Chương 3: Sống sót 7

Sáng hôm sau.

Trời vẫn còn mờ sương khi Dạ Thiên bước ra khỏi căn nhà tranh nhỏ.

Không khí buổi sớm lạnh buốt, thấm qua lớp áo mỏng đã sờn vai.

Trước sân, mẹ cậu đang nhóm lại đống tro trong bếp, cố khơi chút lửa để nấu nồi cháo loãng.

Em gái nhỏ ngồi bên cạnh, ôm đầu gối, ánh mắt lặng lẽ nhìn ra cánh đồng xám phía xa.

Khung cảnh ấy khiến lòng Dạ Thiên nặng trĩu.

Nhưng ngay lúc đó—

Một làn ánh sáng nhạt hiện lên trước mắt cậu.

Những dòng chữ quen thuộc của hệ thống chậm rãi xuất hiện.

[Nhiệm vụ cấp 1]

Giúp gia đình sống sót qua 7 ngày tới

Phần thưởng:

Kiến thức sinh tồn nâng cao

Công cụ cơ bản

Dạ Thiên đứng lặng một lúc, nhìn những dòng chữ lơ lửng trong không khí.

Nghe qua thì đơn giản.

Chỉ cần sống sót bảy ngày.

Nhưng ở thời điểm này…

đó lại là một thử thách không hề nhỏ.

Năm 1945 — năm của nạn đói.

Trong thời kỳ ấy, có những người ra khỏi nhà buổi sáng rồi không bao giờ trở lại nữa.

Có những gia đình sáng còn đủ người, tối đã vơi đi một nửa.

Chỉ riêng việc sống qua một tuần… đôi khi cũng là điều xa xỉ.

Dạ Thiên khẽ quay đầu nhìn mẹ và em gái.

Hai con người gầy gò đang cố gắng sống từng ngày một.

Ánh mắt cậu dần trở nên kiên định.

“Được…”

“Vậy mình sẽ bắt đầu từ gia đình.

Ngày hôm đó, Dạ Thiên gần như không nghỉ.

Cậu ra đồng từ sớm, mang theo dao tre và chiếc giỏ cũ.

Trước tiên, cậu đặt thêm nhiều bẫy chuột quanh những ruộng bỏ hoang.

Chuột đồng trong mùa đói thường mò ra tìm thức ăn, chỉ cần đặt đúng chỗ, cơ hội bắt được chúng không hề nhỏ.

Sau đó, cậu đi dọc bìa rừng để tìm rau dại.

Rau sam, rau dền dại, lá khoai rừng…

Những thứ mà trước đây cậu chưa từng nghĩ mình sẽ ăn, giờ lại trở thành nguồn sống quý giá.

Buổi trưa, cậu đào thêm vài củ chuối rừng.

Đất cứng và khô khiến việc đào bới trở nên rất khó khăn.

Chỉ một lúc, lòng bàn tay cậu đã trầy xước.

Nhưng Dạ Thiên vẫn cắn răng tiếp tục.

Bởi vì cậu biết rất rõ.

Ở thời đại này…

ai ngừng cố gắng trước thì người đó chết trước.

Chiều tối, khi trở về nhà, cậu bắt đầu đào một cái hố nhỏ phía sau vườn.

Mảnh đất phía sau nhà vốn bỏ hoang từ lâu, ít người qua lại.

Dạ Thiên đào sâu xuống rồi lót rơm khô bên dưới.

Đó sẽ là nơi cậu cất trữ thức ăn.

Một con chuột đồng.

Vài củ chuối.

Một ít rau dại phơi khô.

Những thứ nhỏ bé ấy, nếu được giữ lại đúng lúc, có thể cứu mạng cả gia đình.

Chiến tranh có thể khiến mọi thứ biến mất chỉ sau một đêm.

Nếu không tích trữ…

thì chỉ cần vài ngày mất mùa, cả nhà cậu sẽ không còn gì để ăn.

Những ngày sau đó, cuộc sống của Dạ Thiên gần như lặp lại theo cùng một vòng tròn.

Sáng ra đồng đặt bẫy.

Trưa đào củ.

Chiều tìm rau.

Tối về nấu cháo.

Nhờ vậy, gia đình cậu dần dần ổn định hơn một chút.

Họ vẫn đói.

Nhưng ít nhất…

vẫn còn sống.

Thế nhưng, sau vài ngày, Dạ Thiên bắt đầu nhận ra một điều khiến lòng cậu nặng nề.

Gia đình cậu sống sót.

Nhưng dân làng thì không.

Mỗi ngày, khi đi qua con đường đất giữa làng, cậu lại thấy thêm một người nằm bất động bên vệ đường.

Có khi là một ông lão.

Có khi là một người phụ nữ.

Có khi…

là một đứa trẻ.

Không ai còn sức để chôn cất họ.

Chỉ có gió thổi qua những mái nhà tranh rách nát.

Cảnh tượng đó khiến Dạ Thiên hiểu ra một sự thật lạnh lẽo.

Nếu cả ngôi làng này sụp đổ…

thì gia đình cậu cũng khó lòng tồn tại lâu.

Một gia đình đơn độc giữa vùng đất đói khát và chiến tranh, sớm muộn cũng sẽ bị cuốn vào dòng tuyệt vọng.

Đêm hôm đó, Dạ Thiên ngồi trước cửa nhà rất lâu.

Ánh trăng nhợt nhạt chiếu xuống con đường đất vắng lặng.

Trong đầu cậu dần hình thành một quyết định.

Một quyết định táo bạo.

Ngày hôm sau…

Dạ Thiên bắt đầu đi khắp làng.

Cậu tìm những người còn đủ sức đứng dậy.

Rồi nói với họ về một điều rất đơn giản.

Cách sống sót.

———————

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập