Chương 339: Cốt Truyện Sửa Chữa?

Trương Ngọc Mẫn bị đại ca xách lỗ tai đi thẳng đến rừng cây nhỏ.

Đừng nghĩ lệch, chị dâu người ta còn đi theo đấy.

Không cần đại hình hầu hạ, Trương Ngọc Mẫn ủ rũ cúi đầu khai báo sạch sẽ mọi chuyện.

Trương Hoành Thành nghe được gọi là một Phật xuất thế hai Phật thăng thiên.

Hóa ra nguyên nhân con bé này lúc trước không muốn làm nhân viên tư liệu, vẫn là ở trên người Thương Nghị Minh này.

Lúc trước sau khi Trương Hoành Thành cảnh cáo Trương Ngọc Mẫn lần đầu tiên, Trương Ngọc Mẫn xác thực đã quyết định cách xa Thương Nghị Minh một chút.

Thương Nghị Minh cũng không dây dưa nhiều.

Nhưng sự tình chính là kỳ diệu như vậy, Trương Ngọc Mẫn thích đọc sách, Thương Nghị Minh cũng có cùng sở thích.

Hai người một tháng sau lại có giao tập tại thư viện huyện.

Vừa vặn cái người trong khoa vẫn luôn đánh chủ ý lên Trương Ngọc Mẫn kia, cũng mặt dày mày dạn đi theo đến thư viện.

Khiến cho Trương Ngọc Mẫn căn bản không thể đọc sách vào.

Cuối cùng vẫn là Thương Nghị Minh hỗ trợ mới giải quyết được vấn đề này.

Vốn dĩ giữa nhau đã có chút tình cảm thiếu nam và thiếu nữ, cứ như vậy lại lén lút phát triển lên.

Trước khi Trương Ngọc Mẫn đi Đông Bắc tham gia hôn lễ của anh trai, vừa vặn nhà họ Thương lại phục chức, chuẩn bị sắp xếp Thương Nghị Minh về kinh làm việc.

Thương Nghị Minh muốn mang Trương Ngọc Mẫn cùng đi.

Kết quả mẹ lại đề xuất muốn để cô bé đi Hàng Thành học y!

Cũng may đại ca giữ cô bé lại Đông Bắc bổ túc, không đi thực hiện chuyện này.

Trương Ngọc Mẫn từ Đông Bắc chạy về quê tham khảo, trên người còn mang theo một đống tài liệu và sách ôn tập đại ca đưa…

Nghe Trương Ngọc Mẫn khai báo xong, mặt Trương Hoành Thành càng đen hơn.

Thảo nào Thương Nghị Minh làm việc mệt gần chết trong nhà máy, cuối cùng lại có thể may mắn thi đậu Yên Đại!

"Anh, anh đừng giận mà!"

"Tiểu Thương thật ra đối với em rất tốt…"

"Ha ha ha ha."

"Đừng ha ha nữa, trước khi anh đi Đông Bắc, nhà Thương Nghị Minh đã khôi phục công tác."

"Nhà cậu ta chuẩn bị sắp xếp cậu ta về kinh đi làm, cậu ta lại nhất định phải ở lại làm công nhân tạm thời bồi em."

Trương Hoành Thành nhất thời tâm phiền ý loạn.

"Thành thật khai báo, em và cậu ta phát triển đến bước nào rồi?"

Mặt và cổ Trương Ngọc Mẫn đều đỏ lên.

"Bọn em, bọn em, đã… nắm tay rồi."

"Vậy… hôn qua chưa?"

Đối mặt với câu hỏi trực tiếp như vậy của đại ca, Trương Ngọc Mẫn vội vàng che mặt.

"Phi phi, tưởng ai cũng giống anh, ngày ngày không rời được chị dâu chắc!"

Sở Miêu Hồng cạn lời véo cô em chồng một cái.

Hai anh em các người đốp chát nhau, lôi khán giả là tôi vào làm gì?

Ừm…

Ở điểm này, Trương Hoành Thành tin tưởng em gái không dám nói dối.

—— Chỉ cần chưa hôn qua là được, nắm tay nhỏ cũng không… Phi~! Vẫn cứ phải giết~!

"Vậy nhà người ta biết không?"

"Biết ạ, dì Thương còn thường xuyên đến thăm em…"

Hả?!

Trương Hoành Thành lại sầu mi khổ kiểm.

Sao lại không phải loại gia đình chê nghèo yêu giàu như trong sách nhỉ?

Tốt nhất là đối với em gái mình ném ra một câu —— đây là mấy ngàn đồng, mời cô rời khỏi con trai tôi.

Như vậy mới có thể khiến Trương Hoành Thành yên tâm.

Nhưng nghe em gái hắn nói như vậy, dường như nhà họ Thương còn vô cùng thích em gái mình…

Thương Nghị Minh đạp xe như bay một đường không ngừng chạy trốn về nhà, phảng phất phía sau có mãnh thú đang đuổi theo cậu ta vậy.

Nhà họ Thương ở tại một đại viện có cảnh vệ.

Lúc cậu ta dừng xe trong sân, vừa vặn mẹ cậu ta Vạn Phương Vân đang cùng bảo mẫu nhặt rau ở hành lang.

Nhìn thấy con trai hấp tấp chạy về, Vạn Phương Vân kỳ quái nhìn phía sau Thương Nghị Minh vài lần.

"Hả, con trai, Ngọc Mẫn đâu?"

"Không phải đã nói xong hôm nay tới nhà ăn cơm sao."

Thương Nghị Minh có chút chưa hoàn hồn.

"Mẹ, hôm nay con suýt chút nữa thì bị anh trai Ngọc Mẫn bắt được…"

Vạn Phương Vân tức giận đứng dậy hung hăng chọc trán con trai mình một cái.

"Nói nhảm, hai đứa cứ luôn giấu giấu diếm diếm như vậy, sớm nên thông khí với nhà Ngọc Mẫn rồi."

"Đổi lại là mẹ a, cũng cầm gậy lớn gõ con."

Thương Nghị Minh gấp đến độ vò đầu bứt tai.

"Lần này thật đúng là không giấu được nữa, anh trai cô ấy hẳn là sẽ không đánh Ngọc Mẫn chứ?"

Vạn Phương Vân càng không có mắt tốt nhìn con trai mình.

"Vậy con còn chạy cái rắm, ngoan ngoãn để anh trai người ta đánh mấy cái cho hả giận không phải là xong rồi."

Thương Nghị Minh đẩy xe đạp lại đi ra ngoài sân.

"Hả, sắp ăn cơm rồi, con lại đi đâu?"

"Con tìm trở về, để anh ấy đánh thì đánh~!"

Vạn Phương Vân thở dài, lười quản con trai.

Bà và lão Thương đều là cha mẹ khai sáng, nhất là vào lúc hai vợ chồng bà bất lực nhất, con trai bị hạ phóng đến bên cạnh huyện thành kia.

Nếu không có con bé Ngọc Mẫn này bồi tiếp, e là con trai mình cũng sẽ giống như những đứa trẻ vừa mới trở về trong đại viện khác, đầy người đều là lệ khí.

Nghĩ tới đây, làm mẹ Vạn Phương Vân đối với Trương Ngọc Mẫn là một vạn cái hài lòng và cảm kích.

Mặc dù chênh lệch hai nhà có chút lớn, nhưng theo bà và lão Thương thấy, Trương Ngọc Mẫn lại là người thích hợp nhất với con trai mình.

Cô nương người ta là lúc con trai mình sa cơ lỡ vận nhất bị con trai theo đuổi tới tay, cơ sở tình cảm cùng chung hoạn nạn tự nhiên không cần nói, hơn nữa còn cùng nhau thi đậu đại học danh tiếng.

Hai vợ chồng bọn họ đã sớm nghĩ tới, cho dù con trai không ở cùng một chỗ với Trương Ngọc Mẫn, cũng sẽ không giới thiệu cô nương đại viện đồng đẳng cho con trai, liên quan quá nhiều.

Cho nên Vạn Phương Vân tìm người nghe ngóng tình hình nhà họ Trương.

Kết quả phi thường như ý.

Cha cô gái là liệt sĩ trong quân, mẹ là thế gia y học xuất thân quân y.

Anh trai và chị dâu đều là sinh viên Dân Đại.

Đặt ở cổ đại, người nhà họ Trương này chính là thư hương môn đệ thỏa thỏa.

Gia thế sạch sẽ không liên quan, là khiến người ta bớt lo nhất.

Lão Thương bình thường còn lén lút nói đùa với bà.

Nếu con trai mình và cô gái nhà họ Trương thật thành sự, sau này cháu trai hoặc cháu gái ông khẳng định cũng là một sinh viên đại học!

Gen này không kém được.

Mà đối với loại thái độ bài xích này của anh trai Trương Ngọc Mẫn, Vạn Phương Vân một chút ý tứ tức giận cũng không có.

Bà là người hiểu chuyện chân chính.

Người thân cô nương người ta phản ứng như vậy, mà không phải lập tức dán lên, liền nói rõ người nhà họ Trương không phải hạng người ánh mắt thiển cận, mà là gia đình giữ mình ổn trọng.

Cho nên sao, con trai mình bị đánh mấy cái vẫn là chuyện tốt.

Thương Nghị Minh như một cơn gió lần nữa giết tới Thủy Mộc, lại phát hiện anh trai chị dâu Trương Ngọc Mẫn đều đã đi rồi.

Trương Ngọc Mẫn khuôn mặt nhỏ đỏ bừng gạt bàn tay to quan tâm của cậu ta ra.

"Đừng có động tay động chân, mẹ em đã từ Hàng Thành khởi hành rồi…"

Thương Nghị Minh liếm liếm lưỡi, tim treo lên thật cao thật cao.

"Còn nữa, ông ngoại em… muốn gặp anh…"…

Sở Miêu Hồng hôm nay phàm là chuyện gì cũng thuận theo ý người yêu mình, lại đi theo hắn ngồi xe đi Yên Đại một chuyến.

Người đàn ông ngày thường giống như hồ ly, hôm nay hoảng hốt giống như nông dân trồng rau có cải trắng lớn trong vườn bị heo ủi vậy.

Làm việc tương đối nôn nóng.

Cũng may đứng ở cổng Yên Đại vài phút, lý trí của Trương Hoành Thành lần nữa online.

Thăm dò cách làm người của Thương Nghị Minh như vậy e là có chút không đủ.

Đợi lão phu thiết lập mấy cái cục nhỏ, tới thử (trừng phạt) tên khốn kiếp cộng tám cấp này!

"Bãi giá hồi cung!"

Sở Miêu Hồng che miệng cười.

Nàng không chú ý tới cách đó không xa cổng trường Yên Đại có mấy người bị nụ cười như tuyết liên nở rộ của nàng thu hút ánh mắt.

Nhạc Thư Hồng hơi ngẩn ra.

Cậu ta không ngờ có thể gặp lại Trương Hoành Thành ở chỗ này.

Không biết vì sao, ánh mắt của cậu ta lại gắt gao bị cô gái bên cạnh Trương Hoành Thành thu hút.

Lúc ở nhà khách Hỗ Thượng, cậu ta đã nghe nhân viên phục vụ nhắc tới dung mạo đối tượng của Trương Hoành Thành có thể so với khuynh thành.

Đến hôm nay cậu ta mới biết được nhân viên phục vụ rốt cuộc vẫn là khiêm tốn một chút.

Đây đâu chỉ là dung mạo khuynh thành, nói là khuynh quốc cũng không có nửa điểm khoa trương.

Nam sinh đang nói chuyện với Nhạc Thư Hồng cũng nhìn theo.

Chỉ là cái nhìn đầu tiên, ánh mắt của cậu ta liền ngưng cố trên người Sở Miêu Hồng.

"Địch Hoành Kiệt, cậu đang nhìn cái gì?"

Giọng nữ không quá cao hứng ý đồ gọi lại sự chú ý của người này, nhưng lại không nhận được hồi đáp.

Nữ sinh ánh mắt vẫn luôn khóa chặt Nhạc Thư Hồng, trước là nhàn nhạt nhìn Trương Hoành Thành và Sở Miêu Hồng một cái, lúc này mới cười khẽ nói: "Thư Hồng, có phải gặp được người quen hay không?"

"Không biết là vị nam đồng chí kia, hay là vị nữ đồng chí cực xinh đẹp nào?"

Trương Hoành Thành quay đầu "bãi giá hồi cung" cũng không biết, một cỗ mùi vị nữ tần nồng nặc đang chậm rãi lên men sau lưng hắn.

Cốt truyện nguyên tác trước đó bị Trương Hoành Thành sửa đến hoàn toàn thay đổi, có một tia dấu hiệu được kích hoạt lại.

Sở Miêu Hồng vốn nên gặp được nam một, nam hai, nữ ba, nữ bốn thế mà đồng thời nhìn thấy bóng lưng ngọt ngào của Trương Hoành Thành và Sở Miêu Hồng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập