngừng tổ chức lao động cố gắng đào sâu lòng sông cổ, để dẫn một phần nước bên phía huyện thành qua.
Nhưng ai cũng không ngờ tới, bắt đầu từ tháng Bảy không biết từ đâu tới một đám người ngang ngược không nói lý, chiếm sạch sẽ trên dưới toàn bộ lòng sông cổ.
Về chuyện đào lòng sông, những nông dân lão luyện mấy đời thậm chí đều không làm lại đám người này.
Hai mươi bốn giờ chong đèn luân phiên tác chiến đêm, chưa đến một tháng sống sờ sờ đào lòng sông cổ xuống hơn ba thước.
Vương Kim Quân mệt mỏi lau mồ hôi trên trán, chống cuốc hắn vẫn không chịu dừng lại nghỉ ngơi.
Xưa nay ham ăn biếng làm, cậy mạnh đấu ác hắn chưa bao giờ nghĩ tới mình cũng sẽ có một ngày bán mạng đào đất như vậy.
Nhưng nghĩ đến cái bình cũ hôm qua có người đào được, thế mà bị người ta lén dùng năm ngàn đồng thu đi, trong lòng hắn lại nóng rực lên.
Hơn nửa tháng này lục tục ngo ngoe luôn truyền ra có người đào được đồ tốt, đổi được không ít tiền, cũng dẫn đến kẻ tàn nhẫn đến đào bảo vật càng ngày càng nhiều, phân tranh cũng không ngừng, người không có chút thực lực căn bản không chiếm được khu vực rộng mười mét.
Chẳng lẽ là vận khí đám người mình kém một chút?
Hắn căn bản cũng không nghĩ tới cái gọi là tin tức đào được bảo vật và giao dịch kia, thực ra chính là một vở kịch song hoàng (kẻ tung người hứng).
"Lão Nhị, mày tới làm tiếp, tao đi ngó xem mấy người xung quanh có phải đào được đồ tốt rồi không?"
Lão Nhị vẫn luôn đi theo hắn lăn lộn trên đường không nói hai lời, nhận lấy cuốc tiếp tục khai quật.
"Quân ca, anh nhìn chằm chằm mấy tên Nhiễm Cương phía Tây chút, em thấy bọn nó thì thầm to nhỏ, chỉ không chừng đã đào được đồ tốt."
Vương Kim Quân hắc hắc cười gằn vài tiếng.
"Không vội, đợi người của chúng ta đến đông đủ, buổi tối lại cùng bọn nó tâm sự thật tốt…"
Chẳng qua đám người Quân ca không đợi được đến tối, ở bốn phương tám hướng lòng sông cổ, dân quân vũ trang đến từ bốn hương, đã lặng lẽ sờ lên.
Hôm nay là ngày 24 tháng 8 năm 1983.
Huyện H lấy cớ dân quân huấn luyện mùa hè, tổ chức hơn một ngàn sáu trăm dân quân của bốn hương, bưng súng bao vây hơn bảy trăm nhân viên lai lịch bất minh đang liều mạng đào lòng sông như gói sủi cảo.
Loại người như Vương Kim Quân lúc bị bắt còn không thèm để ý.
Vào đồn bọn họ đã sớm quen rồi, người ta cũng không có nhiều lương thực như vậy cho bọn họ ăn không, báo cái tên giả, nhiều nhất nhốt một tháng sẽ thả ra.
Mãi cho đến khi bọn họ bị tập thể áp giải đến mấy bãi khai thác đá vây quanh dây thép gai.
Ngay sau đó thông báo của Kinh Thành về việc triển khai Nghiêm Đả (đánh mạnh vào tội phạm) phạm vi toàn quốc được đưa xuống các địa phương.
Từ nhanh từ nghiêm!
Hệ thống công an huyện H sớm có chuẩn bị lập tức dốc toàn bộ lực lượng, quét sạch sành sanh phần tử hiềm nghi phạm tội và hang ổ phạm tội trong huyện đã bị theo dõi từ lâu.
Huyện H ngay trong ngày Nghiêm Đả bắt đầu đã bắt giữ một ngàn không trăm bảy mươi hai người!
Hệ thống hai viện trải qua chỉnh đốn và tập huấn cũng điên cuồng vận chuyển.
Một lượng lớn hồ sơ đã chuẩn bị từ sớm được điều ra, hai mươi bốn giờ không gián đoạn khởi tố và xét xử, hai viện huyện ngay trong ngày đã phán quyết hai mươi mốt vụ án.
Trong đó một vụ án liên tục gây sự đả thương người, đặt ở trước kia nhiều nhất nhốt nửa năm, trực tiếp bị phán tử hình.
Mà một vụ án trộm cắp trước kia nhiều nhất chỉ đủ giam giữ trị an, cũng đơn giản thô bạo phán mười năm.
Chứng cứ xác thực, trình tự hợp quy, đơn giản hiệu quả cao.
Thực ra cũng may mà Trương Hoành Thành lo trước khỏi họa tiến hành chỉnh đốn hệ thống hai viện huyện, khiến cho tố chất pháp vụ của nhân viên hai viện nâng cao không ít, nếu không thêm nửa năm nữa, tên trộm đồ này ít nhất phải phán hai mươi năm!
Tin tức này lập tức chấn động hai cấp tỉnh thành phố.
Nghiêm Đả này vừa mới bắt đầu, mọi người còn chưa tìm chuẩn mạch lạc trong đó, huyện H các anh thế mà dám làm như vậy?!
Họ Trương e là muốn lập công đến điên rồi chứ?!
Nhưng chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi sau đó, thủ pháp phá án, cường độ tuyên án, tốc độ xử lý của huyện H được coi như điển hình đăng lên Nhật báo Công dân!
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập