Gió chiều dần lắng xuống, chỉ còn lại cái tĩnh lặng khô khốc của cánh đồng sau làng.
Ánh nắng cuối ngày trải dài trên mặt đất nứt nẻ, phủ lên mọi thứ một màu vàng nhạt buồn bã.
Dạ Thiên chọn một góc ruộng nhỏ phía sau nhà.
Nơi đó không quá gần đường làng, cũng không dễ bị người khác chú ý.
Chỉ là một mảnh đất bỏ hoang, cỏ dại mọc thưa thớt, nhìn qua chẳng có gì đáng để ý.
Cậu cúi xuống, dùng cành cây khô làm tạm chiếc cuốc nhỏ, chậm rãi xới đất.
Đất cứng, mỗi lần cạy lên đều phát ra tiếng “cạch” khô khốc.
Nhưng bên dưới lớp mặt khô nứt ấy vẫn còn chút đất mềm hơn.
Chỉ cần chịu khó một chút… vẫn có thể trồng được.
Mồ hôi dần rịn ra trên trán cậu.
Thân thể này quá yếu.
Chỉ mới làm một lúc mà hai cánh tay đã mỏi nhừ, lồng ngực phập phồng vì thở gấp.
Nhưng Dạ Thiên vẫn tiếp tục.
Mỗi nhát cạy đất đều chậm rãi, kiên nhẫn.
Một lúc sau, vài luống đất nhỏ đã được xới lên.
Dạ Thiên lấy túi giống khoai từ trong áo ra.
Những củ khoai giống nâu đỏ nằm gọn trong lòng bàn tay cậu, vỏ căng bóng, nhìn khác hẳn những củ khoai gầy guộc mà dân làng từng trồng trước đây.
Cậu nhìn chúng một lúc lâu.
Những củ khoai nhỏ bé ấy, vào lúc này, lại giống như một thứ gì đó quý giá đến mức không dám làm hỏng.
Dạ Thiên cúi xuống, nhẹ nhàng đặt củ đầu tiên xuống đất.
Một củ.
Hai củ.
Ba củ.
Mỗi củ được đặt vào một hốc đất nhỏ, rồi cậu dùng tay phủ đất lại thật cẩn thận, nén nhẹ như thể sợ làm đau chúng.
Ngay lúc đó, phía sau vang lên tiếng bước chân quen thuộc.
“Thiên… con đang làm gì vậy?
Dạ Thiên quay lại.
Mẹ cậu đứng cách đó vài bước, tay vẫn cầm bó củi vừa nhặt ngoài bờ tre.
Khuôn mặt bà gầy đi rất nhiều, hai gò má hõm xuống vì thiếu ăn.
Ánh mắt mệt mỏi, nhưng khi nhìn thấy con trai thì vẫn dịu lại.
Bà nhìn mảnh đất vừa được xới lên, hơi ngạc nhiên.
“Đất này khô thế… trồng gì được nữa đâu…”
Giọng bà không có ý trách móc, chỉ là một sự mệt mỏi quen thuộc của những người đã quá lâu sống trong thiếu thốn.
Trong nạn đói, người ta dần quên mất cảm giác hy vọng.
Dạ Thiên lau tay vào vạt áo.
“Con thử trồng ít khoai thôi mẹ.
Bà khẽ lắc đầu, thở dài.
“Khoai giống giờ còn đâu mà trồng… người ta ăn hết rồi.
Dạ Thiên chỉ cười nhẹ, không nói gì thêm.
Nếu nói ra sự tồn tại của hệ thống… chắc chắn sẽ chỉ khiến mẹ cậu thêm lo lắng.
Mẹ cậu đứng nhìn một lúc, ánh mắt lướt qua mấy luống đất nhỏ.
Có lẽ bà nghĩ con trai chỉ đang làm một việc vô ích để tự an ủi mình.
Cuối cùng, bà không hỏi thêm nữa.
“Trời sắp tối rồi… làm xong thì vào nhà.
Nói xong, bà quay lưng bước về phía căn nhà tranh.
Dáng lưng gầy gò của bà hơi còng xuống dưới ánh chiều nhạt.
Dạ Thiên nhìn theo bóng mẹ.
Trong lòng cậu bỗng thấy nặng đi một chút.
Rồi cậu quay lại mảnh đất nhỏ trước mặt.
Cậu biết… chỉ cần vài tháng.
Nếu những củ khoai này thật sự mọc lên…
mọi thứ sẽ khác.
Ít nhất, mẹ cậu và em gái sẽ không còn phải ăn cháo loãng mỗi ngày.
Ngày hôm sau, Dạ Thiên bắt đầu làm thêm bẫy.
Nhờ con dao và dây thừng mua từ Thương Thành, cậu có thể làm những chiếc bẫy chắc chắn hơn trước rất nhiều.
Cậu chặt vài cành tre nhỏ, vót nhọn từng đầu.
Sau đó buộc dây thừng thành những vòng thòng lọng khéo léo.
Những chiếc bẫy được đặt dọc theo bờ ruộng, gần các hang chuột.
Cậu còn đặt vài bẫy dưới những bụi cây nơi chim thường đậu kiếm hạt.
Công việc tốn khá nhiều sức.
Chỉ mới làm vài chiếc bẫy, cánh tay gầy của cậu đã bắt đầu run lên vì mệt.
Nhưng Dạ Thiên vẫn kiên nhẫn làm tiếp.
Cậu biết rõ.
Mỗi chiếc bẫy thêm vào… là thêm một cơ hội có thức ăn.
Đến sáng hôm sau, khi cậu đi kiểm tra bẫy—
Một chiếc bẫy đã sập.
Một con chuột đồng béo ú mắc chặt trong vòng dây, vẫn còn giãy nhẹ.
Dạ Thiên khựng lại một giây, rồi nhấc nó lên.
Con chuột nặng hơn hẳn những con cậu bắt trước đây.
Cậu bỏ nó vào giỏ tre, tiếp tục đi kiểm tra những chiếc bẫy khác.
Ngày hôm đó, Dạ Thiên thu được bốn con chuột.
Ngày hôm sau là năm con.
Thỉnh thoảng, bẫy còn bắt được cả chim sẻ.
Chiếc giỏ tre cũ dần không còn trống rỗng khi cậu trở về nhà.
Trong đầu cậu, hệ thống thỉnh thoảng lại vang lên âm thanh quen thuộc.
“Đinh.
Hoàn thành nhiệm vụ:
cải thiện hệ thống bẫy săn.
Phần thưởng:
một điểm sinh tồn.
bắt năm con chuột đồng.
Điểm sinh tồn của cậu bắt đầu tăng lên từng chút một.
Không nhiều.
Nhưng đủ để tiếp tục tích lũy.
Vài ngày sau, người trong làng bắt đầu để ý.
“Thiên nhà bà Lâm dạo này bắt được nhiều chuột ghê.
“Ừ… hôm qua còn thấy nó mang cả chim về nữa.
“Thằng nhỏ này trước giờ gầy yếu… không ngờ khéo tay vậy.
Những lời bàn tán nhỏ dần lan ra.
Dạ Thiên không khoe khoang gì.
Cậu chỉ lặng lẽ đặt bẫy, lặng lẽ mang thức ăn về nhà.
Nhưng trong một ngôi làng nhỏ đang đói khát…
Chỉ cần một người bắt được nhiều thức ăn hơn bình thường…
Cũng đủ khiến mọi người chú ý.
Một buổi sáng, khi Dạ Thiên đang kiểm tra bẫy ngoài bờ ruộng, có hai đứa trẻ trong làng đứng từ xa nhìn cậu.
Chúng gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.
Ánh mắt vừa tò mò vừa ngại ngùng.
Một đứa đánh bạo hỏi.
“Anh Thiên… bẫy này làm sao vậy?
Dạ Thiên nhìn hai đứa nhỏ.
Trong mắt chúng không có sự nghi ngờ, chỉ có một thứ duy nhất.
Đói.
Cậu im lặng một lúc.
Rồi cúi xuống, nhặt một cành tre lên.
“Lại đây…”
Cậu nói khẽ.
“Anh chỉ cho.
Hai đứa trẻ lập tức chạy lại, ngồi xổm xuống bên cạnh.
Dạ Thiên bắt đầu chậm rãi buộc dây thừng vào cành tre, từng động tác rõ ràng để chúng có thể nhìn thấy.
Gió thổi nhẹ qua cánh đồng.
Trên mảnh đất khô cằn ấy, những chiếc bẫy nhỏ bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.
Và không ai nhận ra rằng…
từ những việc rất nhỏ như thế này,
ảnh hưởng của một cậu bé gầy gò…
đang lặng lẽ lan ra khắp ngôi làng.
———————-
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập