Khang Thư Mậu ở Sở Nông khẩn phụ trách mảng tiêu thụ và công tác nghệ thuật lĩnh vực văn hóa, cho nên lần trước ông ta mới có thể biến trưng văn nội bộ Cục của Hàn Thường Sơ thành trưng văn toàn Sở.
Đối với chuyện thu phục Trương Hoành Thành, Khang Thư Mậu rất để tâm.
Bởi vì tiểu tử kia gần như là một toàn tài!
Đương nhiên cái gọi là "toàn tài" cũng khẳng định là có phương diện mình không quá am hiểu, Khang Thư Mậu tin tưởng vững chắc điểm này.
Phương án cuối cùng của ông ta là "lấy sở trường của mình khắc chế sở đoản của người".
Đã Trương Hoành Thành nhìn như không có nhược điểm gì rõ ràng, vậy thì kéo ngươi đến lĩnh vực và chiến trường mà phe mình am hiểu nhất.
Khang Thư Mậu cũng không phải muốn lấy nghiệp vụ tiêu thụ mình chủ quản để đả kích Trương Hoành Thành, ở mảng thương nghiệp tiểu tử này quá mức tà môn, cái ông ta nghĩ đến là vứt bỏ phần viết văn kia của công tác nghệ thuật.
Dù sao chuyện Trương Hoành Thành hát không hay, ở Nông trường Vân Sơn vẫn có không ít người biết.
Hơn nữa thời cơ vô cùng trùng hợp.
Trong hội nghị Nông khẩn vừa mới kết thúc, trên Sở đã thông báo về tình hình lăng tấn (lũ băng) có thể xuất hiện sau khi mở xuân năm nay.
Tất cả công nhân viên chức nông trường ven sông đều phải phối hợp bộ đội làm tốt chuẩn bị lên đê, mà nông trường không gần sông cũng phải làm tốt công tác chi viện đơn vị anh em.
Trong công tác chi viện này bao gồm loại hình biểu diễn văn nghệ úy lạo hiện trường.
Khang Thư Mậu mỉm cười.
Theo ông ta thấy, Nông trường Hồng Kỳ với phần lớn là nữ đồng chí xác suất lớn sẽ được phân đến loại nhiệm vụ này.
Cho dù đến lúc đó không được phân đến loại nhiệm vụ này, ông ta cũng sẽ âm thầm "giúp" Trương Hoành Thành một việc nhỏ.
Trở lại văn phòng của mình, Khang Thư Mậu lập tức bảo thư ký triệu tập người phụ trách các nơi đến Cáp Thành tham gia hội nghị bộ phận.
Khang Thư Mậu là một người rất có dã tâm.
Sau khi ông ta ngồi lên vị trí này, đối với sự vụ mình quản hạt cực kỳ để tâm.
Thật ra mảng tiêu thụ này cũng không phải là sở trường của ông ta, cho nên ông ta rất bảo thủ để bên dưới đi theo đại lưu.
Sở dĩ ông ta muốn nắm cả công tác văn nghệ vào trong tay, chính là bởi vì đó là sở trường của ông ta người xuất thân từ Kinh Thành.
Khang Thư Mậu vừa mới nhậm chức, liền tiến hành chỉnh hợp tối ưu hóa các đoàn kịch, đội biểu diễn trực thuộc Binh đoàn Kiến thiết cũ.
Càng là không tiếc tốn cái giá cực lớn, từ tỉnh Cát và tỉnh Liêu đào về không ít nòng cốt nghệ thuật gia nhập bộ phận nghệ thuật của Sở Nông khẩn.
Hiện nay bộ phận nghệ thuật Sở Nông khẩn sau khi chỉnh hợp, quản hạt mười tám đoàn biểu diễn tinh cán, gần như mỗi đoàn biểu diễn đều có hạng mục ưu thế của mình.
Trong hội nghị nội bộ triệu tập vài ngày sau, Khang Thư Mậu đã sắp xếp công tác úy lạo hiện trường phòng chống lăng tấn từ tháng ba đến tháng tư.
"Mười tám đội ngũ đều phải đi tuyến đầu! Thanh thế phải tạo lên, tiết mục cũng phải phù hợp sở thích của con em binh lính và quần chúng."
Khang Thư Mậu trọng điểm điểm tên ba đoàn biểu diễn.
"Ba đoàn các người chính là được bộ phận trọng điểm nâng đỡ, đặc biệt là đồng chí trụ cột của ba đoàn biểu diễn các người phải phát huy ra trình độ tốt nhất của mình."
"Ba cái trụ cột kia của các người, tôi thấy, đều đi về phía tuyến đầu Kê Tây…"
Có một số lời trong hội nghị Khang Thư Mậu không tiện nói quá lộ liễu, nhưng thư ký của ông ta sẽ sau hội nghị tìm người phụ trách ba đoàn biểu diễn này nói chuyện thật kỹ.
Tết âm lịch năm 1977 trôi qua rất nhanh.
Cả tháng hai gần như nhoáng cái đã qua, chủ yếu là toàn thể công nhân viên chức Nông trường Hồng Kỳ đều bị các loại đề mục Chủ nhiệm kiếm về làm cho choáng váng đầu óc.
Trương Hoành Thành trong tay cầm thượng phương bảo kiếm "Nông trường Hồng Kỳ phải tăng cường học tập" của Hàn Cục trưởng, ép mọi người nỗ lực học tập Toán Lý Hóa.
Hắn đây là bắt nạt người bên dưới không dám đi Cục hỏi Cục trưởng rốt cuộc bảo bọn họ học tập cái gì.
Sau khi bước vào tháng ba, dự đoán về lăng tấn năm nay ở các nơi một ngày nghiêm trọng hơn một ngày.
Chủ yếu là trên mặt biển phía đông có một luồng khí lưu ấm áp mạnh mẽ đang di chuyển về phía bán đảo, cho nên mùa xuân năm nay sẽ không giống như những năm trước đến gập ghềnh trắc trở, mà sẽ đến cực kỳ dũng mãnh.
Nhiệt độ tăng lên kịch liệt sẽ dẫn đến mặt băng nứt ra trước rồi mới tan chảy, thời kỳ băng trôi năm nay sẽ rút ngắn, nhưng số lượng và chất lượng băng trôi sẽ đạt đến một đỉnh điểm trong thời gian ngắn.
Nguy hiểm vỡ đê ven sông các nơi đang tăng lên theo đường thẳng!
Quả nhiên không ngoài dự liệu của Khang Thư Mậu, Nông trường Hồng Kỳ được sắp xếp nhiệm vụ trước nửa tháng —— thành lập đội biểu diễn tuyến đầu, người dẫn đội Trương Hoành Thành.
Theo luồng khí lưu ấm áp giết qua Thiên Trì, nhiệt độ tỉnh Hắc Long Giang trong vài ngày đột ngột tăng lên, mặt sông các nơi đều phát ra tiếng nứt răng rắc khủng bố.
Đặc biệt là vào ban đêm, loại âm thanh liên tục không ngừng này khiến những người trực đêm canh đê sợ mất mật.
Cuối tháng ba, kèn hiệu phòng chống lăng tấn được thổi lên.
Các thanh niên trí thức cải biên thành công nhân viên chức nông trường lần nữa được tập kết lại, giống như kiến dày đặc xông về phía bờ sông các nơi.
Mà ở phía trước nhất của bọn họ là một màu quân phục xanh và cờ BA nhất.
Kể từ đầu năm đưa tin về cuộc thi viết văn, trạm phát thanh hệ thống Nông khẩn dường như từ đó được đả thông hai mạch Nhâm Đốc, trong định dạng bọn họ đưa tin tức phòng chống lũ lụt các nơi có thêm một chút đồ vật thú vị.
Ví dụ như đoàn biểu diễn Sở Nông khẩn trú các nơi tập thể xuất phát tề tụ Cáp Thành, tin tức còn đặt một danh hiệu gọi là "Mười tám lộ chư hầu".
Đặc biệt là cố ý nhắc tới trụ cột của ba đoàn biểu diễn trong đó.
"Đồng chí Trần Tú Anh là ca sĩ trụ cột của Đoàn kịch Binh đoàn Kiến thiết cũ…;"
"Đồng chí Lữ Tuệ Lan là diễn viên hát chính của Đoàn ca kịch Yên Sơn cũ."
"Đồng chí Lưu Tuệ Mẫn đến từ đội ngũ diễn viên Xưởng Trường Xuân…"
"Ba vị người biểu diễn xuất sắc nhất này đã nhổ trại đi tới tuyến đầu phòng chống lăng tấn —— Kê Tây."
"Đối mặt lăng tấn, chúng ta không sợ hãi… Thả xem Tam Anh trên chiến tuyến văn nghệ chúng ta xuất mã, cho dù là Lữ Bố như lăng tấn, cũng sẽ lui tránh ba xá! Đài chúng tôi sẽ theo dõi đưa tin…"
Trương Hoành Thành và Sở Miêu Hồng đều không chú ý tin tức này, bọn họ đang dẫn đội biểu diễn hơn hai mươi người chạy tới bờ sông gần Công xã Hướng Hồng.
Theo sắp xếp của cấp trên, hiện trường phòng chống lũ lụt ở đây sẽ là địa điểm biểu diễn của đội úy lạo Hồng Kỳ bọn họ.
Khi đám người Trương Hoành Thành mang theo đạo cụ biểu diễn lội qua mấy trăm mét đất bùn lầy lội, chen vào công trường phòng chống lũ lụt khổng lồ, tìm nửa ngày mới tìm được một sân khấu đã dựng sẵn từ sớm.
Chỉ là… bên trên đã có người đang biểu diễn.
Trong loa lớn truyền đến là ca khúc Cách mạng, một nhóm nhân viên phòng chống lũ lụt vừa mới đổi ca xuống đang ngồi xung quanh sân khấu cười xem tiết mục.
"Đây là đội ngũ nào?"
Trương Hoành Thành lập tức tiến lên giao thiệp, hắn tưởng rằng đối phương chạy nhầm địa điểm.
Nhưng mới giao thiệp vài câu, mắt Trương Hoành Thành đã híp lại.
"Không sao đâu, chúng tôi đã bắt đầu diễn rồi, vậy thì làm phiền đội biểu diễn các cậu đi sang bên kia nhé?"
"Trương Chủ nhiệm cậu xem, các đồng chí tại hiện trường đều rất thích xem tiết mục của chúng tôi a."
"Đồng chí Lữ Tuệ Lan trên đài chính là giọng ca vàng nổi tiếng…"
Trương Hoành Thành không tiếp tục nghe lời lải nhải của tên đoàn trưởng đoàn biểu diễn trước mắt này.
Thay thế đoàn biểu diễn đến muộn của bọn họ đi đến một địa điểm khác báo danh biểu diễn, hắn mới không ngốc như vậy.
Hơn nữa chuyện này có chút quỷ dị.
Bởi vì bờ sông Công xã Hướng Hồng là ở cực đông sông Hắc Long Giang, đoàn biểu diễn này thế mà chạy nhiều hơn gấp ba lần đường chạy tới đây, lý do là lạc đường?
Dỗ quỷ à!
Trên đường đâu đâu cũng có đội ngũ phòng chống lũ lụt, tùy tiện tìm người hỏi một tiếng sẽ không chạy sai.
Đặc biệt là biểu cảm né tránh chột dạ của tên này, khiến trong lòng Trương Hoành Thành nổi lên nghi ngờ.
Trương Hoành Thành bất động thanh sắc, bảo người bản địa Đồ Hồng Binh thay quần áo làm việc, lén lút đi tìm nhân viên công tác của đoàn biểu diễn này moi lời.
Nửa giờ sau, Đồ Hồng Binh mắng mắng chửi chửi chạy về.
Quả nhiên giống như Trương Hoành Thành suy đoán, Đồ Hồng Binh từ trong miệng một nhân viên hậu cần của đối phương moi ra lời nói thật, đoàn biểu diễn này xác thực là cố ý tới chiếm sân khấu của bọn họ.
"Tôi phi!"
Đồ Hồng Binh giận mắng vài tiếng.
"Bọn họ nói người Nông trường Hồng Kỳ chúng ta tung tin ra, muốn nghiền ép tất cả đội biểu diễn của bọn họ trên buổi biểu diễn úy lạo, cho nên bọn họ mới đối chọi với chúng ta!"
"Cái này con mẹ nó là ai tung tin đồn?"
Trương Hoành Thành vui vẻ.
Hắn vỗ vỗ bả vai Đồ Hồng Binh.
"Lão Đồ, ông biết làm thế nào tiêu trừ loại tin đồn này không?"
"Tìm… các cô ấy đi giải thích?"
"Xùy," Trương Hoành Thành khinh thường phất phất tay, "Biện pháp tốt nhất để tiêu trừ tin đồn là tạo ra mấy cái tin đồn thái quá hơn, hoặc là…"
"Chúng ta trực tiếp biến tin đồn thành sự thật!"
"Cái gì biến thành sự thật?"
"Nghiền ép các cô ấy!"
Trương Hoành Thành cực ngầu chỉ lên trên đê.
"Chúng ta không cần cái sân khấu gỗ này, chúng ta trực tiếp lên đê!"
Sở Miêu Hồng cười đoạt lấy cờ đỏ trong tay hắn, dẫn theo một đám lớn nữ thanh niên trí thức gào thét xông về phía chỗ cao nhất của bờ sông.
Thấy người Nông trường Hồng Kỳ đều lên bờ sông, trên dưới đoàn biểu diễn đều lén lút thở phào nhẹ nhõm.
Đặc biệt là trụ cột Lữ Tuệ Lan đã liên tục hát nửa giờ.
Tuy rằng trong tin tức truyền đến hào ngôn của Nông trường Hồng Kỳ rất chọc người ta tức giận, nhưng hành vi bên phía mình cũng rất không tử tế.
Lữ Tuệ Lan đang chuẩn bị xuống đài nghỉ ngơi, bỗng nhiên bên kia bờ sông loáng thoáng truyền đến tiếng vỗ tay.
Tiếng hát của các nữ thanh niên trí thức Nông trường Hồng Kỳ theo gió trên mặt sông thổi tới.
"Bùn đất dính đầy ống quần, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, ~~ tôi không biết anh là ai ~~."
~~~
"Máu nóng tràn đầy hát lên thanh xuân không hối hận ~~~~ nhìn xuyên chân trời, không biết chiến hữu, bao giờ về ~~~."
Ca khúc động lòng người chưa từng nghe qua, khiến mọi người dưới sân khấu đều ngẩng đầu đứng lên nhìn về phía bờ sông.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập