Sở Miêu Hồng trong buổi tụ họp đã phơi bày những chiến công hiển hách của Trương Hoành Thành, cũng tạo ra hiệu ứng chấn động trong nội bộ Dân Đại.
Từ lúc hắn bước vào cổng trường, liền không ngừng có người chào hỏi hắn.
Trước kia mọi người đều biết Trương Hoành Thành tên này có thể làm được việc, nhưng đều không ngờ tên này trước khi nhập học lại giải quyết được nhiều vấn đề khó khăn như vậy!
Vừa về đến ký túc xá.
"Lục ca hảo!"
Lão út Âu Kiếm kéo tay rất nhiệt tình hỏi thăm.
"Lục ca uống trà!"
A Ngưu cũng rất chó săn bưng ca trà của Trương Hoành Thành tới.
"Lục ca, cậu hút thuốc!"
Nhìn Du lão đại châm lửa rất thành thạo, Trương Hoành Thành cạn lời.
"Lão đại, thứ tự loạn rồi a!"
"Cái gì thứ tự với không thứ tự," lão Nhiễm và lão Trang tiến lên, không nói lời nào bảo muốn mát xa cho hắn, "Lục ca, xem lực đạo của tôi thế nào?"
Đám người này không bình thường!
Thấy tình thế không ổn Trương Hoành Thành vừa định đứng dậy chạy, lại bị mấy gã đàn ông vạm vỡ đè nghiến xuống.
Vãi, các người giết lợn à!
Trong phòng ngủ một trận gà bay chó sủa.
Tiếng kêu thảm thiết của Trương Hoành Thành ngay cả hai tòa nhà trước sau đều nghe thấy.
Có người tò mò thò đầu vào cửa xem.
A Ngưu cười khép cửa lại.
"Không có gì, chúng tôi mở hương đường làm chút việc riêng."…
Về chuyện thi tuyển phái đi thực tập ở Công ty Hạ Nhuận trong kỳ nghỉ hè, rất nhanh trở thành chủ đề nóng hổi trong các trường đại học lớn.
Tuy rằng chuyện này không liên quan nhiều đến tuyệt đại đa số mọi người, nhưng cũng không biết từ lúc nào, trong những cuộc trò chuyện riêng tư của sinh viên, việc phân chia danh ngạch lần này đã gắn liền với danh dự của các trường.
Hướng dư luận này khiến những sinh viên chuẩn bị báo danh tham gia thi của các trường cảm thấy áp lực nặng nề.
Nhưng chuyện này vẫn chưa xong.
Các trường đại học lớn về độ khó của đề thi lần này vốn dĩ đã có sự bất đồng.
Mấy trường đại học xếp hạng đầu tự nhiên là hy vọng đề càng khó càng tốt, nhưng những trường được đưa vào tư cách báo danh sau đó, lại hy vọng độ khó nên giảm xuống một chút.
Nhưng tuyệt đại đa số sinh viên ăn dưa đứng xem, mới không quan tâm những toan tính này.
Cũng không biết là tên khốn nào bắt đầu ồn ào, đề nghị đề thi càng khó càng tốt dù sao bọn họ cũng không có tư cách, cũng sẽ không đi thi.
Không ai chú ý tới những đề nghị ồn ào này đa số được kích hoạt sau khi có hai người nào đó đến trường Trần Bội Lôi và Lư Yến đang đi khắp nơi liên kết các nam nữ thanh niên trí thức Nông trường Hồng Kỳ.
Nhìn hòm thư ngày nào cũng đầy ắp, toàn bộ là thư của sinh viên các trường đại học lớn đề nghị tăng cường độ khó của kỳ thi lần này, Bộ rất nhanh đã chốt lại sự bất đồng về phương diện này.
Thi đề mở!
Thi đề mở những năm tháng này không giống như loại thi đề mở bình thường ở đời sau, đó là phương thức thi khiến tất cả sinh viên đại học nghe đến đã biến sắc để sách giáo khoa và sách tham khảo bên tay cho bạn lật, nhưng cuối cùng có thể đạt điểm qua cũng không nhiều!
Đặc biệt là năm tháng này, có những giáo sư hung tàn ra đề mở căn bản không có bất kỳ một câu cho điểm nào.
Thi đề mở cuối cùng nộp giấy trắng cũng không phải tin tức gì quá ly kỳ…
Quyết định này vừa ra, khiến rất nhiều sinh viên báo danh của các trường hoảng hồn.
Bởi vì sự chênh lệch về thành tích ban đầu và tài nguyên giáo dục, trình độ học vấn của bọn họ chắc chắn không bằng những sinh viên tài cao của mấy trường danh tiếng.
Làm sao bây giờ?
Lúc buồn ngủ thì trên trời rơi xuống cái gối.
Lại không biết là tên nào não động mở to đưa ra một ý tưởng thú vị.
Biến thi cá nhân thành thi đồng đội!
Sinh viên tài cao báo danh của các trường tự do tổ hợp thành nhóm hai đến ba người tham gia thi, lấy điểm trung bình của nhóm để đánh giá thành tích.
Bởi vì theo bọn họ thấy, trình độ của sinh viên tài cao mấy trường danh tiếng đã gần như đạt đến một giới hạn, cho dù tổ hợp lại thì biên độ tăng thêm cũng rất hạn chế.
Hơn nữa những sinh viên tài cao trường danh tiếng đó ai nấy đều tâm cao khí ngạo, tổ hợp lại với nhau kết quả chưa chắc đã là dương…
Nhưng hai đến ba sinh viên ưu tú của các trường bình thường bổ sung liên kết lẫn nhau, độ cao có thể đạt tới đủ để so bì với những sinh viên tài cao trường danh tiếng này.
Ơ, có lý a!
Gần đây tốc độ lan truyền tin đồn ở các trường rất tà môn, đề nghị này lập tức được truyền đi khắp nơi.
Tuyệt đại đa số sinh viên trước đó sở dĩ ồn ào muốn tăng độ khó đề thi, là vì cảm thấy trường mình dù sao cũng không có cơ hội lấy được danh ngạch, dứt khoát phá vỡ cái hũ mẻ, giải trí một phen.
Nhưng khi đề nghị này được lưu truyền, bất luận là nhà trường, sinh viên mũi nhọn báo danh, hay là sinh viên bình thường, đều nhìn thấy khả năng chiến thắng của trường mình.
Nhất định phải đề nghị thực hiện như vậy, nếu không ý nghĩa tham gia của những trường như chúng ta không lớn.
Còn đừng nói, đề nghị này thực sự dọa mấy trường danh tiếng giật mình.
Nếu thật sự để ba sinh viên ưu tú của trường bình thường cùng nghiên cứu một bài thi, kết quả cuối cùng tổng kết ra, nói không chừng thật sự có thể tạo ra chút bất ngờ.
Ba ông thợ giày nói không chừng thật sự có thể thắng được Gia Cát Lượng!
Thái độ của Bộ ấy mà, chính là xem náo nhiệt, dò đá qua sông mà, các loại phương án đều có thể thảo luận thảo luận.
Hai bên lại tranh chấp không xong, cuối cùng mọi người bỏ phiếu để quyết định.
Phe mấy trường danh tiếng tính hai phiếu, các trường khác mỗi bên tính một phiếu.
Phó hiệu trưởng đại diện Thủy Mộc đi bỏ phiếu trong lòng chỉ tính toán sơ qua liền yên tâm bởi vì số phiếu của mấy trường danh tiếng cộng lại vừa vặn vượt qua đối phương một phiếu.
Nhưng sau khi bỏ phiếu xong, Phó hiệu trưởng của mấy trường danh tiếng đều ngẩn ra.
Phe bọn họ thế mà lại ít hơn đối phương một phiếu!
Dân Đại chết tiệt thế mà lại bỏ quyền!
"Ngô Phó hiệu trưởng, ông phải cho chúng tôi một lời giải thích chứ?"
"Thi đồng đội, sinh viên trường các ông cũng chưa chắc thắng chắc đi?"
Ngô Phó hiệu trưởng cười.
"Trường chúng tôi có hai vợ chồng sinh viên lập một nhóm nhỏ, niềm tin ấy mà, chúng tôi đối với bọn họ vẫn có."
Phó hiệu trưởng các trường danh tiếng khác:…
Thật không quen nhìn cái bộ mặt đắc ý gợi đòn này của lão Ngô (thật hâm mộ).
Nhưng chưa qua một ngày, Phó hiệu trưởng các trường khác đã bắt đầu hả hê cười nhạo Ngô Phó hiệu trưởng.
Bởi vì lại có một tin đồn truyền ra, nói còn có mũi có mắt.
Nói mỗ mỗ mỗ và mỗ mỗ mỗ của Dân Đại đã biết trước đề thi…, cho nên Dân Đại mới có cái tự tin bỏ quyền như vậy.
Có người từng gặp người đó nói bóng nói gió hỏi một câu, câu trả lời nhận được lại là lập lờ nước đôi!
Bộ đối với tin đồn này cũng dở khóc dở cười, bởi vì người ra đề bọn họ còn chưa tìm xong, đâu ra đề mà lộ?
"Phải nghiêm tra!"
Nhưng còn chưa đợi Bộ đưa ra chỉ thị, bên phía Dân Đại đã truyền đến một tin tức.
Thí sinh báo danh của Dân Đại Trương Hoành Thành đề nghị:
Thứ nhất, tất cả thí sinh hoặc nhóm nhỏ báo danh tham gia thi, ở riêng trong một phòng thi không gian khép kín (có thể mang theo tài liệu và sách giáo khoa);
Thứ hai, vì là thi đề mở, cho nên trong phòng thi không bố trí giám thị, tránh có hiềm nghi thông đồng;
Thứ ba, đề nghị sau khi thí sinh các trường vào phòng thi, Bộ mới tổ chức đại diện giáo viên các trường rút thăm ngẫu nhiên từ ngân hàng đề thi, thời gian thi bắt đầu tính từ lúc đề thi được đưa đến, tránh sau khi thi có người dị nghị lộ đề trước.
Bộ vốn dĩ cảm thấy làm như vậy quá chuyện bé xé ra to, nhưng Biện lão (người từng định biến trường đêm Hồng Kỳ thành canh đọc truyền gia) là người đầu tiên dẫn đầu tán thành.
"Làm sạch sẽ như vậy cũng tốt!"
"Nhân tuyển chọn ra như vậy, nghĩ đến các phương diện đều sẽ không có bất kỳ ý kiến gì."
"Còn về tình hình năm sau, còn phải xem hiệu quả thực tập của học viên được phái đi năm nay thế nào? Đến lúc đó lại chỉnh sửa là được."
Thế là, ba quy tắc thi hà khắc đến cực điểm này đã được xác định.
Tin tức truyền ra, sinh viên các trường đều giật mình.
Khá lắm, vốn tưởng rằng vợ cậu đã đủ ngông cuồng rồi, không ngờ hai người các cậu quả nhiên là ngưu tầm ngưu mã tầm mã!
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập