Sở Miêu Hồng ngồi trong thùng xe bên cạnh, mỉm cười vươn tay cảm nhận gió mùa hạ trên đường phố kinh thành.
Gió thổi phất qua ngọn tóc nàng, khiến dung nhan thuần khiết không tì vết có vẻ càng thêm sinh động mê người.
Cái mũ bảo hiểm bằng mây dùng trong thi công trên đầu Trương Hoành Thành, hiện nay đã đổi thành mũ sắt màu xanh lục.
Chủ yếu là tên này lúc cưỡi xe ba bánh chạy tới chạy lui trong khuôn viên Dân Đại, chuyên môn vây quanh đại viện Đông Phong chuyển phát nhanh nhà người ta mà chạy.
Động tĩnh xốc nổi kia và khói đen nồng nặc, suýt chút nữa kích hoạt cảnh báo của Đông Phong chuyển phát nhanh nhà người ta.
Cũng may Chính ủy nhà người ta cũng quen biết thằng nhóc Trương Hoành Thành này, dù sao lớp bổ túc chính là chủ ý của hắn.
Chính ủy tức giận ném một cái mũ sắt nửa cũ cho Trương Hoành Thành, bảo hắn mau cút đi.
Mùa hè nóng bức, xe ba bánh Thức 77 vui vẻ chạy loạn trong các ngõ ngách lớn nhỏ của kinh thành.
Hai mươi mét sau lưng hai vợ chồng không có bất kỳ người đi đường và xe cộ nào tới gần.
Dựa vào quá gần hoặc là bị hun thành Hắc Toàn Phong, hoặc là tầm nhìn giảm một trăm…
Sở Miêu Hồng thật ra cũng yêu cảm giác cùng Trương Hoành Thành lái xe hóng gió này, mãi cho đến vài ngày sau, những người bạn mới quen của Trương Hoành Thành cũng sán lại gần.
Xe ba bánh Thức 77 của Khoa Hiệp Yên Đại, xe ba bánh của Khoa Hiệp Thủy Mộc, của Hàng Đại, của Học viện Công nghiệp, của Sư phạm…
Của Khoa Hiệp Bưu điện là quái nhất, trái phải hai bên đều có một cái thùng, bốn bánh!
Hào khí!
Trọn vẹn tám chiếc xe ba bánh Thức 77 tạo thành một biên đội, nghênh ngang đi qua trên đường phố kinh thành.
Nửa con phố sau lưng bọn họ khói đen tràn ngập, Hoàng Phong Quái trong Tây Du Ký cũng phải cam bái hạ phong.
Cảnh tượng "trẻ trâu" bùng nổ này, Sở Miêu Hồng thật sự là không muốn tham dự vào.
Cũng may đám sinh viên khóa 77 này không thể kiêu ngạo được mấy ngày.
Bộ phận giao thông dở khóc dở cười đặc biệt thông báo cho các trường, cấm tụ tập cưỡi trên ba chiếc mô tô loại này.
Có một ngày đội xe bọn họ đi qua ngõ Đông Giao Dân, khói đen bao phủ nửa con phố kia thu hút sự chú ý của không ít sứ quán, còn tưởng là Hoa Hạ nghiên cứu ra vũ khí che chắn chiến trường kiểu mới gì…
Hả, thế mà không nói không được ra đường.
Xe ba bánh Thức 77 trở thành chủ đề hot nhất của giới trẻ toàn kinh thành vào mùa hè năm 1978.
Đối với đám người Trương Hoành Thành ngày thường chỉ có xe đạp để đi mà nói, xe ba bánh Thức 77 ngoại trừ thích chết máy ra, không có tật xấu nào khác.
Khách sạn đối ngoại nào đó.
Người phụ nữ xinh đẹp mặc váy đầm kiểu tây đang vẻ mặt kinh hỉ nhìn động tĩnh trên đường phố ngoài cửa sổ.
Cô ta đâu ngờ ở quốc gia phương Đông bảo thủ phong bế này, thế mà có thể nhìn thấy cảnh tượng Punk hơi nước như vậy.
Tạo vật sắt thép đầy góc cạnh kia thô kệch mà mạnh mẽ, trong khói đen cuồn cuộn kèm theo mùi xăng thiêu đốt không đầy đủ, khiến nhân tố xao động trong mạch máu cô ta không an phận hẳn lên.
Chu Niệm Thành đứng bên cạnh cô ta nhíu mày.
"Sao ngay cả nơi này cũng có Bạo Tẩu Tộc?"
Xuất thân của anh ta khiến anh ta trời sinh chán ghét loại nhân loại "hoành hành không sợ" này.
Trên thực tế, kể từ khi Chu Niệm Thành trở về nước, anh ta đối với tất cả sự vật mình nhìn thấy đều biểu hiện ra thái độ không thích ứng hoặc là chán ghét này.
Từ phong cách kiến trúc đến cách ăn mặc của mọi người, lại đến thành phố cũ kỹ và thái độ không kính la sam của mọi người.
Cô Tô Đình bất động thanh sắc nhìn Chu Niệm Thành một cái.
Đối với thái độ Chu Niệm Thành biểu hiện ra, cô ta một chút cũng không ngoài ý muốn.
Đều nói thế hệ thứ ba nhà họ Chu tinh minh như thế nào như thế nào, nhưng theo cô ta thấy chẳng qua là hoàn cảnh và gia thế cho phép mà thôi.
Hai người bọn họ đã về nước hơn một tháng, nhưng Chu Niệm Thành trong vòng tròn con em đại viện kinh thành vẫn không thể mở ra cục diện, ngược lại là cô ta đã kết bạn với mấy nữ sinh.
"Còn một tháng nữa là khai giảng," Cô Tô Đình lẳng lặng hạ lệnh đuổi khách, "Tôi còn rất nhiều sách chưa đọc xong, tôi cũng không muốn vừa nhập học đã bị người ta bỏ lại một đoạn dài."
Chu Niệm Thành lần nữa nhíu mày.
"Yên Đại mà thôi, chúng ta là du học sinh, yêu cầu đối với việc học cũng không cao."
"Đó là bởi vì anh là Chu đại thiếu gia," Cô Tô Đình ngồi xuống cầm lên một cuốn sách, "Hơn nữa dì Chu không nói với anh sao? Bà ấy sắp xếp cho tôi cũng không phải là Yên Đại."
Chu Niệm Thành giật nảy mình.
"Mẹ sao có thể?!"
"Nhưng sự thật chính là tôi đi Thủy Mộc, mà anh muốn đi là Yên Đại."…
Đều nói gừng càng già càng cay, câu nói này một chút cũng không sai.
Trương Hoành Thành bận rộn nửa ngày đều không làm ra trò trống gì, rơi vào trong tay Bùi lão gia tử, rất nhanh đã có hiệu quả.
Bùi Thục Tĩnh và Bùi lão gia tử vội vàng chạy đến kinh thành gặp mặt người nhà họ Thương một lần, kết luận cuối cùng đưa ra là đợi sau khi bọn họ tốt nghiệp rồi nói sau.
Đối tượng có thể tiếp tục yêu đương, nhưng muốn tiến thêm một bước kiên quyết không cho phép.
Nhưng trước khi hai nhà gặp mặt, Trương Ngọc Mẫn thẳng thắn với Bùi Thục Tĩnh một chuyện, đó chính là chuyện cô bé trợ cấp Thương Nghị Minh thật ra người nhà họ Thương cũng bị che giấu.
Mặc dù Bùi lão gia tử và Bùi Thục Tĩnh đều đồng ý với Trương Ngọc Mẫn không nhắc tới chuyện này với người nhà họ Thương, nhưng Bùi Thục Tĩnh vẫn không yên lòng, bàn giao Trương Hoành Thành đi lén lút nghe ngóng hai đứa trẻ này rốt cuộc đang làm cái gì?
Mẹ kế chân trước vừa mới rời khỏi kinh thành, Trương Hoành Thành liền đạp xe đạp lặng lẽ canh giữ ở gần Thủy Mộc.
Quả nhiên, hai đứa trẻ này vẫn không giữ được bình tĩnh.
Ngày thứ hai sau khi Bùi Thục Tĩnh rời khỏi kinh thành, lại lén lút hành động.
Thương Nghị Minh cõng một cái bọc lớn, Trương Ngọc Mẫn bên cạnh xách bình nước và ghế nhỏ, cười nói vui vẻ đi ở phía trước.
Hồn nhiên không biết phía sau năm mươi mét đi theo một người đàn ông hai mắt bốc lửa.
Mặt sau ngõ Tây Tứ có một con hẻm nổi tiếng xa gần.
Không ít người đều đi dạo có vẻ không mục đích ở khu vực này.
Thỉnh thoảng có hai người nói thầm vỗ tay nhau, sau đó mỗi người đi một ngả, không lâu sau lại mang theo đồng bạn vác bao phục hoặc cái rương trở về, tiến hành trao đổi vật phẩm, hoặc giao dịch tiền phiếu.
Mà chỗ sâu nhất trong hẻm một cái sân nhàn rỗi của đơn vị nào đó, giống như một cái chợ bách hóa nhỏ.
Không ít người trải vải trên mặt đất, bày biện hàng hóa của mình tiến hành giao dịch.
Nơi này là một trong những chợ đen nổi tiếng xa gần.
Kể từ khi bước vào năm 1978 đến nay, cùng với chính sách của cấp trên dần dần thay đổi, định luận đối với chợ đen bắt đầu mơ hồ.
Thương Nghị Minh là một trong những con em đại viện, đối với sự thay đổi của chính sách này là nhạy cảm nhất.
Hơn nữa năm xưa lúc cậu ta ở Đào Lăng đã từng làm nghề này, biết rõ nước béo bên trong lớn bao nhiêu.
Khi những người khác còn có chút do dự, cậu ta dứt khoát móc ra tất cả tiền tiết kiệm cộng thêm sự tài trợ của Trương Ngọc Mẫn, hai người hùn vốn làm buôn bán chợ đen.
Thương Nghị Minh từ trong tay bạn bè đại viện của cậu ta dùng danh nghĩa lấy vật đổi vật thu mua đồ hộp, thuốc bổ, thuốc lá và phiếu dư thừa trong nhà người khác.
Sau đó mang đến chợ đen đổi thành tiền hoặc vật phẩm khan hiếm khác.
Trương Ngọc Mẫn cung cấp nhiều nhất chính là các loại phiếu anh trai cô bé đưa cho chị dâu cô bé.
Có rất nhiều phiếu số lượng nhiều đến mức ngay cả nhà họ Thương và bạn bè cậu ta cũng không cách nào kiếm được.
Việc buôn bán nhỏ của hai người làm sinh động như thật, tương đối hồng hỏa.
Lại làm cho Trương Hoành Thành đi theo sau lưng bọn họ nhìn bọn họ giao dịch thấy cả người phát lạnh.
Mẹ nó!
Không, em gái tôi!
Con bé chết tiệt này là muốn hố chết anh trai nó mà!
Vạn nhất nếu số của tấm phiếu nào trùng lặp, vậy thì không phải là chuyện nhỏ gì!
Trương Hoành Thành ngồi xổm bên ngoài hẻm ra sức hồi ức, những phiếu mình đưa cho vợ tính nguy hiểm rốt cuộc lớn bao nhiêu.
Lặp đi lặp lại hồi ức mấy lần, hắn mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Phiếu ti vi, phiếu xe đạp… những phiếu có số hiệu đặc biệt trong tay Sở Miêu Hồng, dường như một tấm cũng không thiếu.
Những phiếu Trương Ngọc Mẫn lấy đi đa số đều là phiếu dầu, phiếu lương thực, phiếu vải, phiếu thịt, phiếu công nghiệp… lượng phát hành cực lớn, căn bản không cách nào truy tra nguồn gốc hoặc không ai sẽ cố ý đối chiếu.
Hôm nay việc buôn bán của Thương Nghị Minh và Trương Ngọc Mẫn không tệ, mang theo một bọc lớn đồ đạc và một xấp phiếu chưa đến hai giờ đã bán sạch sành sanh.
Hai người thân thân mật mật đếm tiền đi ra ngoài, bỗng nhiên cảm thấy trước mắt tối sầm, một bóng người cả người bốc lên hàn khí đứng ở trước mặt bọn họ.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập