Đồn công an đường Liên Hoa.
Trong khói thuốc lượn lờ, hai người đàn ông đang mỉm cười nói chuyện phiếm trong phòng làm việc.
Một người trong đó mặc áo sơ mi ngắn tay, nhìn qua có chút nhã nhặn, thích ý phun ra một ngụm khói thuốc lớn.
"Tôi nói thuốc lá chỗ ông này cũng không tệ a."
Ngồi đối diện người đàn ông trung niên là một người đàn ông khôi ngô mặc chế phục màu xanh lá, cúc áo chế phục toàn bộ mở rộng, lộ ra áo ba lỗ màu đỏ bên trong.
Người đàn ông mặc chế phục chính là Sở trưởng Trịnh Dũng, gã tùy ý từ trên bàn làm việc của mình chộp lấy một bao thuốc ném cho người đàn ông trung niên đối diện.
"Ha ha, còn không phải ông khiếu nại cha mẹ tiểu tử kia trước đó đưa tới, tôi không thiếu cái này, ông cứ việc cầm đi hút là được rồi."
Người đàn ông trung niên đối diện Trịnh Dũng là Phương Lập Lâm đến từ trường học Hoành Chí, hai người từ nhỏ là bạn học hiện nay lại là anh em cọc chèo, quan hệ tương đối thân mật.
Chuyện xảy ra sáng hôm nay, Trịnh Dũng rất rõ ràng là Phương Lập Lâm đang cố ý vu oan con em Cục Mỏ kia.
Nhưng cũng không trở ngại Trịnh Dũng trút giận cho Phương Lập Lâm.
Cho dù là Khoa Trưởng Bảo vệ khoa bên phía Cục Mỏ tự mình tới đòi người, gã cũng không nhả ra.
Bảo vệ khoa bên phía Cục Mỏ cấp bậc tuy rằng không thấp, nhưng không cùng một hệ thống với nhà mình.
Gã mới lười kính.
"Lão Trịnh vẫn là ông đủ ý tứ, ngay cả người ta Khoa Trưởng tới ông cũng không nể mặt."
Phương Lập Lâm so ngón tay cái với Trịnh Dũng.
"Trước đó ông để họ Hứa trở về bảo Phó Cục Trưởng bọn họ tự mình tới nhận người, tư thế kia tôi là thật bội phục!"
Trịnh Dũng ha ha cười, ném một hạt lạc vào trong miệng, trong mắt lộ ra bễ nghễ.
"Bảo vệ khoa Cục Mỏ bọn họ đãi ngộ tốt, xưa nay coi thường những đồng hành này của chúng ta, đôi khi cùng một chỗ họp đều chó cậy gần nhà."
"Năm ngoái tìm bọn họ mượn cái xe xuống nông thôn, đẩy tới đẩy lui hơn nửa ngày, lão tử đã sớm nghẹn một bụng tức."
"Ông nói hôm nay gã tới cửa, tôi có thể nể mặt gã?"
Trịnh Dũng nhai xong hạt lạc, uống ngụm nước trà nuốt xuống, lại nhướng mày với anh em cọc chèo của mình.
"Tôi đây là trong lòng hiểu rõ, lúc ông vừa báo cảnh sát, tôi đã tìm người nghe ngóng, cái lãnh đạo Cục Mỏ kia hiện nay đều không ở trong Cục."
"Ông nghĩ a, Tây Lĩnh và Sa Lĩnh xảy ra hai cái mỏ vàng lớn như vậy, cán bộ Phó Xứ trong Cục bọn họ sẽ bởi vì chút chuyện nhỏ này buông tha chuyện mỏ vàng mới chạy về?"
Trịnh Dũng ngậm lên một điếu thuốc, Phương Lập Lâm đối diện lập tức châm lửa cho gã.
"Loại chuyện này tôi làm rất quen, phụ huynh tiểu tử kia tuyệt đối sẽ không để chuyện này qua đêm."
"Hắc hắc, nếu không tôi chỉ cần sáng mai đưa tiểu tử này đi trại tạm giam, nó còn thi cái rắm đại học?"
Trịnh Dũng lòng tin mười phần vỗ vỗ bả vai Phương Lập Lâm.
"Ông nha, cứ chờ tối nay hai vợ chồng kia tìm đến nhà các ông tặng quà nói tốt, chờ ông hết giận, chỗ tốt cũng tới tay, lại đưa tin cho tôi."
"Chờ Cục Mỏ bọn họ người chân chính có thể nói chuyện trở về, chuyện này sớm qua lượt rồi."
Phương Lập Lâm hài lòng gật đầu đi theo cùng nhau cười.
"Tôi chính là nhìn người Cục Mỏ bọn họ không thuận mắt, lão tử nhớ kỹ năm đó bọn họ giám thị vu oan tôi gian lận."
"Tôi chẳng qua nhìn bạn bè một cái đề mục, làm đến giống như trời sập động tĩnh."
"Khi đó nhà chúng tôi tốn bao lớn nhân tình mới san bằng, còn muốn lão tử cảm ân đái đức đối với bọn họ? Đánh rắm!"
"Lão Trịnh, chuyện này tôi cũng không gạt ông."
"Vốn thông báo bên phía Cục Giáo dục ra là gia đình mượn đọc vượt khu vực phải nộp một khoản phí mượn đọc, dựa theo tiêu chuẩn khoảng cách khu vực xa gần không giống nhau."
Phương Lập Lâm cười hắc hắc chỉ vào mũi mình.
"Tôi cũng là linh cơ khẽ động, Cục Mỏ bọn họ không phải ngày ngày nói mình là đơn vị trực thuộc Tỉnh sao? Tôi liền tính cho bọn họ theo tiêu chuẩn học sinh tỉnh thành tới mượn đọc, ông có thể nói tôi sai rồi?"
"Tôi…"
Phương Lập Lâm vừa nói đến chỗ hưng phấn, bỗng nhiên bị tiếng phanh xe liên tục truyền đến ngoài cửa sổ cắt đứt.
Tiếp theo Trịnh Dũng nghe được tiếng nhảy từ trong thùng xe xuống liên miên không dứt ngoài cửa sổ, điều này làm cho sắc mặt gã hơi đổi.
Gã mạnh mẽ đứng lên đang chuẩn bị hỏi bên ngoài là chuyện gì xảy ra, liền nhìn thấy một thủ hạ hoảng hốt chạy vào.
"Trịnh Sở, ngài mau ra đây, sự tình có chút không ổn!"
"Bên phía Cục Mỏ tới mấy chiếc xe tải, chừng hơn trăm người!"
Nụ cười của Phương Lập Lâm lập tức cứng ngắc ở trên mặt, lông mày Trịnh Dũng cũng thật sâu nhíu lại.
Họ Hứa điên như vậy?
Bất quá chính là bị mình làm mất mặt mũi một lần mà thôi, cư nhiên dám bồi thường tiền đồ và thân gia của mình?
Gã điên rồi!
Trịnh Dũng theo bản năng nhìn về phía ngăn kéo bàn làm việc của mình, bên trong để súng lục của gã.
Nhưng một giây sau gã liền buông tha ý nghĩ này, cũng cảm thấy một tia hối hận và ảo não.
Mẹ nó họ Hứa nếu thật sự chơi ngang, mười mấy người trong sở mình căn bản không phải đối thủ.
Bên phía Cục Mỏ bọn họ hơn vạn công nhân viên chức, bên trong nhưng là có hai ngàn biên chế dân binh!
Cho nên trong Bảo vệ khoa họ Hứa là trường kỳ phối có súng dài.
Hơn nữa sự tình thật sự làm lớn chuyện, họ Hứa không dễ chịu, gã cũng phải xong đời.
"Tôi đi ra ngoài nhìn cái rắm, còn không mau gọi điện thoại cho Cục Thành phố! Bảo người ngăn cửa lớn lại cho tôi!"
Thủ hạ bị Trịnh Dũng hung hăng mắng hai câu, lộ ra vẻ mặt cười khổ.
"Sở trưởng, không phải chuyện như ngài nghĩ, người ta nhìn không giống như là tới gây sự, ngài vẫn là đi ra xem một chút đi, e là thật sự… Không dễ ngăn a."
Trịnh Dũng bán tín bán nghi thò đầu ra ngoài cửa nhìn thoáng qua cửa lớn đồn công an, ánh mắt cũng trong nháy mắt thẳng.
Cục Mỏ xác thực tới hơn một trăm người, chỉ bất quá mỗi người đều ăn mặc ra dáng, trong đội ngũ còn giương bảy tám lá cờ đỏ.
Trong đó một nửa người trước ngực còn đeo hoa hồng lớn, đeo dải lụa màu đỏ.
Quan trọng nhất là… Trong tay đều không cầm gia hỏa.
Cho nên, bọn họ đây là muốn làm gì?
Mắt thấy tình huống này rõ ràng không có nguy hiểm tính mạng, Trịnh Dũng to gan đi ra nặn ra một chút nụ cười, bắt chuyện với một người đàn ông trung niên dẫn đầu.
"Đồng chí, ngài là vị nào? Các người đây là làm gì?"
Người đàn ông trung niên dẫn đầu bên phía Cục Mỏ vẻ mặt vui mừng, ông ta nhiệt tình bắt tay với Trịnh Dũng.
"Tôi là Sa Ninh Viễn Văn phòng Cục Cục Mỏ."
"Chắc hẳn ngài chính là Trịnh Sở trưởng đi?"
Nhìn thấy người ta tương đối khách khí, trong mắt Trịnh Dũng liền mang theo một chút xem kỹ.
"Sa đồng chí, đây là làm gì vậy? Chặn cửa lớn chúng tôi chật như nêm cối."
Sa Ninh Viễn vẫn như cũ tươi cười rạng rỡ.
"Đây không phải mấy ngày trước, các đơn vị địa khu Lai Thành chúng ta đều tổ chức học tập sự tích tiên tiến Đội thăm dò mỏ vàng Cục Mỏ Lai Thành chúng tôi sao?"
"Trịnh Sở, trong sở các ông hẳn là cũng tổ chức học tập rồi đi?"
Trịnh Dũng lập tức gật đầu.
Chuyện này gã cũng không dám hàm hồ trả lời.
"Lãnh đạo trong Cục chúng tôi nhớ kỹ lãnh đạo Cục Thành phố chúng ta nói trên đại hội khánh công mấy lần, để tập thể tiên tiến như Đội thăm dò chúng tôi và các đơn vị dưới Cục Thành phố hảo hảo trao đổi lẫn nhau, tham khảo kinh nghiệm, học tập tiên tiến."
Trịnh Dũng trong lòng ha ha cười, chuyện này xác thực có, bất quá đó đều là lời khách sáo lãnh đạo Cục Thành phố bọn họ thuận miệng nói.
"Cho nên hội trao đổi kinh nghiệm trận đầu tiên của Đội thăm dò chúng tôi liền định ở sở các ông!"
Nghe vậy Trịnh Dũng cười rộ lên.
Gã không nghĩ tới đường lối của họ Hứa sẽ dã như vậy, vì nhận lại tiểu tử kia cư nhiên tốn khí lực lớn như vậy làm vẻ vang cho trong sở mình.
So với chút chỗ tốt Phương Lập Lâm có thể mang đến cho mình kia, và vinh dự Đội thăm dò phát hiện hai mỏ vàng lớn tổ chức hội trao đổi trận đầu tiên, đó mới là chỗ tốt thật sự thực sự!
"Hoan nghênh hoan nghênh, nhiệt liệt hoan nghênh!"
"Ồ, đúng rồi, quên giới thiệu cho Trịnh Sở ông một chút," Sa Ninh Viễn bỗng nhiên lui lại một bước lộ ra một vị cán bộ trẻ tuổi phía sau, "Vị này chính là Trương Điều nghiên viên, Trương Phó Xứ từ trong Kinh tới, cũng là lãnh đạo chủ yếu dẫn đầu Đội thăm dò chúng tôi đạt được thành tích trọng đại."
Tôi đi!
Nụ cười của Trịnh Dũng lập tức sụp đổ một chút.
Thật sự tới một Phó Xứ!
Vẫn là từ Kinh Thành tới?
"Hoan nghênh lãnh đạo…"
Trương Hoành Thành khẽ gật đầu với Trịnh Dũng nhiệt tình vươn tay ra, lại không có đi bắt tay đối phương.
Không đợi Trịnh Dũng xấu hổ, Sa Ninh Viễn lại cười chen vào một câu.
"Trịnh Sở trưởng, hôm nay hội báo cáo trao đổi của chúng ta nhưng là muốn viết vào trong báo cáo Trương Phó Xứ về Kinh."
"Vậy thì tốt quá, vậy thì tốt quá!"
Trịnh đại sở trưởng chỉ cảm thấy trên trời rơi xuống một khối bánh nướng rơi vào trên đầu mình, đều suýt chút nữa vui đến choáng váng.
Chỉ là giờ phút này Trịnh đại sở trưởng còn không ngờ tới —— bánh nướng Trương Hoành Thành mang đến, kỳ thật là nhân đá!
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập