Trương Hoành Thành cúp điện thoại của Lý bộ trưởng, trong lòng thầm tính một món nợ.
Cộng thêm ba ngàn tệ giữ lại lần này, dòng tiền mặt nhà khách có thể chi phối đại khái khoảng bảy ngàn.
Tuy nghiệp vụ chính của nhà khách không kiếm tiền, nhưng chỉ riêng thu chi của phân xưởng thợ mộc, đã đáng để Lý bộ trưởng phái một kế toán tới.
Trương Hoành Thành không phải không thể phát triển tốt nghiệp vụ chính của nhà khách, hắn chỉ là không muốn để một số người thấy cái lợi trước mắt trong Binh đoàn nảy sinh ý niệm không nên có.
Nhà khách nếu khách như mây đến, nghiệp vụ chính vận hành trôi chảy, nói không chừng sẽ có người đánh chủ ý vào vị trí của hắn.
Ai không muốn ở lại trong đô thị phồn hoa Hỗ Thượng này?
Mà nhà khách hiện nay tuy nghiệp vụ chính khó khăn, lại cố tình có thể kiếm tiền, đổi ai tới cũng không nắm chắc làm được đến mức độ một nửa của hắn.
Tình trạng kinh doanh này thực ra là một lớp vỏ bảo vệ Trương Hoành Thành tạo ra cho mình.
Cho nên mấy đại lão Binh đoàn lần này lấy ra mồi nhử 【Lao động kiểu mẫu】, để hắn kinh doanh tốt nghiệp vụ chính của nhà khách.
Nghĩ nghĩ, Trương Hoành Thành cười.
Không phải là nghiệp vụ chính nhà khách sao?
Ai nói nhất định phải bỏ công sức trên người khách trọ, giá phòng hạ xuống, sao có thể?
Lão Lưu cục thương nghiệp rất nhanh nhận được điện thoại "cầu cứu" của Trương Hoành Thành.
Một phần khu vực nhà khách Binh đoàn muốn sửa sang, Trương Hoành Thành nhìn trúng một đội thi công trực thuộc cục thương nghiệp bọn họ.
Lưu phó khoa trưởng cũng không biết cảm ơn vị Trương lão đệ này thế nào.
Bởi vì tiền phân bổ có hạn, cho nên Hỗ Thượng hàng năm cần thi công hạng mục cũng có hạn, nhưng cố tình rất nhiều đơn vị đều có đội thi công trực thuộc của mình.
Nhiệm vụ xây dựng chủ yếu đều bị bộ phận xây dựng và đơn vị thi công của sở chính trị chia đi, những công trình vụn vặt còn lại cũng bị đơn vị có quan hệ cướp đi trước.
Đội thi công trực thuộc cục thương nghiệp năng lực sửa sang không tệ, tòa nhà chiêu thương của cục thương nghiệp và khách sạn đối ngoại Đông Phương sửa sang đều là tác phẩm của bọn họ.
Tiếc là bây giờ là năm 1975 đề xướng mộc mạc tiết kiệm, tác phẩm sửa sang của bọn họ chẳng những không trở thành danh thiếp của bọn họ, ngược lại trở thành gánh nặng.
Phàm là biết tòa nhà chiêu thương và đối ngoại Đông Phương là bọn họ làm sửa sang, đều theo bản năng bài trừ để bọn họ tiếp nhận công trình —— một là sợ dự toán không đủ, hai là sợ sửa sang ra bị người ta bới lông tìm vết.
Lưu phó khoa trưởng nhớ lần trước mình chẳng qua là thuận miệng nhắc một câu, nói vạn nhất nếu nhà khách Binh đoàn có nhiệm vụ kiến trúc gì, nhất định phải ưu tiên cân nhắc đội thi công bên dưới bọn họ.
Bởi vì đội thi công cục thương nghiệp một năm đều không ra được mấy nhiệm vụ, cấp trên đã nhắc mấy lần muốn chuyển đội thi công ra ngoài sáp nhập với đơn vị xây dựng khác.
Vì thế người đội thi công còn làm ầm ĩ mấy lần.
Đều muốn tiếp tục ở lại cục thương nghiệp làm nhân viên, ai thích đi thì đi!
Vừa sang xuân, lãnh đạo lại nhắc tới chuyện đội thi công, tiếc là vẫn không có nhiệm vụ xếp tới…
Tiểu Trương Khoa trưởng trên danh nghĩa nói là để lão Lưu ông trả ân tình giúp đỡ, thực tế là mình lại nợ đối phương một ân tình.
Người này cũng quá đáng kết giao rồi!
Nhà khách bên kia đưa năm ngàn tiền sửa sang, một chút ý tứ dây dưa dài dòng cũng không có.
Đội thi công cục thương nghiệp chiều hôm đó liền chạy tới.
Sợ Trương Hoành Thành bỗng nhiên hối hận.
Nhà khách thời buổi này đều giống nhau, mặt tiền chú trọng một sự mộc mạc không hoa mỹ.
Nhà khách đứng đắn ai rảnh rỗi đi làm sửa sang a?
Lại không phải đơn vị tiếp đãi đối ngoại.
Trương Hoành Thành thì không quá đứng đắn.
Nhà khách Binh đoàn vốn giá phòng hư cao, khách lông cũng không thấy một cọng, chuẩn bị mạnh tay sửa sang lại nhà hàng, nhà bếp, phòng tiếp tân tầng một một lượt.
Đây không phải Trương Hoành Thành lâm thời nảy lòng.
Ví dụ như kế hoạch bộ đồ ghế sô pha chủ nghĩa tối giản thiết kế mới, năm ngoái đã đưa xuống cho xưởng nội thất và xưởng nghệ thuật vải.
Lý do sửa sang của hắn cũng cứng rắn.
Không phải nói nghiệp vụ chính của tôi kém sao?
Tôi tự gom tiền sửa sang, chẳng phải là vì tăng cường kinh doanh nghiệp vụ chính.
Trong nhà khách căn bản không có khách, rất thuận tiện cho đội sửa sang vào ở.
Duy nhất không hài lòng với việc nhà khách sửa sang là cư dân trên con phố gần đó.
Cũng không phải bọn họ trách đội sửa sang làm phiền dân, mà là lối ra vào phía tây tầng một nhà khách cũng bị tạm thời đóng lại.
Chỗ đó có cái biển nhỏ —— phòng y tế nhà khách Binh đoàn trú tại Hỗ Thượng.
Mấy tháng này, cư dân gần đó ai mà không biết Tiểu Sở đại phu phòng y tế nhà khách y thuật cao?
Đôi khi bệnh vặt tai ương nhỏ, Sở đại phu không hay kê đơn thuốc, châm cứu vài cái là có thể khỏi.
Còn có mấy cư dân trên người có bệnh cũ ngoan cố, uống thuốc đông y Sở đại phu kê, gần đây cũng đều đang chuyển biến tốt.
Đại sảnh phía đông nhà khách vắng tanh như chùa bà Đanh, mà bên cửa hông phía tây nhà khách lại xếp hàng dài.
Mấy nữ nhân viên tạm thời còn thỉnh thoảng sẽ qua một người làm khách mời y tá.
Các cô sẽ không chăm sóc bệnh nhân, chỉ phụ trách xếp số duy trì trật tự cho cư dân.
Đây là chủ ý Trương Hoành Thành đưa ra để chăm sóc bạn gái.
Một ngày chỉ bốn mươi số, nhiều không khám.
Bệnh nhân mộ danh mà đến không ít, nguồn số ngày càng căng thẳng, thậm chí xuất hiện xu thế nhường số làm ân tình.
Trương Hoành Thành đã chuẩn bị sửa sang, sao có thể không sửa sang nơi làm việc của bạn gái?
Phòng y tế nhà khách Binh đoàn trú tại Hỗ Thượng tạm thời ngừng khám nửa tháng.
Cư dân xung quanh vốn rất hòa nhã với Trương Hoành Thành, bây giờ nhìn thấy Trương Hoành Thành sắc mặt đều quái quái.
Giản Dũng cuối cùng cũng từ quê về rồi.
Túi lớn túi nhỏ một đống đồ.
Trong đó có một nửa là người nhà Trương Hoành Thành nhờ cậu ta mang theo.
Tiếc là Trương Hoành Thành chỉ vui vẻ được vài giây.
Bùi Thục Tĩnh và Trương Ngọc Mẫn lần này bảo Giản Dũng mang đồ tới, tám phần tám quà tặng thế mà là tặng cho Sở Miêu Hồng!
Hắn chỉ được hai bộ quần áo.
Áo len Bùi Thục Tĩnh đan và găng tay Trương Ngọc Mẫn làm.
Găng tay của Trương Ngọc Mẫn là lén nhét cho Giản Dũng mang tới.
Hình tượng đôi găng tay bông này có chút trừu tượng, năm ngón tay đều dài bằng nhau.
Trương Hoành Thành cầm kéo cắt nửa ngày, mới cắt mở những sợi chỉ lộn xộn bên trong găng tay, nếu không tay căn bản không nhét vào được.
Mới đeo nửa giờ, găng tay đã tan tành.
Sở Miêu Hồng vừa cười vừa thu hồi linh kiện găng tay lại cho tốt, cô chuẩn bị xử lý giúp em chồng tương lai một chút.
Giản Dũng nghỉ ngơi nửa ngày lại trở nên sinh long hoạt hổ —— tên này dám đuổi theo Sở trưởng đánh.
"Hạn ngạch hai tháng a, anh lái xe lên mặt trăng à?!"
Giản Dũng không có xe để lái giống như mất bạn gái suy sụp, để tránh Sở trưởng trả thù cậu ta, tìm cái cớ đi bên miệng lò cũ "giúp đỡ".
Nếu không phải cậu ta chạy nhanh, sự trả thù của Trương Hoành Thành đã rơi xuống đầu cậu ta.
Đường đường Phó khoa còn không trị được một tài xế nhỏ như cậu?
Đừng nhìn Giản Dũng ngày thường chơi được với Trần Bội Lôi, Lư Yến, nhưng tên này thực ra ở cùng với các nữ đồng chí khác đặc biệt không tự nhiên.
Trương Hoành Thành đã viết xong thư giới thiệu bảo Giản Dũng đi hội phụ nữ và cửa hàng bách hóa gần đó làm việc.
Xin nhận vật tư đặc biệt cho phụ nữ toàn đơn vị…
Công tác sửa sang nhà khách tiến hành rất nhanh, tiền trên sổ sách ngày một ít đi.
Nhà khách vừa mới phát lương lần thứ hai, cô kế toán nhỏ Lý bộ trưởng phái tới liền đến Hỗ Thượng báo danh.
Vị nữ thanh niên trí thức này đến từ khu vực tây bắc Binh đoàn Kiến thiết tỉnh Hắc, xuất thân Kinh thành, Lý bộ trưởng nói trong điện thoại cô ấy vô cùng giỏi giang.
Lý bộ trưởng dường như có chút đắc ý.
"Đồng chí Trương Hoành Thành đã lâu không gặp!"
La Cầm hào phóng đưa tay ra, bắt tay với Trương Hoành Thành đang cười híp mắt.
Trương Hoành Thành thì vui không chịu được.
Lãnh đạo phái tới giám sát tôi, tôi quen a!
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập