Người tính không bằng trời tính.
Câu nói trên rất phù hợp với tâm trạng của Trương Hoành Thành lúc này.
Là một người thích bố cục từ trước, tình huống đáng ghét nhất xuất hiện chính là sự việc giữa chừng nảy sinh biến số.
Trương Hoành Thành đã lên kế hoạch và sắp xếp lâu như vậy, nhưng đến phút chót vẫn xảy ra vấn đề.
Sự thật một lần nữa cảnh cáo Trương Hoành Thành, đừng coi thường bất kỳ đối thủ nào.
Hắn vốn cho rằng đối thủ cạnh tranh không có chút cơ hội chiến thắng nào —— Nhà khách Thông Đồ, lại ở một số phương diện bị hắn bỏ qua sẽ được Dương Đồng Hải ưu tiên cân nhắc.
Lần đầu tiên Trương Hoành Thành nhìn thấy Sở Trưởng Nhà khách Thông Đồ Tưởng Hồng Sơn là trong một hội nghị của ngành.
Gần đến cuối năm, ban ngành quản lý loại đơn vị này của bọn họ tổ chức họp, trọng điểm nhấn mạnh công tác quản lý lưu trú trước cuối năm.
Chính là trong đại hội lần này, Trương Hoành Thành nhìn thấy một người đàn ông trung niên bụng phệ vẫn luôn nói chuyện với Dương Giám Đốc của Khách sạn đối ngoại Đông Phương.
Trong thái độ của người đàn ông rõ ràng mang theo một tia nịnh nọt.
Trương Hoành Thành tự nhiên tiến lên chào hỏi Dương Đồng Hải một tiếng, cũng là do Dương Đồng Hải vô tình giới thiệu lẫn nhau, khiến Trương Hoành Thành biết được người đàn ông trung niên này chính là Sở Trưởng Nhà khách Thông Đồ Tưởng Hồng Sơn.
Tuy nhiên có chút kỳ lạ.
Trương Hoành Thành chắc chắn mình chưa từng gặp Tưởng Hồng Sơn này, nhưng đối phương lại dường như ôm mười hai phần bất mãn và khinh miệt đối với mình.
Dương Đồng Hải rõ ràng trong lòng có tâm sự, cũng không rảnh nói nhiều với Trương Hoành Thành, kéo Tưởng Hồng Sơn vẫn luôn lẩm bẩm nhỏ to.
Trước khi Trương Hoành Thành rời đi, cố ý tiến lại gần một chút, quả nhiên nghe thấy vài từ ngữ mà hắn quan tâm.
"Ông chuẩn bị…", "Chuyện… khó nói", "Khách nước ngoài…", "Lần này không phải nói đùa…".
Trong lòng Trương Hoành Thành lập tức "thịch" một tiếng.
Hai người này tám chín phần mười là đang thảo luận chuyện mình muốn nẫng tay trên.
Nhưng với sự quan sát và phán đoán của hắn đối với con người Dương Đồng Hải này, đây là một người cực kỳ cẩn thận.
Nếu đã có lựa chọn ưu tiên là Nhà khách Binh đoàn bọn họ, sao còn muốn đưa khách nước ngoài không ở hết đến chỗ Tưởng Hồng Sơn?
Không nói đến cơ sở vật chất và môi trường của Nhà khách Thông Đồ, cho dù là quãng đường khách khứa đi lại cũng quá xa rồi chứ?
Toàn bộ nội dung đại hội, Trương Hoành Thành từ đầu đến cuối đều không nghe lọt chữ nào.
Trong đầu hắn đang xoay chuyển toàn là đủ loại suy đoán.
Đồng thời, tâm trạng của Trương Hoành Thành lúc này cũng tệ đến cực điểm.
Hội nghị kết thúc, Trương Hoành Thành cố ý chọn ra cửa sớm hơn Dương Đồng Hải một bước.
"Tiểu Trương Sở Trưởng, cậu đợi một chút."
Dương Đồng Hải quả nhiên gọi hắn một tiếng.
Trương Hoành Thành giả vờ tò mò nhìn về phía Dương Đồng Hải, chỉ thấy Dương Đồng Hải đang đuổi Tưởng Hồng Sơn vẫn luôn đi theo mình.
Mặc dù không nghe thấy Dương Đồng Hải nói gì, nhưng giọng điệu bực tức của Tưởng Hồng Sơn một chút cũng không thu lại.
"Ông có gì hay để nói với cậu ta chứ?"
"Được được được, tôi về sẽ sắp xếp, ông yên tâm, tạm thời tôi không nói cho ai biết."
Tưởng Hồng Sơn lảo đảo rời đi, mắt cũng không thèm liếc Trương Hoành Thành một cái.
Dương Đồng Hải thấy Trương Hoành Thành có vẻ hơi bất mãn và nghi hoặc, tùy ý cười cười.
"Ông ta chính là người như vậy, cậu đừng để trong lòng."
"Hôm nay cậu không quen ông ta, sau này qua lại nhiều rồi sẽ quen."
"Tiểu Trương Sở Trưởng, cái này, qua một thời gian nữa, không chừng cần Nhà khách các cậu phối hợp một chút, giúp tôi một việc, cậu xem có được không?"
Còn chưa đợi Trương Hoành Thành gặng hỏi, Dương Đồng Hải lại cười giành nói.
"Đương nhiên vẫn chỉ là một khả năng, còn chưa chắc sẽ làm phiền đến lão đệ cậu."
"Lão ca tôi nghĩ với giao tình của chúng ta, kéo lão đệ cậu giúp lão ca tôi làm một cái bảo hiểm, hẳn là không thành vấn đề chứ?"
Trương Hoành Thành cười "không hề có tâm cơ".
"Không vấn đề gì! Đến lúc đó ngài nói một tiếng là được."
Hai người hàn huyên vài câu rồi chia tay, khuôn mặt Trương Hoành Thành từ từ xị xuống.
Cục diện hiện tại rất rõ ràng, không biết xuất phát từ sự cân nhắc gì, Dương Đồng Hải chuẩn bị để bên Tưởng Hồng Sơn giúp ông ta tiếp đón khách nước ngoài dư thừa.
Mà Dương Đồng Hải cũng đã cân nhắc đến môi trường và khoảng cách của Nhà khách Thông Đồ, cho nên muốn để Trương Hoành Thành – người nợ ân tình của ông ta làm hậu thủ cho ông ta.
Trương Hoành Thành suy đoán, trừ phi là những vị khách nước ngoài đó đưa ra ý kiến về môi trường lưu trú, nếu không hậu thủ là mình đây sẽ không phát huy bất kỳ tác dụng nào.
Nhưng trong lịch sử đã xảy ra ở một thời không khác, những người Nhật này cái gì ý kiến cũng không đưa ra.
Mắt Trương Hoành Thành híp lại.
Còn một chuyện nữa.
Với sự khéo léo đưa đẩy của Dương Đồng Hải, không thể nào ngốc đến mức đem chuyện mình làm hậu thủ cho ông ta nói trước cho Tưởng Hồng Sơn biết, vậy tại sao tên họ Tưởng này lại nhìn mình không vừa mắt?
Trương Hoành Thành về đến Nhà khách không lâu, Nhậm Lệ Quyên và Triệu Tuấn vội vã xách theo vài món quà đến nhà mấy nhân viên cũ của Khách sạn đối ngoại Đông Phương.
Đại bộ phận nhân viên trong Khách sạn đối ngoại Đông Phương đều do mấy nhân viên cũ này dẫn dắt ra, tìm bọn họ nói bóng nói gió nghe ngóng tin tức chắc chắn không sai.
Nhậm Lệ Quyên về nhanh hơn Triệu Tuấn.
"Khách sạn đối ngoại Đông Phương và Nhà khách Thông Đồ vốn dĩ đều là Nhà khách của bộ đội, chỉ là sau này bên Đông Phương thuộc về bộ ủy đổi thành khách sạn kinh doanh đối ngoại, còn Nhà khách Thông Đồ thuộc về ban ngành đường bộ."
"Quan hệ hai bên vẫn luôn không tồi, chỉ là quy củ của Khách sạn đối ngoại Đông Phương nghiêm ngặt, cho nên thường xuyên sẽ loại người xuống."
"Một số nhân viên bị loại ở Khách sạn đối ngoại Đông Phương cơ bản đều đến Thông Đồ."
Trương Hoành Thành nhíu chặt mày, hóa ra hai bên còn có một mối quan hệ như vậy tồn tại…
Triệu Tuấn về muộn hơn Nhậm Lệ Quyên một tiếng đồng hồ.
Cậu ta là một nam thanh niên văn nhã, cũng là người duy nhất đạt điểm tối đa trong kỳ thi tuyển dụng.
Công việc lắp ráp của xưởng mộc thực ra chính là do cậu ta dẫn đầu.
Triệu Tuấn đã nghe ngóng được nguyên nhân tại sao Tưởng Hồng Sơn lại nhìn Trương Hoành Thành không vừa mắt.
Một nguyên nhân rất vô lý!
Trước khi Nhà khách thường trú Binh đoàn khai trương, Nhà khách Thông Đồ rất nổi tiếng trong ngành.
Bọn họ nổi tiếng không phải là dịch vụ và cơ sở vật chất, mà là đơn giá lưu trú.
Ngoại trừ loại đơn vị kiếm ngoại tệ như Khách sạn đối ngoại ra, mức đơn giá của Nhà khách Thông Đồ nằm trong top 10 của Hỗ Thượng.
Mà Nhà khách Binh đoàn vừa khai trương, mặc dù không có khách, nhưng đơn giá lưu trú cũng chen chân vào top 10 của Hỗ Thượng —— vừa vặn đẩy Thông Đồ đang nằm ở vị trí thứ mười xuống.
Nghe nói Tưởng Hồng Sơn dạo trước làm báo cáo muốn tăng đơn giá lưu trú, kết quả bị cấp trên mắng cho một trận.
Chỉ vì chút hư danh này, Tưởng Hồng Sơn vẫn luôn mắng Nhà khách Binh đoàn trong ngành, một trăm cái coi thường và ghét bỏ Trương Hoành Thành – người ngoại tỉnh này.
Tên Tưởng Hồng Sơn này thậm chí còn tung tin ra ngoài, nói Trương Hoành Thành mời nhân viên cũ của Khách sạn đối ngoại Đông Phương đào tạo lâm thời công của mình, quả thực là dùng dao mổ trâu giết gà.
Thông Đồ của ông ta tùy tiện cử một nhân viên là có thể dạy dỗ tốt nhân viên của Trương Hoành Thành.
Đủ loại hạ thấp vân vân.
Trương Hoành Thành cười liếm liếm khóe miệng.
Mắng hay lắm, mắng thật sự hay lắm!
Cũng coi như là để hắn xóa bỏ đi chút gánh nặng tâm lý cuối cùng đó.
"Nếu đã như vậy, vậy chúng ta liền hảo
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập